CHƯƠNG 2303: CHÂN THÂN TỔ VU
"Chân thân Tổ Vu!!"
Ngọc Lộ lập tức mở to mắt kinh hô, không dám tin vào những gì mình đang chứng kiến.
Trước đây, việc Tần gia sở hữu huyết mạch của Vu tộc đã đủ làm người ta chấn động, nhưng không ngờ Tần Phong lại phá bỏ gông cùm huyết mạch của chính mình, hóa thành chân thân Tổ Vu trong truyền thuyết.
Lẽ nào Vu tộc từ thời Thái Cổ thật sự sẽ tái xuất nhân gian sao!?
Ầm ầm!!
Một tiếng vang trời chấn động không gian, tiên khí trong thiên địa bắt đầu sôi trào.
Lực lượng mạnh mẽ từ bốn phương tám hướng tuôn đến chỗ Tần Phong, khiến hình ảnh Tổ Vu hư ảo dần hiện rõ. Toàn thân Tổ Vu tràn đầy uy phong và sự oai nghiêm, bừng cháy trong biển lửa ngút ngàn, như thể chủ nhân của ngọn lửa khắp thiên hạ, làm ai nấy không tự chủ được mà cúi đầu kính bái.
"Tổ Vu Chúc Dung!!"
Trình Vận kinh ngạc nhìn Chân thân Chúc Dung, trong lòng không sao bình tĩnh lại được.
Ban đầu, gã cho rằng với sự xuất hiện của tam sư đệ Trần Thụ và lợi thế của Tam Túc Kim Ô, họ sẽ chiếm lại thế chủ động, thậm chí đánh bại được nhóm Tần Phong cũng không phải không thể. Nhưng hiện tại, gã mới nhận ra rằng Tần Phong còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng của họ, vẫn còn giữ trong tay át chủ bài chưa sử dụng.
"Mẹ kiếp, đây rốt cuộc là quái vật gì vậy!?"
Nam Cung Phượng cũng lộ vẻ kinh hãi, cảm giác như đang mơ mà chưa tỉnh.
Dù trước đó, sức mạnh của Tần Phong đã khiến người khác phải sợ hãi, nhưng không ngờ rằng hắn lại có thể càng kinh khủng hơn. Đến mức ngay cả Long Ngạo Thiên, người đứng đầu thiên tư bảng, cũng không xứng đáng đứng ngang hàng với hắn.
Mà cũng phải nói, trong trạng thái này, e là không có nữ nhân nào có thể từ chối Tần Phong.
"Đây là Tần Phong sao!?"
Trong mắt Uyên tổng hiện rõ sự kinh hãi, trong lòng cũng vang lên tiếng kêu không kìm nén được.
Mẹ kiếp!!
Tần Phong ở Hạ giới chẳng phải chỉ là một người bình thường sao!?
Vì sao khi lên đến Tiên giới, hắn lại không còn là người nữa chứ!?
Còn có tu sĩ nào chính phái nào lại sở hữu nhiều át chủ bài đến vậy sao!?
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!!"
Phương Trường nhìn thấy cảnh tượng ấy mà lòng rối bời, khẩn trương đến độ không biết phải làm gì.
Từng nghĩ rằng sau khi gia nhập Ẩn Môn, y sẽ có thể dùng thực lực đoạt lại người con gái mà mình yêu thương. Nhưng giờ đây, trước sức mạnh của Tần Phong, ước mơ đoạt lại tình yêu đó đã trở thành viển vông.
"Không thể nào, Tần huynh..."
Lâm Tam nhìn chân thân Tổ Vu, cả người bỗng chốc suy sụp.
Y tưởng rằng cuối cùng cũng đã tạo ra khoảng cách với Tần Phong, nhưng không ngờ đối phương lại có thêm một lá bài bí mật, ngay cả lợi thế tu vi cũng dần mất đi, khiến y có cảm giác mình sẽ sớm bị vượt qua bất cứ lúc nào.
"Từ nay phải khiêm nhường hơn trong Tiên Minh."
Hư Khôn đạo nhân và Tam Thông nương nương thầm dặn lòng như vậy.
Trước kia, họ còn có chút ảo tưởng, muốn tranh đoạt vị trí Minh chủ Tiên Minh. Nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến chân thân Tổ Vu của Tần Phong, bọn họ đã dứt khoát từ bỏ tham vọng này.
"Tần Phong, đừng hòng đắc ý!"
Từ trong góc tối, Từ Càn Khôn nhìn Tần Phong đầy căm hận, sau đó rụt lại và vẽ những vòng tròn u ám.
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã dụ dỗ người tình phú bà của Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thần Thoại, nhận được 20 vạn điểm phản diện!"
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã đánh đả kích đạo tâm của Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thần Thoại, nhận được 20 vạn điểm phản diện!"
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã đả kích giấc mơ của Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thần Thoại, nhận được 20 vạn điểm phản diện!"
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã đánh đả kích đạo tâm của Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thiên Đạo, nhận được 50 vạn điểm phản diện!"
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã đánh đả kích đạo tâm của Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thiên Đạo, nhận được 50 vạn điểm phản diện!"
"Rống!!"
Tần Phong lúc này không có thời gian để ý đến hệ thống, ngửa mặt lên trời gầm vang một tiếng.
Ngay sau đó, một dòng năng lượng cuồn cuộn tựa hồng thủy từ trong cơ thể hắn bùng phát, làm áo hắn nát vụn, lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, thân hình cũng nhanh chóng phình to. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến thành một người khổng lồ cao ba trượng.
Cùng lúc đó, chân thân của hắn hợp nhất với Tổ Vu, phóng ra khí thế bức người và uy nghiêm vô biên khiến mọi người xung quanh không ai dám nhìn thẳng vào hắn.
"Hừ! Chân thân Tổ Vu thì có gì đáng sợ!?"
Trong lòng Trần Thụ tuy chấn động nhưng vẫn không chịu lùi bước.
Hắn ta lập tức hợp nhất với Tam Túc Kim Ô, hóa thành một mặt trời rực rỡ lao thẳng về phía Tần Phong.
Ầm ầm!!
Âm thanh vang rền điếc tai phát ra, làm không gian xung quanh rung động dữ dội.
Tam Túc Kim Ô và chân thân Tổ Vu va chạm mãnh liệt, cơn bão năng lượng khủng khiếp lan ra khắp bốn phương. Mặt đất tan vỡ sụp đổ, cả không gian như mặt kính nứt vỡ từng mảng.
"Rống!"
Tổ Vu chân thân ngửa mặt gầm vang, phát ra vô biên lực lượng Tổ Vu.
Sau đó, chân thân Tổ Vu tung một quyền vào Tam Túc Kim Ô, nắm đấm đi tới đâu, không khí bị xé rách, phát ra những tiếng nổ chói tai, tựa như mọi thứ trong thế gian này sẽ tan biến dưới cú đấm đó.
"Đây chính là hình thái của Tổ Vu sao?!"
Tần Hạo ngỡ ngàng nhìn chân thân Chúc Dung, như thể vừa tìm ra con đường tiến hóa của mình.
Ầm ầm!!
Một quyền đánh ra, trời long đất lở!!
Chỉ thấy chân thân Tổ Vu tung cú đấm trúng Tam Túc Kim Ô, sức mạnh kinh người không chỉ xuyên thủng nó mà còn làm không gian trong di tích Tiên Vương càng nhanh chóng sụp đổ.
"Ta không tin! Ta không tin!!"
Trần Thụ gào lên, tập trung toàn lực để ngưng tụ Thái Dương Chân Hỏa.
Nhưng Tần Phong chẳng có hứng thú chờ hắn chuẩn bị, lập tức nâng bàn tay khổng lồ của chân thân Tổ Vu, túm lấy đôi cánh Tam Túc Kim Ô, rồi mạnh tay xé toạc đôi cánh ấy như xé một con gà nướng.
Chíu! Chíu!
Tam Túc Kim Ô giãy giụa dữ dội, phát ra những tiếng kêu thảm thiết đầy đau đớn.
Thế nhưng, Tần Phong không hề có ý định dừng lại, chỉ nghe một tiếng "soạt", đôi cánh lửa lập tức bị xé rời, sau đó hắn tiếp tục đưa bàn tay khổng lồ tới, chuẩn bị xé rời ba chân của con Kim Ô.
"Phụt!!"
Trần Thụ phun ra một ngụm máu tươi, khí tức giảm sút rõ rệt.
"Quá tàn bạo!"
Mọi người xung quanh không khỏi rùng mình trước sự tàn nhẫn của Tần Phong.
"Tam sư đệ, mau rút lui!!"
Trình Vận biết đã không còn cách nào xoay chuyển tình thế, vội kéo Phương Trường lao về phía lối ra.
"Chạy thôi!!"
Ngọc Lộ cũng lập tức chạy đến kéo Trần Thụ chạy về hướng cửa ra.
"Dám trêu chọc chủ nhân thỏ, còn muốn chạy sao?!"
Tiểu Bạch thấy Tần Phong xé toạc Tam Túc Kim Ô, lập tức hưng phấn, giơ cao thanh Kiếm lao tới.
Tần Phong cũng chẳng có ý định bỏ qua miếng mồi trong miệng, ngay lập tức dẫn theo Tiểu Bạch đuổi theo nhóm Trần Thụ.
"Ca, đợi ta với!"
Tần Hạo không hề chần chừ, vác đại chùy lên đuổi theo.
"Chờ ta!"
Lâm Tam thấy Trình Vận và những người khác bỏ chạy, cũng lập tức rút kiếm đuổi theo.
Trong khi mọi người đều tập trung vào Tần Phong, Diệp Thần bất ngờ bò ra từ đống đổ nát, gương mặt liên tục biến đổi, đấu tranh giành lại quyền kiểm soát cơ thể.
"Diệp Thần, đừng cố nữa!"
Dịch Thiên Cơ mở lời khuyên: "Chỉ cần ngươi giao quyền kiểm soát thân thể, nể tình chúng ta từng quen biết, ta sẽ để lại cho ngươi một tia nguyên thần để có thể luân hồi."
"Ha ha ha, ha ha ha..."
Diệp Thần đột nhiên ngẩng đầu cười lớn, tiếng cười của hắn như vang vọng khắp không gian: "Tu vi của ngươi có thể cao hơn ta, nhưng chẳng phải đã có câu, trời không tuyệt đường người sao..."