CHƯƠNG 2117
"Ai là người một nhà với ngươi!"
Quý Bác Đạt và Nam Cảnh Tiên Vương lập tức cảnh giác, vội vàng lấy ra tiên khí của mình.
Mặc dù bọn họ có tu vi cảnh giới Tiên Vương, cao hơn Hạng Thiên Ca ở đỉnh phong cảnh giới Tiên Quân nhưng đối phương lại có sự gia tăng của yêu nghiệt trên bảng xếp hạng thiên tư võ tu, khiêu chiến vượt cấp đối với hắn ta đơn giản như uống nước.
"Hiểu lầm, hiểu lầm rồi!"
Hạng Thiên Ca thấy đối phương muốn ra tay, vội vàng giải thích: "Thực sự là người một nhà, ta là viện quân mà Dịch đại sư phái tới!"
"Viện quân!?"
Quý Bác Đạt và Nam Cảnh Tiên Vương kinh ngạc nhìn nhau, trong lòng lập tức hiện lên một chữ "Chết tiệt." to đùng.
Ban đầu bọn họ cho rằng Dịch Thiên Cơ mưu đoạt Vô Thượng Thiên Thư, cướp bóc Điện Chiến Thần và Cung Lăng Tiêu đã là cực hạn rồi, không ngờ hắn còn có thể tính toán xa như vậy, sớm đã sắp xếp thủ hạ chiêu mộ viện quân ở Nam Vực.
Đồng thời, trong lòng bọn họ cũng cảm thấy sợ hãi.
May mà lúc đầu bọn họ không trở mặt với Dịch Thiên Cơ, nếu không còn không biết hắn sẽ dùng thủ đoạn gì để đối phó với bọn họ.
"Thủ hạ của Dịch Thiên Cơ!?"
Đôi mắt của Diệp Thần hơi nheo lại, trong lòng lập tức cảnh giác.
Ban đầu hắn cho rằng Dịch Thiên Cơ chỉ lừa mình, dùng phân thân cướp bóc Điện Chiến Thần nhưng không ngờ y không chỉ có thủ hạ bí ẩn mà còn ngầm kéo Hạng Thiên Ca, yêu nghiệt trên bảng xếp hạng thiên tư võ tu, về phe mình.
Nói cách khác, mình coi y là quân sư, hết lòng hết dạ với y nhưng y lại coi mình như trò hề, đùa giỡn với mình.
"Viện quân? Thủ hạ!?"
Lúc này, Dịch Thiên Cơ hoàn toàn phát điên, trong lòng cũng bắt đầu gào thét điên cuồng.
Ta không có thủ hạ!
Cũng không sắp xếp viện quân gì!
Nhưng khi nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình và cảm giác lo lắng đó, y không thể không nở một nụ cười bí ẩn, chủ động gánh lấy tai họa ngập đầu này.
"Đây chính là đệ nhất thần toán của Tiên giới sao!?"
Các đệ tử Hạng gia đứng sau Hạng Thiên Ca nhìn Dịch Thiên Cơ với vẻ kính trọng.
Đối phương không chỉ dám lấy sạch kho báu của Long Ngạo Thiên và Lăng Tiêu Tiên Đế mà còn có thể bình tĩnh trốn thoát khỏi sự truy đuổi của Lăng Tiêu Tiên Đế, sau đó lại táo bạo đến địa bàn của Long Ngạo Thiên lần nữa.
Nếu nhất định phải mô tả sự táo bạo của y thì đó chính là nhảy disco trên mộ của cha ruột Long Ngạo Thiên, hoàn toàn không coi hắn ra gì.
"Dịch đại sư!"
Hạng Thiên Ca thấy hai bên đã liên lạc với nhau, vội vàng xác nhận: "Chúng ta đã nói trước rồi, sau khi thành công, ngươi không chỉ phải giao toàn bộ bảo vật trong kho báu nhà họ Tô cho Hạng gia mà còn phải cho ta mượn Vô Thượng Thiên Thư để cảm ngộ mười năm."
"Cái gì!!"
Quý Bác Đạt lập tức kinh hô: "Kho báu nhà họ Tô cũng rơi vào tay Dịch đại sư!?"
"Đúng vậy!"
Hạng Thiên Ca gật đầu xác nhận, rất cảm khái nói: "Thủ đoạn của Dịch đại sư quả thực thần bí khó lường, chúng ta đã tốn rất nhiều công sức mới phá được trận pháp nhà họ Tô nhưng kết quả lại chẳng thu được gì."
"Ực..."
Nam Cảnh Tiên Vương không nhịn được nuốt nước miếng, nhìn Dịch Thiên Cơ với ánh mắt càng thêm kính sợ.
Đừng nhìn tu vi của Dịch Thiên Cơ chỉ ở cảnh giới Tiên Quân nhưng áp lực tâm lý mà hắn thể hiện ra còn khủng bố hơn cả Long Ngạo Thiên, đệ nhất nhân của Tiên giới.
"Súc sinh, đúng là súc sinh!"
Dịch Thiên Cơ tuy rằng bề ngoài rất bình tĩnh nhưng trong lòng đã sớm chửi ầm lên.
Ban đầu cái nồi của Điện Chiến Thần và Cung Lăng Tiêu y đã phải gánh đủ mệt rồi nhưng ai mà ngờ được Tần Phong lại sinh ra, giờ lại ném thêm cái nồi to đùng của nhà họ Tô, đúng là không định để y sống rồi.
"Muốn chơi vậy thì cùng nhau tổn thương đi!"
Dịch Thiên Cơ tức giận nghiến răng nghiến lợi, trực tiếp vạch trần: "Ta đã hứa với ngươi thì tự nhiên sẽ không nuốt lời, bảo vật cấp bậc như kho báu nhà họ Tô và Vô Thượng Thiên Thư trong mắt ta chỉ có thể coi là bình thường, chỉ có ấn ký đại đạo thời gian của Tần Phong mới được coi là bảo vật thực sự..."
"Ấn ký đại đạo thời gian ở trên người Tần Phong!?"
Nam Cảnh Tiên Vương lập tức kinh hô một tiếng, vô thức nhìn về phía Diệp Thần bên cạnh.
Mặc dù hắn và Diệp Thần đã lập đội lâu như vậy nhưng chưa từng thấy hắn sử dụng sức mạnh thời gian nhưng theo lời đồn đại trong giang hồ thì ấn ký đại đạo thời gian nằm trong tay hắn.
Cũng là một trong những lý do khiến ông ta không chút do dự đồng ý khi Dịch Thiên Cơ tìm mình để tấn công Cung Lăng Tiêu, chính là muốn xác nhận tin tức này có chính xác không, bản thân có cơ hội có được ấn ký đại đạo thời gian hay không.
"Ta không có, ta bị oan!"
Diệp Thần thấy Nam Cảnh Tiên Vương nhìn sang, vội vàng giải thích: "Lúc ấn ký đại đạo thời gian xuất hiện, cả Tiên giới đều chấn động, Tần Phong sợ mình gặp nguy hiểm nên đã luyện chế một thanh đao mang sức mạnh thời gian để ta đi cướp, còn hắn thì bay thẳng lên tiên giới, đi khắp nơi tung tin đồn ấn ký đại đạo thời gian ở trong tay ta."
"Ta tin ngươi!"
Quý Bác Đạt vô điều kiện lựa chọn tin tưởng Diệp Thần, chỉ vì gã cũng là một trong những nạn nhân của Tần Phong.
Năm đó ở Linh chi bí cảnh, gã tưởng rằng Liễu Như Yên hãm hại mình nhưng bình tĩnh lại suy nghĩ kỹ mới phát hiện ra, chính là tên khốn Tần Phong kia ở sau lưng tung tin đồn.
Đáng tiếc đã quá muộn...
Gã không chỉ cãi nhau với người tình Liễu Như Yên mà Linh Uyên Thành còn bị Phó gia và các thế lực khác diệt, bản thân gã cũng trở thành một Tiên Vương vô gia cư.
Có thể nói trong số những người có mặt ở đây, chỉ có một mình gã có thể thấu hiểu được tâm trạng của Diệp Thần lúc này.
Lúc này...
Dịch Thiên Cơ thực sự rất muốn nói lớn rằng, nỗi đau của ta còn hơn cả các ngươi.
Nhưng để duy trì hình tượng đệ nhất thần toán của Tiên giới, y lại không thể không nuốt lời nói trong lòng mình vào.
"Tần Phong!?"