Trò chơi mua với giá 198 tệ, chơi chưa được hai tiếng đồng hồ đã xộ khám vì tội đột nhập nhà dân và trộm cắp tài sản, trải nghiệm của Lương Hiên có thể nói là không thể thảm hơn.
Khi hắn đăng ảnh chụp màn hình game lên mạng với tâm trạng vô cùng bi phẫn, cố gắng hết sức để chê bai trò chơi «Aba Chính Truyện» này, hy vọng nhận được sự đồng cảm của cư dân mạng, thì thứ chào đón hắn lại là sự chế nhạo từ khắp cõi mạng.
"Cười chết mất! Đây chắc là người chơi đầu tiên trên toàn cõi mạng mở khóa được thành tựu còng bạc số tám nhỉ?"
"Người chơi RPG phẫn nộ, sao lại có cơ chế người chơi bị bắt giữ thế này, còn có thể vui vẻ đi cướp bóc NPC được nữa không?"
"NPC: Nghe ta nói lời cảm ơn, vì có ngươi mà bốn mùa ấm áp..."
"Bất kỳ tội ác nào rồi cũng sẽ bị pháp luật trừng trị! Vốn không hứng thú với game này, giờ thì phải chơi thử mới được!"
Những lời chế nhạo từ các cư dân mạng khiến huyết áp của Lương Hiên tăng vọt.
Hắn đã thảm thế này rồi, chẳng lẽ không có ai đến an ủi hắn một chút sao? Là một người chơi RPG đã quen tung hoành ngang ngược trong thế giới game, hắn đã bao giờ phải chịu ấm ức thế này đâu?
Tức run người!
Chỉ là một NPC quèn mà thôi, người chơi đại gia ta vào nhà ngươi lật tung tủ bàn là đang nể mặt ngươi rồi, sao ngươi dám chống cự rồi báo án hả?
Cư dân mạng lứa này không trông cậy vào được rồi.
Trò chơi «Aba Chính Truyện» này thực sự quá chân thực, và cũng chính vì chân thực nên Lương Hiên chẳng có cách nào khác, chỉ đành ngoan ngoãn đi ngồi tù.
Vượt ngục là chuyện không thể, ba năm lại quá dài, Lương Hiên dứt khoát xóa luôn bản lưu này, mở một bản lưu mới định bụng "tẩy tâm cách diện, làm lại cuộc đời".
Cũng không biết là do vận may quá tốt, hay là vận rủi quá tệ, sau khi xóa bản lưu cũ và tạo một bản lưu mới, lần này Lương Hiên lại nhận được ngẫu nhiên "chướng ngại thính giác".
Mở đầu gần như giống nhau như đúc!
Điều khác biệt duy nhất là, rút kinh nghiệm thất bại từ bản lưu trước, lần này Lương Hiên tuân thủ pháp luật, quyết định đi theo con đường chính đạo làm một người tốt.
Nhưng hắn lại đối mặt với vấn đề nan giải y hệt bản lưu trước, đó là nhiệm vụ rất khó làm, cốt truyện gần như không thể tiến triển. Vì chướng ngại thính giác, hắn không thể nhận được thông tin và giới thiệu nhiệm vụ hoàn chỉnh qua lời thoại trong game.
Lại quay về vòng luẩn quẩn trước đó.
Bây giờ Lương Hiên hoặc là mở một bản lưu mới, hoặc là cứ thế cố chấp chơi tiếp, đi khắp cả bản đồ, chắc chắn sẽ tìm được NPC nhiệm vụ có dấu chấm than trên đầu.
"Mẹ kiếp, ta đây không tin vào cái tà ma này!"
Lương Hiên không phục, hắn không tin quy trình nhiệm vụ của cái game chết tiệt này lại được thiết kế chó má đến vậy, không lẽ nào cả hai bản lưu liên tiếp đều không qua nổi nhiệm vụ hướng dẫn tân thủ chứ?
Nếu thật sự là vậy, thì game này không có tư cách ở lại trong kho game của hắn, đánh giá tệ + hoàn tiền, không cần cảm ơn!
Hôm nay phải khô máu với cái game này!
Hắn muốn xem thử, rốt cuộc game này có chơi được không, nhiệm vụ này không lẽ lại kẹt hắn cả đời được chắc?
Lương Hiên cứng đầu, tiếp tục khám phá theo lộ trình của bản lưu trước, đi khắp nơi tìm kiếm NPC nhiệm vụ có thể tồn tại ở một góc nào đó trên bản đồ.
Lộ trình đều giống nhau.
Sự khác biệt duy nhất là, ở bản lưu trước hắn lục soát khá kỹ, đúng chuẩn thổ phỉ vào làng, đến cả thùng rác ven đường cũng không tha, thấy một bãi phân chó bên đường cũng phải nhặt lên nếm thử mặn nhạt.
Nhưng lần này, hắn chắc chắn sẽ không lục soát kỹ như vậy, chỉ đi ngang liếc qua một cái là được.
Còn hành vi "thổ phỉ" đột nhập vào nhà NPC lật tung tủ bàn thì càng không thể, hắn đâu phải loại người không có trí nhớ, sao có thể ngã ở cùng một chỗ đến hai lần?
"Ủa! Khoan đã..."
Ngay khi Lương Hiên điều khiển nhân vật chính Aba đi ngang qua một tiệm trái cây, hắn đột nhiên dừng bước, nhìn về phía tiệm trái cây bên cạnh.
Chỉ thấy trong màn hình game, một NPC nam mặc áo sơ mi sọc xanh đang lựa chọn trái cây.
Cảnh này không có gì lạ.
Bởi vì ở bản lưu trước hắn đã thấy một lần rồi, loại NPC di chuyển tự do như thế này, trên bản đồ đâu đâu cũng có, chẳng có gì kỳ lạ cả.
Hơn nữa, NPC trong «Aba Chính Truyện» có mức độ thông minh rất thấp, về cơ bản chỉ có thể hành động theo quỹ đạo đã được thiết lập sẵn, hoàn toàn không thông minh như NPC trong «Thần Ân Đại Lục».
Đương nhiên!
Lý do Lương Hiên dừng bước không đơn thuần là vì NPC này, mà phần lớn là vì chùm nho tím trên tay NPC này.
Cảnh này quen quen nhỉ?
Việc NPC này xuất hiện ở tiệm trái cây không có gì đáng ngạc nhiên, vì quỹ đạo hành động đều được thiết lập sẵn, nếu không có người chơi can thiệp hay phá rối, NPC mỗi ngày đều sinh hoạt như vậy.
Nhưng chùm nho tím trên tay hắn ta, thì lại có chút trùng hợp!
NPC sẽ hành động theo quỹ đạo đã định, cần đến tiệm trái cây thì nhất định sẽ đến, chỉ là hắn ta đến tiệm trái cây mua gì, thì lại có chút yếu tố ngẫu nhiên.
Lùi một vạn bước mà nói...
Kể cả việc NPC này đến tiệm trái cây mua nho cũng là một phần trong kế hoạch, dù có đến bao nhiêu lần cũng sẽ mua chùm nho này, thì thời điểm này khớp một cách quá hoàn hảo.
Ở bản lưu trước, khi Lương Hiên đi ngang qua tiệm trái cây này, vừa hay thấy NPC này cầm một chùm nho chuẩn bị thanh toán. Lần này mở bản lưu mới, khi đi ngang qua tiệm trái cây này, vẫn là cảnh tượng giống nhau như đúc, thậm chí cả chùm nho trên tay cũng y hệt.
Một kiến thức lạnh, NPC sẽ di chuyển!
Vì NPC sẽ di chuyển, nên bọn họ sẽ không ở một chỗ quá lâu, cũng không thể lúc nào cũng xuất hiện ở tiệm trái cây.
Vậy vấn đề đến rồi!
Tại sao cả hai lần đi ngang qua nơi này, Lương Hiên đều thấy NPC này đang mua nho?
Nhìn thời gian game ở góc trên bên phải, Lương Hiên vẻ mặt trầm ngâm.
Hắn không biết trong bản lưu trước, mình đã mất bao lâu mới đi đến trước cửa tiệm trái cây này, nhưng ước chừng là chậm hơn bây giờ không ít.
Nếu thời gian nhất quán, vậy chứng tỏ game căn bản chẳng có gì thay đổi, chẳng qua chỉ là một bộ khuôn mẫu, đến một thời gian nhất định, NPC này sẽ đến tiệm trái cây chọn mua nho.
Nhưng thời gian không nhất quán, vậy thì có vấn đề.
Hoặc là hành động của NPC này có chu kỳ lặp lại, tức là cứ cách một khoảng thời gian hắn ta sẽ quay lại tiệm trái cây, hoặc là game đã xảy ra thay đổi, những chuyện xảy ra ở bản lưu trước không nhất định sẽ xảy ra ở bản lưu này.
Dù sao cũng đang rảnh rỗi, Lương Hiên dứt khoát thử một lần, đó là ngồi rình trước tiệm trái cây, xem NPC này sau khi rời đi có quay lại không.
Kết quả chứng minh, hắn ta không quay lại!
NPC mua nho xong liền rời khỏi tiệm trái cây, sau đó gần một tiếng đồng hồ cũng không quay lại.
Điều này cũng chứng thực suy đoán của Lương Hiên, tạo một bản lưu mới, nội dung game cũng sẽ thay đổi theo, không còn giống nhau như đúc với bản lưu trước.
"Thử lại lần nữa..."
Có lẽ cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ để nói lên điều gì, Lương Hiên lại đi đến trước một thùng rác có vị trí độc đáo.
Ở bản lưu trước hắn đã lục thùng rác này, bên trong có một cái chai nhựa trị giá năm hào.
Thế nhưng lần này, khi hắn mở thùng rác ra, bên trong lại chẳng có gì cả...
"Điều này nói lên cái gì?"
Lương Hiên nhíu chặt mày, điều này có chút ngoài dự đoán của hắn.
Bởi vì hắn đã mở một bản lưu mới!
Ý nghĩa của bản lưu là gì?
Tại sao game offline lại có khái niệm chơi lần hai, lần ba? Đương nhiên là vì người chơi có thể lợi dụng cơ chế lưu trữ để có được kim thủ chỉ "tái sinh" trong game!
Có hiểu thế nào là chưa đánh đã biết không hả?
Người chơi đã phá đảo một lần, sau đó mở bản lưu mới, đó chính là một thử thách "speedrun" đúng nghĩa. Bởi vì quy trình hắn đã quá quen thuộc, nhắm mắt cũng biết bước tiếp theo nên đi thế nào.
Đây cũng là một nguyên nhân lớn khiến game offline không bền như game online, bởi vì game offline thiếu "sự thay đổi", lần đầu chơi quả thực đầy ẩn số và mới lạ, nhưng một khi đã phá đảo, trò chơi đó sẽ mất đi toàn bộ sự hồi hộp.
Mà game online, đặc biệt là loại game nhấn mạnh vào thi đấu PVP, mỗi lần chơi đều đầy ẩn số và hồi hộp, ít nhất là sẽ không chán trong một thời gian ngắn.
Nhưng bây giờ, «Aba Chính Truyện» đã phá vỡ nhận thức cố hữu, mở một bản lưu mới không thể có được mánh khóe "chưa đánh đã biết".
Tại sao lại như vậy?
Lương Hiên nghĩ mãi không ra, hắn thậm chí không biết sự thay đổi này rốt cuộc là tốt hay xấu, bởi vì... hắn còn chưa hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn tân thủ, lấy tư cách gì mà đi đánh giá những thứ này?
"Thôi, kệ nó đi!"
Bản lưu mới xảy ra những thay đổi không rõ, khiến người chơi mất đi một phần năng lực "chưa đánh đã biết", đối với Lương Hiên mà nói ảnh hưởng không lớn.
Hắn cũng đâu có nhớ số xổ số!
Cái gọi là chưa đánh đã biết, nói trắng ra là công lược và kinh nghiệm game thôi! Nhưng hắn đến cả nhiệm vụ đầu tiên còn chưa hoàn thành, lấy đâu ra công lược và kinh nghiệm để tham khảo?
Hơn nữa!
Một vài thay đổi chi tiết bên lề, cũng sẽ không ảnh hưởng trực tiếp đến cốt truyện và nhiệm vụ chính của game, nên chơi thế nào thì cứ chơi thế ấy thôi.
Tiếp tục khám phá bản đồ thôi!
Lười suy nghĩ về những ẩn ý đằng sau, Lương Hiên tiếp tục khám phá bản đồ, tìm kiếm NPC nhiệm vụ bí ẩn.
"Đúng rồi!"
Trong quá trình tìm kiếm, trong đầu Lương Hiên đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, hắn lẩm bẩm: "Nếu cốt truyện và nhiệm vụ chính của game không đổi, vậy có phải nhiệm vụ tân thủ của tất cả mọi người đều giống nhau không?"
Mẹ kiếp, sao mình ngu thế nhỉ?
Còn ở đây dùng chân đo bản đồ game, đi lang thang khắp thế giới làm gì? Có thời gian đó, lên Cộng đồng Thiên Bá tìm công lược, chẳng phải sẽ biết NPC nhiệm vụ ở đâu sao?
Lương Hiên bừng tỉnh ngộ, chỉ hận không thể tự tát vào mặt mình một cái, cảm thấy vô cùng xấu hổ vì sự ngu ngốc của bản thân.
Đạo lý đơn giản như vậy, sao hắn lại không nghĩ ra?
Nhiệm vụ chính liên quan đến sự phát triển của cốt truyện game, dù là game offline hay game online đều như vậy, cứ đi theo công lược là xong.
Chuyển sang trình duyệt, mở Cộng đồng Thiên Bá tìm kiếm công lược «Aba Chính Truyện», rất nhanh Lương Hiên đã tìm thấy mấy chục trang bài viết.
"Tìm thấy rồi, trời đất..."
Sau khi nhấp vào một bài viết có lượng trả lời cao nhất, Lương Hiên nhanh chóng tìm thấy câu trả lời mình muốn.
Nhiệm vụ hướng dẫn tân thủ, quả nhiên mọi người đều giống nhau, tất cả đều là rời khỏi nhà đến Sân vận động Giang Ninh tìm cha của Aba.
Chủ thớt cũng nói.
Nhiệm vụ giai đoạn đầu của «Aba Chính Truyện», phần lớn đều nhất quán, cứ tham khảo công lược là được. Chỉ sau khi mở khóa tuyến nghề nghiệp, dựa theo các tuyến nghề nghiệp khác nhau, mới phân nhánh ra các nhiệm vụ chính khác nhau.
Lần này thì yên tâm rồi!
Dựa theo gợi ý của bài công lược, Lương Hiên không ngừng nghỉ chạy đến Sân vận động Giang Ninh, tìm cha của Aba để trả nhiệm vụ.
"Xe buýt tuyến 17 có thể đi thẳng đến..."
"Người chơi có thể lực thấp, đề nghị sau khi xuống xe đi đường tắt qua công trường, quãng đường gần một nửa, tiêu hao thể lực ít hơn, nhưng không phù hợp với người chơi có chướng ngại thị giác."
Dựa theo gợi ý của bài công lược, Lương Hiên leo lên xe buýt tuyến 17 đi đến đích, đầy phấn khích chạy đến địa điểm nhiệm vụ được chỉ định.
Tuyệt vời!
Loay hoay tới lui lâu như vậy, thậm chí còn phải ngồi tù ba năm, cuối cùng cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn tân thủ, thoát khỏi bể khổ đi vào quỹ đạo.
Quả nhiên vẫn phải xem công lược!
Chơi game mà không xem công lược thì sao được? Nếu không xem công lược, giờ này hắn chẳng phải vẫn đang đi lang thang khắp bản đồ sao, làm sao biết được NPC mục tiêu ở sân vận động?
Có lẽ khuyết điểm duy nhất là, xem công lược chơi game sẽ mất đi một phần niềm vui khám phá những điều chưa biết.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Một trò chơi hành hạ người như «Aba Chính Truyện», ai mà thích đi khám phá những điều chưa biết chứ? Một bước đến nơi không thơm hơn sao?
Dù sao thì Lương Hiên cũng đã chịu đủ rồi, hắn không hề cảm thấy công lược sẽ làm giảm trải nghiệm game của mình, ngược lại còn thấy sự tồn tại của công lược là một điều vô cùng tốt đẹp.
"Mà nói chứ, Sân vận động Giang Ninh xa như vậy, nếu không xem công lược thì ta phải tìm đến bao giờ?"
Trong lúc ngồi xe buýt, Lương Hiên mở phím M xem bản đồ game, khá là cảm khái nói: "Đúng là thiết kế ngu xuẩn, nhiệm vụ tân thủ mà phải băng qua nửa bản đồ mới tới nơi, có phải người nghĩ ra không vậy... Hả? Khoan đã!"
Vừa định chê bai thiết kế kỳ quặc của game, một nhiệm vụ tân thủ mà lại yêu cầu người chơi phải vượt qua nửa bản đồ mới đến nơi, điều này thật quá biến thái.
Nhưng lời hắn còn chưa nói xong, khóe mắt liếc qua, lập tức bị giao diện bản đồ hiện ra từ phím M làm cho kinh ngạc.
Tình hình gì đây?
Bản đồ hiển thị Bug à?
Tại sao hắn lại thấy hai "Sân vận động Giang Ninh" trên bản đồ, một cái cách nhân vật chính 2.63KM, một cái cách nhân vật chính 32.1KM?
Đợi đã...
Không chỉ có sân vận động!
Lương Hiên nhìn kỹ lại, ngay lập tức phát hiện ra vấn đề.
Không chỉ sân vận động từ một biến thành hai, mà phải nói là, toàn bộ bản đồ game đã từ một tấm biến thành hai tấm.
Đúng vậy!
Hắn mở phím M, bản đồ game hiện ra thực chất là hai bản đồ "hoàn chỉnh" được ghép chồng lên nhau thành một phiên bản "nhân đôi".
Trên bản đồ, bất kỳ công trình hay địa điểm mang tính biểu tượng nào cũng đều có hai cái.
Một số địa điểm, nằm rất gần nhau, trong khi một số địa điểm khác, tuy tên gọi giống nhau, lại cách nhau rất xa.
Ví dụ như sân vận động!
Trên bản đồ, hai sân vận động cách nhau hơn ba mươi cây số, một cái ở ngay gần đây, còn cái kia lại ở đầu bên kia của bản đồ.
Lúc nãy hắn chỉ nhìn thấy sân vận động xa nhất, nên mới chê bai thiết kế game thiểu năng, nhiệm vụ tân thủ mà phải vượt qua nửa bản đồ mới hoàn thành được.
Nhưng bây giờ, có vẻ không phải như vậy.
Hai sân vận động, rốt cuộc cái nào mới là thật? Cái nào mới có NPC nhiệm vụ? Vấn đề này, hình như trên công lược hoàn toàn không viết!
Đầu óc Lương Hiên rối như tơ vò, chỉ có thể dùng lý do bản đồ hiển thị Bug để tự an ủi mình.
Chắc chắn là bản đồ bị lỗi!
Sao có thể có hai sân vận động được? Công ty game dù có rảnh rỗi đến đâu, cũng không thể nào trong cùng một khung cảnh, lại thêm vào hai mô hình kiến trúc giống nhau như đúc chứ?
Hắn đã lên xe buýt.
Theo mô tả của bài công lược, trạm cuối của xe buýt tuyến 17 chính là sân vận động, chỉ cần lên chuyến xe này, thế nào cũng không thể không tìm thấy mục tiêu nhiệm vụ.
Nghĩ đến đây, Lương Hiên lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Chưa kịp để hắn phàn nàn về game rác rưởi, đến cả bản đồ game cũng có thể báo lỗi, gây ra loại Bug cấp thấp này, thì chỉ thấy trên màn hình, một chiếc xe buýt khác vù qua, đuôi xe hiện rõ dòng chữ 【17 Trung học số 1 Giang Ninh —— Sân vận động Giang Ninh】.
Lương Hiên: "..."
Toang, ngươi là tuyến 17, vậy tuyến xe buýt ta đang ngồi bây giờ là tuyến nào?
—[ Dịch Zalo: 0704730588 ]—