CHƯƠNG 2254
Truyện được dịch bởi người dịch Phước Mạnh
Mua Truyện ủng hộ dịch giả ở ᴢalo: 0704 730 588, fb.com/Damphuocmanh
"Nhị đệ học đâu ra cái tính bụng đen này vậy!?"
Tần Phong nhìn mà không khỏi bối rối, không ngờ nhị đệ của mình lại vừa tấn công vừa đâm thêm một nhát đau như vậy.
"Leng keng, chúc mừng túc chủ đã dẫn dắt Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thiên Đạo lạc lối, nhận được 50 vạn điểm phản diện!"
"Leng keng, chúc mừng túc chủ đã dẫn dắt Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thiên Đạo lạc lối và đánh bại Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thần Thoại, nhận được 100 vạn điểm phản diện!"
"Leng keng, chúc mừng túc chủ đã dẫn dắt Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thiên Đạo lạc lối và làm gián đoạn quá trình đột phá của Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thần Thoại, nhận được 500 vạn điểm phản diện!"
"Ai dẫn dắt ai hư hỏng chứ!?"
Tần Phong nghe hệ thống nhắc đi nhắc lại ba lần, lập tức cảm thấy khó chịu trong lòng.
Rõ ràng nhị đệ vốn đã như thế, sao mọi việc xấu xa lại cứ đổ lên đầu mình!?
Lúc này—
Tần Hạo sau khi trải nghiệm niềm vui của huynh trưởng, cũng không quên lời dặn của huynh mình.
Khi đã tấn công vào điểm yếu nhất của Phương Trường, hắn nhất định phải ra đòn bồi thật nhanh, không được để cho Phương Trường có cơ hội sử dụng Ma Công Thôn Phệ hay triệu hồi Đại Tiên Thiên Chí Bảo.
"Phụt!!"
Phương Trường liên tiếp phun ra vài ngụm máu tươi, khí tức toàn thân trở nên vô cùng hỗn loạn.
"Cơ hội tốt!!"
Tần Hạo không còn nương tay, quyết đoán nắm lấy cơ hội tấn công.
Một luồng khí mạnh mẽ từ cơ thể hắn bùng phát, không chỉ khiến không gian xung quanh rung chuyển mà còn hóa thành cơn bão cuồng nộ bao trùm bốn phương, sau lưng hắn hiện ra một ảo ảnh Long Tượng khổng lồ.
Hú!!
Gào!!
Dưới ánh sao lấp lánh, Long Tượng rống vang cả đất trời.
Bốn trăm Long Tượng phát ra tiếng gầm khiến đất trời rung chuyển, tiên khí xung quanh điên cuồng dồn vào ảo ảnh Long Tượng, khiến chúng dần ngưng tụ, không chỉ che lấp bầu trời, mà còn tỏa ra luồng khí tức cổ xưa.
Tần Hạo giơ cao đại chùy trong tay, giáng thẳng xuống Phương Trường đang kiệt sức.
"Tiểu sư đệ!!"
Trình Vận không còn quan tâm đến gì nữa, lập tức lao lên cứu viện.
"Ngươi tưởng ta là người chết sao!?"
Ánh mắt Tần Phong lóe lên tia sáng sắc bén, kích hoạt huyết mạch Tần gia.
Ầm ầm!!
Năng lượng kinh khủng bùng phát, khiến y phục trên người rách toạc, lộ ra tám múi cơ bụng.
Cơ thể hắn cũng nhanh chóng phình to, biến thành một gã khổng lồ với cơ bắp cuồn cuộn, giống như một mãnh thú hình người chưa tiến hóa, phát ra khí thế khiến ai nhìn cũng phải rùng mình.
"Chết tiệt!!"
Trình Vận giận dữ, xoay người, cầm chắc trường thương trong tay.
Khí thế quanh thân gã bùng phát, như chiến thần giáng thế, trường thương trong tay lóe lên ánh sáng lạnh sắc bén, khiến không gian xung quanh run lên từng hồi.
Trình Vận như một tia sáng rực rỡ lao thẳng lên trời, mang theo sức mạnh hủy diệt đâm về phía Tần Phong.
Thương thế như rồng, cuồng phong gào thét.
Mặt đất rung chuyển, núi non đổi màu.
Lực đạo mạnh mẽ từ trường thương nhanh chóng lan tỏa, tạo ra những cơn sóng khí, khiến những ngọn núi phía xa phải rung lên, như thể muốn đâm thủng bầu trời.
"Kẻ chết là ngươi!!"
Tần Phong không chỉ rút ra Ma Kiếm Tổ Truyền, mà còn nhanh chóng thêm vào hơn mười loại "buff".
Ong! Ong!
Ma Kiếm Tổ Truyền bùng lên ánh sáng chói lòa, như cơn thủy triều cuồn cuộn tràn ngập đất trời, theo sau đó là một luồng kiếm ý kinh thiên động địa, kiếm khí sắc bén lan xa chín vạn dặm.
Nhất Kiếm Khai Thiên Môn!!
Kiếm quang sáng chói, chiếu rọi mười phương.
Tần Phong lập tức tiến vào trạng thái nhân kiếm hợp nhất, hóa thành một tia sao băng xé toạc không gian, như muốn chia đôi trời đất.
"Sư huynh, cẩn thận!!"
Ngọc Lộ đã từng nếm trải uy lực của "Nhất Kiếm Khai Thiên Môn", liền hét lớn nhắc nhở Trình Vận.
"Lão tử không tin không thể đánh bại hắn!"
Đôi mắt Trình Vận bừng bừng lửa giận, lao tới Tần Phong với khí thế không thể ngăn cản.
Ầm ầm!!
Núi đồi sụp đổ, đất trời biến sắc!
Hai bên va chạm dữ dội giữa không trung, năng lượng mạnh mẽ bùng nổ, như thể vụ nổ nấm năm nào trên đất Phù Tang, cơn bão năng lượng cuốn đi khắp bốn phương.
"Nhất Chùy Định Càn Khôn!!"
Ở bên kia, Tần Hạo cũng hét lớn một tiếng.
Đại chùy Kim Long trong tay hắn giơ cao, nhảy lên không và giáng thẳng xuống đầu Phương Trường.
"Nguy hiểm!!"
Đồng tử Phương Trường co rút lại, cảm nhận được hơi thở của tử thần.
Nhưng y không chấp nhận ngồi chờ chết, vội ổn định khí tức hỗn loạn trong cơ thể, rồi nhanh chóng tạo ra một thủ ấn.
Ầm ầm!!
Đại chùy giáng xuống, đất trời rung chuyển!!
Tần Hạo đánh mạnh đại chùy xuống, không chỉ tạo ra luồng năng lượng kinh khủng mà còn vang lên tiếng nổ điếc tai, một cột mây hình nấm khổng lồ xuất hiện trên bầu trời.
"Đây là loại quái vật gì chứ!?"
Các đệ tử Tiêu gia run rẩy trong cơn gió, yếu ớt, đáng thương và bất lực.
Cứ ngỡ rằng sau trăm năm phát triển, gia tộc đã trở nên hùng mạnh, nhưng trước những chân tài tuyệt thế, họ chẳng khác gì những hạt bụi.
"Huynh đệ này đều đáng sợ vậy sao!?"
Đôi mắt Tiêu Chỉ Lan lóe lên ánh sáng rực rỡ, cơ thể cũng run lên vì phấn khích.
Tưởng rằng cơ bắp của Tần Hạo đã rất ấn tượng, không ngờ cơ bắp của Tần Phong còn hơn thế. Nếu có thể cùng hai huynh đệ này trải qua một đêm cuồng nhiệt, chắc chắn sẽ là chuyện đáng tự hào.
Ngay lúc đó—
Trời đất biến sắc, cuồng phong rít gào.
Một luồng gió âm từ cõi U Minh cuốn tới, khiến người ta lạnh cả sống lưng, màn sương đen nhanh chóng bao phủ toàn bộ bầu trời.
"Chuyện gì vậy!?"
Mọi người kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Phương Trường.
Chỉ thấy y đứng chật vật trong không trung, trước mặt hắn là một viên châu đỏ thẫm, với những hoa văn kỳ dị tỏa ra ánh sáng âm u, bên trong còn vang vọng tiếng gào thét của vô số oan hồn.
"Huyết Ma Châu!!"
Đồng tử Tiêu Chỉ Lan co rút, không kiềm được mà thốt lên.