Virtus's Reader
Đệ Đệ Của Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử

Chương 2323: CHƯƠNG 2323: "ĐOÁ HOA GIẢI NGỮ" ĐỘC QUYỀN CỦA TẦN LÃO LỤC

CHƯƠNG 2323: "ĐOÁ HOA GIẢI NGỮ" ĐỘC QUYỀN CỦA TẦN LÃO LỤC

"Vậy là bỏ qua cho bọn họ thật sao!?"

Nam Cung Phượng không khỏi kinh ngạc, không nghĩ rằng Tần Phong lại dễ dàng buông tha.

Dù thời gian nàng tiếp xúc với Tần Phong không dài, nhưng qua những ngày gần đây cùng với cái tính "bất chấp" của Tần gia, nàng cứ ngỡ hắn sẽ đuổi theo, quyết moi Đại Đạo chi ấn ra mới thôi.

"Chậc, đành chịu thôi!"

Tần Phong bất đắc dĩ thở dài giải thích: "Hiện giờ tu vi của ta bị phong ấn rồi, chỉ còn mỗi sức mạnh Vu tộc, có đuổi cũng chẳng đánh nổi bọn họ. Thôi cứ chờ phục hồi đầy đủ đã, rồi tính tiếp!"

"Thật giả đây!?"

Đôi mắt Nam Cung Phượng đầy vẻ nghi ngờ, cảm thấy Tần Phong chắc chắn còn âm mưu gì đó.

Khi nãy vì căng thẳng mà nàng không chú ý, giờ nhìn kỹ lại, Tần Phong từ đầu đến cuối vẫn vô cùng thản nhiên, hoàn toàn không giống như người vừa bị phong ấn tu vi. Điều này khiến nàng càng cảm thấy tình hình không hề đơn giản, như thể Tần Phong đã có mưu đồ sẵn.

"Bệ hạ, ngài không sao chứ!?"

Tiểu Hương Phi nghe thấy tu vi của Tần Phong bị phong ấn, lập tức ngẩng gương mặt tuyệt mỹ đẫm lệ lên.

Đôi mắt đẹp long lanh ngấn nước ấy tràn đầy năm phần đau lòng, ba phần lo lắng và hai phần căng thẳng. Nàng đưa bàn tay mềm mại lên đặt trên ngực Tần Phong, muốn xem xét tình trạng bên trong cơ thể hắn.

"Trẫm không sao!"

Tần Phong không thể kháng cự trước sự quan tâm ngọt ngào của nàng, lập tức ngoan ngoãn đáp lời.

"Hừ, nam nhân..."

Nam Cung Phượng đứng bên cạnh nhìn, không nhịn được bĩu môi.

Khi nãy nàng cũng hỏi thăm Tần Phong cùng một câu hỏi, nhưng câu trả lời của hắn lại khiến nàng nhận ra cái gì gọi là qua loa chiếu lệ.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ đã khiến tình nhân phú bà của thiên tuyển chi tử cấp thần thoại ghen tuông, nhận được 20 vạn điểm phản diện!"

"À đúng rồi!"

Tần Phong nhận thấy Nam Cung Phượng đã bắt đầu tạo điểm số, bèn vòng tay ôm lấy Tiểu Hương Phi, âu yếm nói: "Gần đây trẫm vừa tìm được ba Đại Đạo chi ấn, một là Thôn Phệ Đại Đạo, một là Đại Đạo chi âm, một là Đại Đạo Linh Hồn. Thôn Phệ Đại Đạo đã giao cho Tiểu Bạch, còn lại hai cái, ái phi chọn một cái đi!"

"Không phải chứ..."

Trên mặt Nam Cung Phượng lập tức hiện lên vẻ sốt ruột, không ngờ Tần Phong lại hào phóng đến thế.

Nên nhớ rằng đó là Đại Đạo chi ấn trong truyền thuyết, cả triệu năm mới có một cái xuất hiện, mỗi lần hiện thế đều khiến thiên hạ nhuộm trong mưa máu gió tanh, ấy vậy mà Tần Phong lại tùy tiện cho người khác như một món đồ không đáng giá, tựa như đang tặng đi một cây cải trắng vậy.

Huống hồ, nàng lớn đến vậy nhưng vẫn chưa bao giờ sở hữu nổi một Đại Đạo chi ấn.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ đã khiến tình nhân phú bà của thiên tuyển chi tử cấp thần thoại ghen tuông, nhận được 20 vạn điểm phản diện!"

"Lại có điểm rồi!"

Khóe miệng Tần Phong nhếch lên, siết chặt Tiểu Hương Phi hơn nữa.

"Tạ ơn bệ hạ đã sủng ái!"

Tiểu Hương Phi ngượng ngùng nói: "Tuy nhiên, thiếp thân đã nhận được truyền thừa của Bách Hoa Tiên Đế, trong đó có một Đại Đạo Sinh Mệnh rồi. Đại Đạo chi ấn này rất quý, xin bệ hạ ban cho Hữu Dung tỷ tỷ hoặc Tiêu tỷ tỷ ạ!"

"Ái phi hiểu chuyện, trẫm vô cùng an lòng!"

Tần Phong thấy Tiểu Hương Phi không tranh không giành, liền thương yêu hôn nhẹ lên trán nàng.

"Cả nàng ta cũng có!?"

Nam Cung Phượng nghe vậy, lòng nàng gần như tan vỡ.

Đầu tiên là Tần Phong và Lâm Tam sở hữu Đại Đạo chi ấn, tiếp đến là nhóm đệ tử của Ẩn Môn, rồi cả con thỏ Tiểu Bạch cũng có, dường như cả thế gian đều có Đại Đạo chi ấn, chỉ có mỗi nàng, xếp hạng mười một trên bảng Thiên Tư, lại không có.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ khi dễ tình nhân phú bà của thiên tuyển chi tử cấp thần thoại, nhận được 20 vạn điểm phản diện!"

"Khi dễ!?"

Tần Phong thấy đầy dấu hỏi, không hiểu tại sao lại được tính là khi dễ.

Nhưng hệ thống đã nói thế thì ắt hẳn có lý do, hắn liền nhẹ nhàng siết chặt Nam Cung Phượng trong vòng tay.

"Tên này chẳng hề xem bổn tiểu thư là người ngoài!"

Nam Cung Phượng giận đến nghiến răng, chỉ muốn cắn chết gã sở khanh này.

Mình là phú bà nuôi hắn cơ mà, vậy mà hắn lại công khai dẫn theo tiểu mật bên cạnh trước mặt nàng, lại còn muốn nàng và tiểu mật đó cùng hầu hạ hắn. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, nàng còn mặt mũi nào mà quay lại giới đại phú bà nữa chứ!?

"Đinh! Chúc mừng túc chủ khi dễ tình nhân phú bà của thiên tuyển chi tử cấp thần thoại, nhận được 20 vạn điểm phản diện!"

"Sao ta lại khi dễ nữa rồi!?"

Tần Phong thầm cảm thấy bất lực, nhận ra nữ nhân quả thật khó chiều.

"Ca, ta đến đây!!"

Đúng lúc ấy, Tần Hạo và Lâm Tam cuối cùng cũng tới nơi.

"Đến đúng lúc thật đấy!"

Tần Phong không khỏi lắc đầu, trong lòng thầm phàn nàn.

Ban đầu hắn nghĩ rằng việc tu vi của mình bị phong ấn có thể kích hoạt "hào quang cứu viện" từ hai người họ, nhưng cuối cùng lại phát hiện mình không xứng. Hai người kia vậy mà đợi đến lúc kẻ địch rời đi mới từ từ xuất hiện.

"Ca, ngươi làm người chút được không!?"

Tần Hạo ban đầu phấn khởi đến ra mặt, nhưng nhìn thấy tình cảnh trước mắt thì lập tức hậm hực.

Mình ở hạ giới không có tam cung lục viện cũng đành, ngay cả ca vũ biễu diễn cũng chẳng thấy đâu, thế mà bên cạnh ca ca mình lúc nào cũng là mỹ nhân đeo bám, ngay cả Nam Cung Phượng cũng nhanh chóng lọt vào vòng tay của ca.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ dạy hư thiên tuyển chi tử cấp thiên đạo, nhận được 50 vạn điểm phản diện!"

"Ta lại dạy hư ai nữa rồi!?"

Tần Phong nhìn quanh không hiểu, không biết vừa dạy hư ai.

"Tần huynh, ngươi không sao chứ!?"

Lâm Tam nhíu mày nhìn Tần Phong, cảm thấy tình trạng của hắn không bình thường.

"Ta không sao!"

Tần Phong buông hai nàng ra, bắt đầu ra vẻ đáng thương: "Vừa rồi ta đụng phải đệ tử thứ tư của Ẩn Môn, người này có Đại Đạo Phong Ấn. Không may dính phải chiêu thức của đối phương, tu vi Tiên Quân cao giai của ta giờ đã bị phong ấn."

"Lại thêm một đệ tử Ẩn Môn!?"

Tần Hạo và Lâm Tam lập tức kinh ngạc, liếc mắt nhìn nhau.

Họ vốn nghĩ rằng Trình Vận, Ngọc Lộ, Trần Thụ và Phương Trường đã là cực hạn của Ẩn Môn, không ngờ vẫn còn thêm một đệ tử nữa.

"Mau chạy đi!!"

Đúng lúc Tần Phong định tiếp tục than vãn, một giọng nói gấp gáp vang lên từ phía xa.

Chỉ thấy Tiền Đa Đa lái phi chu đến, vừa dùng tay ra hiệu khẩn trương với Tần Phong, phía sau còn có tam đại danh sách của Tiên Minh cũng đang lo lắng không kém.

"Chuyện gì vậy!?"

Tần Phong ngước lên đầy thắc mắc, không hiểu đối phương đang ám chỉ điều gì.

"Mau chạy đi!"

Tiền Đa Đa sốt sắng hét lên: "Long Ngạo Thiên đuổi tới rồi, nếu không chạy thì không kịp nữa đâu!"

"Long Ngạo Thiên!!"

Lâm Tam lập tức nhíu mày nhìn về phía trước, nhận thấy trận chiến đã dừng lại.

Mặc dù Lăng Tiêu Tiên Đế cũng là cường giả cảnh giới Tiên Đế, nhưng mấy trăm năm nay vẫn chưa có đột phá, nên trước mặt Long Ngạo Thiên căn bản không phải đối thủ. Vài chiêu giao đấu đã biết mình không đánh nổi, y liền quay đầu rời đi.

Long Ngạo Thiên trong trạng thái cuồng nộ, thấy không cản được Lăng Tiêu Tiên Đế thì lập tức hướng mục tiêu về phía đám người Tần Phong.

"Thái sư huynh!"

Tần Phong lập tức gọi lớn: "Lưu ảnh thạch, mau chiếu Lưu ảnh thạch, chính là thứ ghi hình ảnh ôm đứa bé trăm năm trước đó..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!