CHƯƠNG 2305: TÌNH CẢNH KHỐN ĐỐN CỦA DIỆP THẦN GIEGIE
"Long Ngạo Thiên!!"
Hư Khôn đạo nhân và Tam Thông nương nương không khỏi rùng mình, nuốt khan một ngụm nước bọt, trong lòng không ngừng cầu nguyện rằng Long Ngạo Thiên sẽ không chú ý đến họ. Đừng nói đến những người như họ, ngay cả những nhân vật hàng đầu của Tiên Minh trước đây cũng đã ngã xuống dưới tay của hắn.
"Diệp Thần!!"
Ánh mắt của Long Ngạo Thiên chợt trở nên lạnh lẽo khi nhìn thấy Diệp Thần. Ban đầu, hắn ta nghĩ có người đang tranh giành bảo vật trong di tích, nhưng không ngờ lại đụng phải kẻ mà mình không ngừng căm hận – Diệp Thần. Cảnh tượng Tâm Nhan tiểu thư ôm đứa bé chợt ùa về trong ký ức của hắn ta, bên tai lại vang lên khúc hát ngọt ngào của Tiểu Bạch.
"Không ổn rồi!!"
Diệp Thần lập tức nhận ra ánh mắt muốn giết người của Long Ngạo Thiên, vội vàng lấy ra một nắm đan dược nhét vào miệng mình.
"Còn định chạy sao!!"
Ngọn lửa căm hờn trong lòng Long Ngạo Thiên bùng cháy, đôi mắt hắn ta lóe lên sát ý khôn cùng. Không rõ là do Diệp Thần đã trốn thoát khỏi tay hắn ta quá nhiều lần, hay vì đã đoán được Diệp Thần sẽ phản ứng ra sao, lần này hắn ta chẳng hề nói nhiều, lập tức giơ tay giáng xuống một đòn khủng khiếp.
Ầm ầm!!
Một luồng năng lượng hủy diệt bùng phát, khiến di tích Tiên Vương chấn động dữ dội, vô số vết nứt kinh hoàng xuất hiện và lan rộng khắp nơi.
"Phụt!!"
Diệp Thần phun ra một ngụm máu tươi, kỹ năng di chuyển tức thì của hắn cũng bị đánh gãy trong chớp mắt.
"Đây chính là sức mạnh của Tiên Đế sao!?"
Toàn bộ những người chứng kiến đều rùng mình, cảm giác băng giá chạy dọc cơ thể.
Chỉ thấy lồng ngực của Diệp Thần lõm hẳn vào, xương cốt toàn thân tan nát thành bụi, cả người hắn đổ gục xuống như một kẻ vô lực, không còn chút sức nào để nhấc nổi một ngón tay.
"Cuối cùng cũng tóm được ngươi rồi!"
Ánh mắt của Long Ngạo Thiên ánh lên sự cuồng loạn, như thể hắn ta đã đợi giây phút này từ rất lâu. Hắn ta không đánh chết Diệp Thần ngay lập tức, không phải vì thương hại, cũng chẳng phải vì bản thân là người có gia giáo, mà bởi hắn ta muốn tận hưởng từng phút giây hành hạ Diệp Thần để giải tỏa mối hận sâu thẳm trong lòng suốt trăm năm qua.
"Uy lực của Tiên Đế quả thực đáng sợ!"
Hư Khôn đạo nhân sợ hãi đến mức không dám thở mạnh, chỉ mong không bị Long Ngạo Thiên để mắt đến.
Trước đó, hắn vẫn còn có chút hi vọng sẽ được xem Diệp Thần thể hiện khả năng trêu chọc Long Ngạo Thiên, nhưng không ngờ chỉ một đòn đã biến Diệp Thần thành kẻ phế nhân không còn chút sức phản kháng.
"Nhìn không thấy ta, nhìn không thấy ta..."
Tam Thông nương nương co rúm người lại, lòng thầm cầu nguyện Long Ngạo Thiên đừng để ý tới mình.
"Đã đánh Diệp Thần rồi, vậy không cần đến ta nữa chứ!"
Từ Càn Khôn cũng căng thẳng đến cực độ, từng bước lùi lại phía sau, cố gắng lén rời khỏi.
Nhưng Long Ngạo Thiên vẫn để ý đến hắn, rõ ràng vẫn còn nhớ ai là kẻ năm xưa đã chiếu hư ảnh của mình và Diệp Thần cho mọi người xem. Thấy đối phương muốn chạy trốn, Long Ngạo Thiên lập tức vung tay, giáng xuống thêm một chưởng.
Ầm ầm!!
Lại một đợt năng lượng hủy diệt bùng phát, khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội.
Di tích dường như không chịu nổi những đợt tấn công liên tiếp, tựa như một tấm gương nứt nẻ vỡ vụn, dòng chảy cuồng bạo từ các khe nứt đổ vào như một cơn lũ kinh hoàng.
"Phụt!!"
Từ Càn Khôn phun ra một ngụm máu tươi, bị đánh văng vào dòng không gian hỗn loạn.
"Cẩn thận!!"
Hư Khôn đạo nhân nhanh chóng chụp lấy Từ Càn Khôn, dù hai người vốn là đối thủ, nhưng họ đều là đồng môn của Tiên Minh, nên hắn không đành lòng để Từ Càn Khôn chết dưới tay Long Ngạo Thiên.
Còn Diệp Thần thì không may mắn như vậy. Giống như một cánh cửa máy bay mở ra khi đang bay với tốc độ cao, bị kéo thẳng vào dòng hỗn loạn không gian.
"Muốn trốn ư!?"
Đôi mắt Long Ngạo Thiên đỏ ngầu, nhanh chóng vươn tay bắt lấy Diệp Thần.
Nhưng uy lực của hắn ta mạnh đến mức chỉ cần một cử động cũng khiến di tích Tiên Vương sụp đổ, dòng chảy hỗn loạn cuốn vào không gian vô tận, như muốn biến tất cả thành cát bụi.
"Không xong rồi, di tích sắp sụp đổ!"
Mọi người xung quanh hoảng sợ la lên, lập tức bỏ chạy về phía lối ra.
"Diệp Thần!!"
Long Ngạo Thiên gầm lên giận dữ khi thấy Diệp Thần biến mất khỏi tầm mắt.
Hắn ta không tức giận vì không thể hành hạ Diệp Thần, mà vì hắn ta chưa thể ép hỏi nơi Tâm Nhan đang ẩn thân. Dù nàng đã sinh con cùng kẻ khác, nhưng nàng vẫn là giấc mộng của hắn, là lý tưởng mà hắn theo đuổi suốt hàng vạn năm qua!!
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã khiến Thiên Tuyển Chi Tử cấp Truyền Thuyết bị kẻ khác đoạt xá, trọng thương, nhận được 50 vạn điểm phản diện!"
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã kích động Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thiên Đạo nổi giận điên cuồng, gây tổn thương kéo dài, nhận được 200 vạn điểm phản diện!"
"Đinh, chúc mừng ký chủ đã ly gián quan hệ của hai đại Thiên Mệnh, khiến họ không đội trời chung, nhận được 200 vạn điểm phản diện!"
"Đoạt xá? Diệp Thần!?"
Nghe hệ thống thông báo, Tần Phong cảm thấy thất vọng khôn cùng.
Hắn cứ nghĩ rằng Diệp Thần lần này sẽ nắm bắt cơ hội trở mình, ai ngờ tên đó lại chẳng đạt tới đẳng cấp cao hơn, chỉ càng lâm vào tình cảnh khốn đốn, chẳng có chút ý chí vươn lên nào.
Một kẻ tầm thường nhưng lại tự tin thái quá như hắn ta thật chẳng xứng đáng để làm huynh đệ của Tần Phong!
Nhưng hiện tại, Tần Phong cũng chẳng có thời gian lo cho Diệp Thần. Hắn bận rộn với việc kiếm lợi, theo sát nhóm Phương Trường chạy ra khỏi di tích Tiên Vương.
Ầm ầm!!
Vừa ra khỏi di tích, tiếng nổ vang trời vọng lên từ phía sau.
Cung điện lộng lẫy khi trước đã sụp đổ hoàn toàn, không gian xung quanh rung chuyển như sóng nước dập dềnh, tựa như căn nhà bên bờ sông sắp bị dòng nước lũ cuốn trôi.
"Ra rồi! Giờ đến lượt chúng ta hành động!"
Tam Lộng đại sư và những người khác lập tức lao lên, vũ khí trong tay sáng loáng, sẵn sàng đối phó với những kẻ sống sót.
"Mau chạy thôi!!"
Thấy Tần Phong đang đuổi theo, Trình Vận vội kéo Phương Trường bỏ chạy.
"Chạy mau!!"
Ngọc Lộ cũng kéo Trần Thụ, nhanh chóng chạy theo.
"Chỉ bằng các ngươi mà đòi chạy thoát sao!!"
Tần Phong lập tức lấy ra hồ lô không gian, chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt bốn người.
"Không xong rồi!!"
Gương mặt Trình Vận và những người khác hiện rõ vẻ kinh hoàng, trong lòng dâng lên nỗi ám ảnh sâu sắc.
Dù tu vi của họ cao hơn Tần Phong, thậm chí hơn cao hơn hắn một đại cảnh giới, nhưng Tần Phong, tên yêu nghiệt này lại chẳng theo quy tắc nào. Dù bọn họ dốc toàn lực tấn công, cũng không thể lay chuyển hắn được dù chỉ một chút.
Điều này khiến họ không phân biệt nổi, rốt cuộc ai mới là đại năng Tiên Vương thực sự!
"Liều mạng với hắn thôi!!"
Tính khí trẻ người non dạ của Trần Thụ lại bộc phát, hắn ta lập tức cầm Thương Lan Kiếm xông thẳng về phía Tần Phong.
Nhưng chưa kịp đến gần, Tần Phong đã chớp nhoáng xuất hiện trước mặt hắn ta.
"Chát!"
Không nói lời nào, Tần Phong vung tay, tặng cho đối phương một cú tát trời giáng.
"A!!"
Trần Thụ sững sờ trong giây lát, rồi bỗng bật lên tiếng gào giận dữ.
Trong lòng bàn tay hắn ta đột ngột phát ra ánh sáng vàng chói lóa, một chiếc đấu vàng toàn thân lấp lánh hiện lên từ hư không, tỏa ra khí tức cổ xưa và mạnh mẽ, tựa như có thể nuốt chửng cả thiên địa...