CHƯƠNG 2318: NÀNG KHẮC TA...
"Không ngờ lại không hề hấn gì!"
Nam Cung Phượng nhìn Tiểu Bạch, đôi mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên.
Đừng nói đến việc bị cuốn vào dòng Thái Âm Chân Thủy thì sẽ ra sao, chỉ riêng luồng hàn khí tỏa ra cũng đã khiến nàng không thể chống đỡ, vậy mà Tiểu Bạch không chỉ chịu được cực hàn mà còn tự do bơi lội trong đó, thong dong trở ra.
Thật vô lý!
Rốt cuộc ai mới xứng danh đứng thứ mười một trên Thiên Tư bảng chứ!?
Trước đây là Tần Phong – một yêu nghiệt phá vỡ mọi lý lẽ, rồi tới một nhóm thiên tài dị thường từ Ẩn Môn, bây giờ ngay cả một con thỏ cũng vượt trội hơn mình, khiến thế giới quan của nàng xây dựng từ nhỏ hoàn toàn sụp đổ.
"Thái Dương Chân Hỏa!!"
Tiểu sư muội của Ẩn Môn sắc mặt tái đi, không ngờ Tần Phong cũng sở hữu Thái Dương Chân Hỏa.
"Tiểu sư muội, mau chạy đi!"
Trình Vận vội vàng kêu lên,"Tam sư đệ đã rơi vào tay Tần Phong, nếu không đi ngay thì sẽ không kịp đâu."
"Cái gì!?"
Tiểu sư muội kinh ngạc thốt lên, không thể tin vào tai mình.
Là đệ tử thứ tư của Ẩn Môn, nàng biết rất rõ sự lợi hại của Trần Thụ. Hắn ta không chỉ sở hữu dòng máu Tam Túc Kim Ô cao quý mà còn có thiên phú tu hành không kém gì Trình Vận, lại còn mang theo Hỗn Nguyên Kim Đấu và thôn phệ đại đạo.
Đừng nói đến Tiên Giới, ngay cả trong Ẩn Môn cũng không tìm ra được ai lợi hại hơn hắn.
Thế mà giờ đây, một yêu nghiệt mạnh mẽ như vậy lại bị Tần Phong bắt giữ! Điều này thực sự khiến nàng khó mà tưởng tượng được Tần Phong có thiên phú kinh khủng tới mức nào.
"Giờ muốn chạy, muộn rồi!"
Tần Phong vẫn đang ôm lấy Nam Cung Phượng, trong tay là thanh ma kiếm tổ truyền chém ra một đường kiếm.
Ầm ầm!!
Trời đất chấn động, ánh kiếm chói lòa rực rỡ.
Chỉ thấy từ thân Tần Phong tỏa ra một luồng kiếm ý sắc bén, dường như hòa vào thiên địa, rồi một đạo kiếm quang sáng rực như triều cường cuồn cuộn bùng lên, phá vỡ không gian, cuồn cuộn bốn phương tám hướng.
Nhất kiếm khai thiên môn!
Tần Phong thi triển cùng chiêu kiếm với Tiểu Bạch, nhưng nhát kiếm này mang theo sức mạnh hủy diệt thiên địa, tưởng như có thể chém nát mọi thiên môn không thể vượt qua trên đời.
"Không ổn!"
Tiểu sư muội sắc mặt biến đổi, cảm nhận được uy lực khủng khiếp của kiếm chiêu này.
Ngay sau đó, Thái Âm Chân Thủy quanh người nàng lập tức sôi sục, hóa thành vô số xúc tu lao về phía Tần Phong, muốn kéo hắn vào Thái Âm Chân Thủy cuồn cuộn.
Nhưng tu vi của nàng ngang với Trần Thụ, đều ở cảnh giới Tiên Quân đỉnh phong, đối diện với Tần Phong ở cảnh giới Tiên Quân cao giai thì căn bản không thể so bì.
Ầm ầm!!
Kiếm quang từ trên cao chém xuống, gây ra một cơn sóng lớn cuồn cuộn.
Không giống như lúc Tiểu Bạch bổ đôi dòng thái âm chân thủy, chỉ chốc lát sau đã khép lại. Kiếm khí của Tần Phong mạnh mẽ đến mức không thể tan biến ngay, tạo thành một cơn bão kiếm khí, chống đỡ lại dòng thái âm chân thủy đang muốn khép lại, đồng thời kiếm trong tay chém xuyên qua dòng thái âm chân thủy lao tới tiểu sư muội.
"Không ổn!!"
Tiểu sư muội giật mình kinh hãi, cảm nhận được một luồng kiếm khí mạnh mẽ.
"Sư muội, cẩn thận!"
Thương thế của Trình Vận đã hồi phục được phần lớn, liền đứng dậy lao tới.
Gã lập tức đưa tiên thương lên, phát ra một ánh sáng lạnh lẽo, tựa như lưu tinh rạch nát không gian, nhằm ngăn cản kiếm chiêu Khai Thiên Môn của Tần Phong.
"Đại sư huynh, để ta giúp huynh!"
Thương thế của Phương Trường cũng đã gần hồi phục, không ngần ngại đứng dậy cùng tấn công.
Chỉ thấy y vận dụng sức mạnh Phật Ma vừa lĩnh ngộ, hai luồng lực lượng đối lập giao hòa trong cơ thể, bùng phát thành sức mạnh hủy diệt, siết chặt nắm đấm lao về phía Tần Phong. Nơi nắm đấm đi qua, núi non sụp đổ, sông ngòi nghịch dòng, vạn vật hủy diệt, tựa như tận thế sắp đến.
Ầm ầm!!
Hai luồng tấn công chạm nhau, vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Ngay sau đó, năng lượng va chạm hóa thành một đám mây nấm lớn xông thẳng lên trời, cuốn theo một cơn bão năng lượng cuồn cuộn khắp bốn phía.
"Phụt!!"
Phương Trường tu vi thấp nhất, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
"Cố lên, nhất định phải chống đỡ!"
Trình Vận vừa chống đỡ kiếm khí, vừa kiên nhẫn khích lệ mọi người.
Vốn nghĩ rằng lần này ra ngoài giúp Phương Trường báo thù, có thể lưu lại thanh danh cho Ẩn Môn như những tiền bối đã làm, ai ngờ không những đại bại, mà còn bị ép đến mức cả nhóm phải cùng ra tay. Nếu hợp lực mà vẫn không chống nổi, thì quả thật không còn mặt mũi nào trở về gặp liệt tổ liệt tông.
"Đại sư huynh, muội sắp không chống đỡ nổi rồi!"
Tiểu sư muội ra sức đỡ lấy kiếm khí, nhưng thân thể nàng không ngừng bị đẩy lùi.
Trong lòng nàng cũng đầy kinh ngạc, không khỏi tự hỏi phải chăng mình đang nằm mơ.
Nên biết rằng, Tần Phong chỉ là một đệ tử truyền thừa bình thường của Tiên Minh, xếp hạng ba mươi tám trên Thiên Tư bảng. Ấy vậy mà hắn không chỉ vượt cấp khiêu chiến đánh bại các đệ tử Ẩn Môn, mà còn có thể một mình trấn áp toàn bộ bọn họ.
"Đừng sợ, ta tới đây!"
Ngọc Lộ cuối cùng cũng đã đến kịp, đáp xuống bên cạnh tiểu sư muội.
Nàng lập tức thi triển pháp quyết, ngưng tụ một đạo kiếm khí tham gia vào trận chiến.
Ầm ầm!!
Tiếng nổ vang vọng chấn động, thế cân bằng trong trận đấu bị phá vỡ ngay tức khắc.
Năng lượng va chạm liền bùng nổ, tạo thành cơn bão năng lượng mãnh liệt, khiến cả hai bên bị đẩy lùi vài bước, khó khăn lắm mới đứng vững.
"Bốn đấu một!"
Tần Phong khẽ nhíu mày, nhận thấy vẫn còn ưu thế.
Nếu lúc đầu phải đối mặt với tổ hợp bốn người này, hắn chắc chắn sẽ quay đầu bỏ đi. Nhưng hiện giờ dấu ấn đại đạo đã thuộc về hắn, bảo vật đại tiên thiên cũng về đúng chỗ, chỉ dựa vào Huyết Ma Châu của Phương Trường cũng không đủ gây uy hiếp với hắn.
"Ngươi không sao chứ!?"
Nam Cung Phượng bỗng trở nên dịu dàng, lo lắng ngẩng đầu hỏi.
"Có chuyện là chuyện của bọn họ!"
Tần Phong đầy tự tin, ánh mắt chăm chăm nhìn bốn người.
"Không ổn, bị hắn chú ý rồi!"
Trình Vận lòng đầy sợ hãi, quá quen thuộc với ánh mắt này.
"Mạch Mạch, lát nữa mau chạy đi!"
Ngọc Lộ cũng nhận ra ánh mắt đó, vội vàng dặn dò tiểu sư muội.
"Mại Mại!?" (Mại Mại đọc gần giống với Mạch Mạch, nghĩa là mua bán)
Tần Phong đứng đối diện nghe rõ mồn một, ngạc nhiên hỏi: "Bán thân bán mạng ấy hả!?"
"Ngươi mới bán thân ấy!"
Tiểu sư muội tên Mạch Mạch lập tức phồng má tức giận nói: "Là Mạch trong từ tiểu mạch, tượng trưng cho mùa màng bội thu và hy vọng của nhân gian!"
"Mạch trong tiểu mạch!!"
Nghe vậy, sắc mặt Tần Phong đột nhiên biến đổi, vội vàng ôm Nam Cung Phượng lùi lại mấy bước.
"Sao vậy chứ!?"
Nam Cung Phượng nghe thấy nhịp tim Tần Phong đập nhanh, liền tò mò ngẩng đầu hỏi.
"Ta cảm giác nữ tử này khắc chế ta!"
Sắc mặt Tần Phong trở nên nghiêm trọng, cảm giác như đã gặp phải kình địch cả đời.
Khác với Trần Thụ, người có chữ "Thụ" trong tên giúp đại chiêu của hắn càng thêm lợi hại, nữ tử này từ lúc xuất hiện đã có thể sử dụng thái âm chân thủy, khắc chế Thái Dương Chân Hỏa của hắn. Hơn nữa, chữ "Mạch" trong tên nàng kết hợp với "Phong" trong tên hắn lại thành "Mạch Khắc Phong" – chính là đối thủ chí tử của hắn.
"Nàng khắc ngươi ư!?"
Nam Cung Phượng hơi ngẩn ra, suy nghĩ một lúc rồi thấy vẫn chưa thể hiểu nổi.
Vừa nãy Tần Phong suýt đánh cho đối phương đến mức không nhận ra thân nhân, giờ lại nói đối phương khắc chế mình. Rốt cuộc là nàng nghe nhầm hay thật sự lỗ tai có vấn đề...