Virtus's Reader
Đây Không Phải Là BUG, Đây Là Trò Chơi Đặc Tính

Chương 69: CHƯƠNG 68 - TIÊN VỰC SỐ

Chín giờ sáng, tại studio Thiên Bá.

Tiểu Lục vừa đẩy cửa vào thì đã thấy Bá ca đang cầm dao rọc giấy, liên tục rạch một cái thùng giấy lớn có in chữ AMD.

“Đây là thứ gì vậy?”

“Card đồ họa dùng để thử nghiệm do Má Su cử người gửi tới, nghe nói là dòng 7000 bí ẩn chưa được phát hành.” Trần Bá không thèm ngẩng đầu, tiếp tục mở thùng.

Card mới dòng 7000 ư?

Tiểu Lục vừa nghe thấy mấy chữ này, lập tức trở nên hứng thú, bước tới bên cạnh Trần Bá hỏi: “Card đồ họa dòng RX7000 không phải là vẫn chưa ra mắt sao? Sao lại gửi đến chỗ chúng ta thế này?”

“Ai mà biết được chứ!”

Trần Bá mất bao công sức cuối cùng cũng xé được lớp băng keo, lấy miếng xốp lót bên trong thùng ra, đặt một chiếc card đồ họa được đóng gói sơ sài lên trước mắt rồi cẩn thận đánh giá.

Đúng là dòng 7000 thật này!

Hơn nữa, những chiếc card được gửi tới lần này còn là loại cao cấp nhất, RX7900XTX và RX7900XT.

“XTX là hậu tố gì vậy?”

Đối với cách đặt tên thêm một chữ X đằng sau XT này, Tiểu Lục cảm thấy rất khó hiểu, không rõ hai chiếc card này có gì khác nhau.

“Chắc là định vị và thông số kỹ thuật khác nhau thôi.”

Trần Bá cũng lười đi sâu vào tìm hiểu cách đặt tên của card A, dù sao là card mới thì đúng rồi, với tầm của Má Su thì cũng không đến mức gửi cho hắn card đã qua sử dụng.

Đưa chiếc RX7900XT trong tay cho Tiểu Lục, Trần Bá dặn dò: “Đem đi chạy thử «Thành Tiên Lộ», chú trọng quan sát hiệu năng game và mức tiêu thụ điện năng của nó.”

“Vâng ạ!”

Tiểu Lục ôm lấy chiếc card đồ họa mới, lon ton chạy đi thử nghiệm.

Trần Bá không đi theo, mà ngồi phịch xuống chiếc ghế công thái học, nhíu mày suy nghĩ về lai lịch và cách xử lý lô card A này.

AMD đột nhiên tìm tới cửa, hy vọng studio Thiên Bá sẽ phối hợp với bọn họ thử nghiệm hiệu năng game của card đồ họa mới, lợi ích chính là thùng card mới này.

Chuyện này và Lão Hoàng giống nhau như đúc.

Phát triển tựa game «Tinh Không Đại Đế», Trần Bá chẳng vớ bẫm được gì khác, ngược lại card đồ họa thì chất đầy cả nhà kho.

Có card N, có card A, có bản tham chiếu, cũng có các bản hợp tác thương hiệu do Đả Nhân Thạc, Thê Thảm Hồng, Súc Thủy Tinh gửi tới...

Nhiều card đồ họa như vậy, studio của bọn họ có dùng cũng chẳng hết mấy chiếc, phần lớn đều chưa bóc tem đã bị vứt vào kho bám bụi.

Tiếc quá đi mất!

Hay là bán lại nhỉ?

Nhưng về danh nghĩa, dù sao đây cũng là card mà các nhà cung cấp gửi cho studio Thiên Bá để thử nghiệm hiệu năng game, nếu bán lại thì liệu người ta có vì thế mà tức giận không?

Trần Bá mơ hồ cảm thấy không ổn.

Nhưng nhiều card đồ họa thế này, dùng chắc chắn không hết, để chúng mới nguyên trong kho bám bụi thì quả thực quá đáng tiếc.

Hoặc là gửi trả lại, hoặc là bán đi cho xong.

Đồ điện tử sẽ bị mất giá, hơn nữa tốc độ mất giá còn rất nhanh, cho nên đám card đồ họa này thật sự không thể để trong kho bám bụi được.

Hắn quyết định chào hỏi các nhà cung cấp card đồ họa này một tiếng, chủ yếu là để giải thích tình hình và hỏi ý kiến của bọn họ.

Đầu tiên là Đả Nhân Thạc.

Sau khi Trần Bá liên lạc với đối phương và nói ra suy nghĩ của mình, đối phương chẳng hề bận tâm, còn nói rằng muốn bán thì cứ bán đi, nếu bán không đủ thì còn có thể lấy hàng từ chỗ bọn họ!

“Hả?!”

Trần Bá kinh hãi thất sắc.

Việc đối phương cho phép hắn bán lại lô card đồ họa này cũng rất bình thường, dù sao cũng đã tặng đi rồi, người khác xử lý thế nào bọn họ có lẽ cũng không quan tâm.

Nhưng bán không đủ thì có thể đến lấy hàng là có ý gì?

“Chúng ta là studio game, không phải con buôn card đồ họa!”

Trần Bá cảm thấy mình bị sỉ nhục, bèn mang theo vẻ tức giận chất vấn đối phương: “Ngươi nghiêm túc đấy à? Giá nhập hàng thế nào, có thể rẻ hơn chút không?”

Khụ khụ! Phải kiếm tiền nuôi đội ngũ mà, không mất mặt!

Studio Thiên Bá và Đả Nhân Thạc có mối quan hệ rất tốt thông qua việc hợp tác làm card đồ họa thương hiệu chung, vì vậy Trần Bá có thể lấy hàng từ đối phương với mức giá khá ưu đãi.

Điều này khiến hắn nảy ra một ý tưởng.

Máy chủ của «Tinh Không Đại Đế» cần phải nuôi, nhưng việc nạp tiền trong game mãi vẫn chưa có đột phá, chi bằng mở một cửa hàng trực tuyến, thông qua mối quan hệ với các nhà cung cấp card đồ họa lớn, bán chút card để nuôi cả đám vậy.

“Đã không thể ngăn cản người chơi nạp tiền vào phần cứng, vậy thì chúng ta sẽ phát triển một kênh nạp tiền mới!”

Trần Bá nghiến răng, chỉ thị cho Dương Đống: “Đợi cửa hàng trực tuyến của chúng ta mở ra, nhớ sao chép một bản mẫu cửa hàng vào trong game.”

Người chơi không cắt Nguyên Thạch, không muốn nạp tiền à?

Được được được!

Vậy ta không bán chỉ số, không bán skin, bán card đồ họa là được chứ gì?

“Ý tưởng thì khả thi, nhưng... chúng ta không phải là một studio game sao? Sao lại mở cửa hàng trực tuyến, bắt đầu bán card đồ họa chứ?” Dương Đống rất cạn lời.

“Nói hay lắm!”

Trần Bá vỗ tay, một lúc sau nói: “Nói theo lẽ thường, chúng ta chỉ cần dựa vào việc bán skin là có thể nuôi sống máy chủ rồi.”

“Nhưng «Tinh Không Đại Đế» có bình thường không? Ngươi nghĩ đám người chơi này sẽ nạp tiền mua skin ư? Bọn họ chỉ nạp tiền mua card đồ họa thôi! Vì để nuôi sống máy chủ, cũng chỉ đành dùng hạ sách này!”

Nói rồi, Trần Bá đột nhiên trở nên hưng phấn.

Mặc dù một studio game không lo làm hệ thống nạp tiền trong game mà lại chạy đi mở cửa hàng trực tuyến bán card đồ họa, chuyện này càng nghe càng thấy trừu tượng và vô lý. Nhưng không thể không nói, studio Thiên Bá có lợi thế quá lớn!

Chỉ dựa vào mối quan hệ của bọn họ với các nhà cung cấp card đồ họa, có loại hàng nào mà không lấy được chứ?

Các nhà phân phối khác, trong cửa hàng nhiều nhất cũng chỉ bán card của một thương hiệu, còn studio Thiên Bá, với tư cách là “khách hàng có quan hệ”, bất kể là thương hiệu gì, bất kể là card A hay card N, tất cả đều có thể bán.

Ngươi không phục à?

Không phục thì ngươi cứ đi tìm nhà sản xuất card đồ họa, thực sự không được thì đi tìm Lão Hoàng và Má Su bán chip ấy, bảo bọn họ đứng ra chủ trì công đạo.

Các nhà cung cấp card đồ họa sẽ trơ mắt nhìn «Tinh Không Đại Đế» ngừng hoạt động sao?

Có hiểu “khách hàng có quan hệ” là gì không hả!

Hơn nữa, studio Thiên Bá làm cái nghề này cũng chỉ là làm ăn nhỏ lẻ, chỉ muốn kiếm chút tiền mọn để nuôi sống tựa game «Tinh Không Đại Đế» mà thôi.

Trần Bá cũng không cho rằng việc mở cửa hàng này có thể tạo ra bao nhiêu lợi nhuận cho studio, nhiều nhất cũng chỉ là bù đắp chi phí vận hành và bảo trì máy chủ.

Nhưng như vậy là đủ rồi.

Chỉ cần có cửa hàng trực tuyến này, dù người chơi «Tinh Không Đại Đế» không nạp tiền cũng sẽ không có nguy cơ ngừng hoạt động, có thể tiếp tục vận hành một cách lành mạnh.

“Vậy ta đi nộp tài liệu ngay đây.”

“Đừng vội!”

Đưa tay cản Dương Đống lại, Trần Bá cạn lời nói: “Ta còn chưa nói với ngươi, cửa hàng này tên là gì mà.”

“Ồ đúng rồi!” Dương Đống bừng tỉnh ngộ, “Vậy ngài đã nghĩ ra tên cửa hàng chưa?”

“Nghĩ rồi, Tiên Vực Số!”

Trần Bá nói ra ý tưởng của mình: “Mẫu cửa hàng ngươi tìm người thiết kế một chút, làm mấy khu vực: Tiên Đế Trân Tuyển, Tiên Vương Ưu Tuyển, Chân Tiên Tất Yếu...”

Mấy cái như Đại Đế Chí Tôn thì thôi khỏi.

Card đồ họa cấp bậc này, bán đi cũng chẳng kiếm được mấy đồng, hoàn toàn là lãng phí thời gian.

Đã đặt tên cửa hàng là Tiên Vực Số, thì card đồ họa bán ra tất nhiên phải là hàng tuyển chọn trong những thứ tốt nhất, ít nhất cũng phải là loại có thể thành tiên trong «Thành Tiên Lộ».

“Đúng rồi!”

Trần Bá dường như nghĩ tới điều gì đó, lại dặn dò thêm: “Phàm là khách hàng đặt mua ở Tiên Vực Số, đều được tặng một mã kích hoạt cdkey của «Tinh Không Đại Đế».”

Một bản game có đáng bao nhiêu tiền đâu?

Tặng! Cứ tặng hết!

Ngươi đã tiêu tiền ở Tiên Vực Số, rõ ràng là có “tư chất thành tiên”. Một thiên kiêu trẻ tuổi như ngươi, không gửi đến «Thành Tiên Lộ» rèn giũa một phen thì thật là đáng tiếc.

Mua card đồ họa tặng game, coi như là kéo thêm người chơi mới cho «Tinh Không Đại Đế», để tựa game này không bị nguội lạnh sau một thời gian.

Khẩu hiệu vốn là “Khiến game vĩ đại trở lại”, nhưng các vị hiểu mà, thế nên đoạn này bị xóa đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!