CHƯƠNG 2342: TRẢ LỜI SAI...
"Phó Ngôn Kiệt!!"
Khi nghe thấy cái tên này, các đệ tử xung quanh lập tức đồng loạt quay lại nhìn.
Tần Hạo, người đang giơ cao đại chùy cũng ngừng tay, ánh mắt theo hướng nhìn của đám đông. Khi xác nhận đó đúng là Phó Ngôn Kiệt, khí tức quanh người hắn ta lập tức bùng nổ, cuồn cuộn như cơn lốc dữ dội.
"Chính chủ tới rồi!"
Tần Phong lập tức phấn chấn hẳn, chỉ tiếc rằng không mang theo Tiểu Hương Phi để cùng thưởng thức cảnh tượng.
"Phó Ngôn Kiệt!!"
Ánh mắt Tần Hạo tràn ngập sát ý, hắn giơ cao đại chùy và lao thẳng về phía đối phương.
"Chuyện gì vậy!?"
Phó Ngôn Kiệt ngẩn ra tại chỗ, vẻ mặt đầy hoang mang.
Ta là ai!?
Ta đang ở đâu!?
Tại sao vừa xuất hiện đã bị đánh!?
Nhưng giờ không còn thời gian để nghĩ ngợi. Phó Ngôn Kiệt vội vã rút ra một thanh tiên kiếm, cố gắng chặn lại cú đánh của Tần Hạo.
Ầm ầm!!
Đại chùy rơi xuống, kiếm vang lên tiếng ngân chói tai.
Hai bóng người nhanh chóng giao chiến trên không trung, mỗi cú va chạm đều tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Năng lượng từ trận đấu hóa thành một cơn bão dữ dội cuốn qua khắp nơi, khiến dãy tiên sơn phía dưới nứt toác ra thành những khe lớn, đá vụn không ngừng rơi xuống.
"Phụt!!"
Phó Ngôn Kiệt phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị đánh bay xuyên qua mấy ngọn tiên sơn.
Không phải gã yếu hơn Tần Hạo, cũng không phải bị đánh bất ngờ mà không kịp phản ứng. Nguyên nhân chính là gã không dám sử dụng ma công trong hoàn cảnh này, vì biết cái giá mà Phó gia phải trả sẽ vô cùng đắt nếu điều đó bị phát hiện tại Tiên Minh.
"Giao Hồng Đậu ra đây!"
Tần Hạo từ trên không trung đột ngột đáp xuống mặt đất với một tiếng "Ầm".
Đôi mắt đỏ rực ánh lên sự phẫn nộ, từng bước tiến về phía Phó Ngôn Kiệt, toàn thân hắn tỏa ra những tia điện xẹt mạnh mẽ. Đại chùy trên tay phát ra một luồng áp lực kinh người, khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
"Hồng Đậu nào? Bản thiếu chưa từng nghe qua!"
Trong lòng Phó Ngôn Kiệt thót lên một cái, không hiểu tại sao Tần Hạo lại biết chuyện.
Nhưng gã rất rõ rằng có những việc chỉ có thể làm trong bóng tối. Nếu trước mặt đông người thừa nhận chuyện này, Phó gia và Tần gia sẽ lập tức khai chiến, chỉ kết thúc khi một bên bị tiêu diệt hoàn toàn.
"Trả lời sai rồi..."
Tần Hạo như một con bò đực điên cuồng, thở hồng hộc, ánh mắt đỏ rực sát khí.
Hắn ta giơ cao đại chùy, nhắm thẳng vào đầu Phó Ngôn Kiệt mà đập xuống.
"Ngươi dám... !"
Ánh mắt Phó Ngôn Kiệt co lại, không ngờ Tần Hạo lại táo tợn đến mức dám ra tay trong Tiên Minh và trước mặt đông đảo đệ tử như vậy.
Trong giây lát, gã bắt đầu lưỡng lự. Có nên liều lĩnh sử dụng ma công để chống đỡ hay không?
"Tiểu tử, ngươi dám!!"
Đúng lúc Phó Ngôn Kiệt sắp không chịu nổi áp lực, một tiếng quát giận dữ vang lên từ phía xa.
Ngay sau đó, một luồng kiếm quang sáng chói bay tới với tốc độ kinh người, đụng thẳng vào đại chùy của Tần Hạo.
Keng!
Lửa bắn tung tóe khắp nơi.
Một thanh tiên kiếm thượng phẩm mạnh mẽ va chạm với đại chùy, tạo nên sức mạnh kinh khủng lan tỏa khắp nơi. Lực xung kích khiến Tần Hạo cảm thấy cánh tay mình tê rần, thân thể hắn cũng loạng choạng lùi lại liên tiếp.
"Là gia chủ Phó gia– Phó Sĩ Khang!"
Đám đệ tử xung quanh hốt hoảng kêu lên, ánh mắt đồng loạt dồn về phía mới tới.
Phó Sĩ Khang lóe lên một cái đã đứng chắn trước mặt Phó Ngôn Kiệt. Toàn thân ông ta tỏa ra năng lượng cuồn cuộn, giữa trán còn hiện lên một ấn ký hình ngọn lửa, biểu tượng của huyết mạch Tiên Đế đã được kích hoạt.
"Gào!!"
Nhìn thấy đối phương là một cường giả Tiên Vương, Tần Hạo lập tức kích hoạt trạng thái "hét cũng là sát thương".
Một luồng khí mạnh mẽ bùng phát từ người hắn ta, khiến không gian xung quanh chấn động dữ dội. Hư ảnh long tượng khổng lồ phía sau hắn ngẩng đầu lên trời gầm vang.
U ô!!
Gầm!!
Tinh quang cuộn chảy, long tượng rung chuyển đất trời.
Bốn trăm tiếng gầm của long tượng vang vọng, làm cả thiên địa rung rinh. Một khí tức cổ xưa và áp bức lan tỏa, khiến bầu trời lập tức bị bao phủ bởi mây đen dày đặc, tạo cảm giác như ngày tận thế đã tới.
"Chết tiệt, quá khủng khiếp!!"
Đám đệ tử xung quanh hoảng hốt, cảm nhận được áp lực đáng sợ đang đè lên người.
"Tiểu tử, muốn chết sao!!"
Ánh mắt Phó Sĩ Khang lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, ông vung tay triệu hồi tiên kiếm trở về.
Thanh tiên kiếm trên tay ông tuy đã xuất hiện một vết nứt, nhưng vẫn phát ra ánh sáng lạnh sắc bén. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại, kiếm ý lẫm liệt như sấm sét gào thét khắp nơi.
Vù! Vù!
Kiếm ý ngập trời, kiếm quang lóe lên.
Sát khí từ thanh tiên kiếm bộc phát, Phó Sĩ Khang hóa thân thành kiếm thần, kiếm thế mang theo sức mạnh hủy diệt bổ thẳng về phía Tần Hạo.
"Người phải chết chính là ngươi!!"
Tần Hạo không chút sợ hãi, cầm đại chùy lao lên.
Ầm ầm!!
Đất trời rung chuyển, cảnh vật xung quanh biến sắc!
Đại chùy của Tần Hạo và kiếm quang của Phó Sĩ Khang đụng nhau, tạo ra một làn sóng năng lượng khổng lồ quét sạch mọi thứ xung quanh. Cả dãy tiên sơn rung lắc dữ dội, tưởng chừng như sắp sụp đổ.
"Không ổn, bảo vệ tiên sơn!!"
Đám đệ tử xung quanh kinh hãi, vội vàng kết ấn để ngăn cản sóng năng lượng.
"Chưa xong đâu!"
Phó Sĩ Khang, ánh mắt vẫn lạnh lùng, lại vung kiếm chém về phía Tần Hạo.
"Phụt!!"
Tần Hạo lập tức phun ra một ngụm máu tươi, cảm thấy lồng ngực cuộn trào dữ dội.
Dù được tăng cường sức mạnh nhờ đế binh và huyết mạch, hắn ta vẫn không thể chiếm ưu thế trước một cường giả Tiên Vương.
"Đinh! Chúc mừng túc chủ đã khiến Thiên tuyển chi tử cấp thiên đạo bị thương, nhận được 100 vạn điểm phản diện!"
"100 vạn? Vậy tức là không sao cả!?"
Tần Phong vốn định ra tay hỗ trợ, nhưng nghe đến con số, hắn lập tức ngừng lại.
Không phải hắn tiếc rẻ mà muốn kiếm thêm từ nhị đệ, mà bởi vì 100 vạn điểm phản diện là con số tổn thương nhỏ, giống như gãi ngứa đối với một nhân vật Thiên Tuyển Chi Tử.
"Nhị đệ bị đánh rồi, nhị đệ bị đánh rồi!!"
Tiểu Bạch vui mừng nhảy nhót, không ngừng tỏ vẻ hả hê.
Nhưng chưa đầy hai giây, thiên địa xung quanh bắt đầu sôi sục.
Chỉ thấy Tần Hạo không chỉ chịu đựng được công kích của Phó Sĩ Khang, mà còn kích hoạt hào quang nhân vật chính "bị đánh rồi phản kích". Toàn thân hắn ta lập tức được bao phủ bởi ánh sáng lôi điện chói lòa.
"Thiên địa cùng ta tồn tại, vạn vật hợp nhất với ta!!"
Tần Hạo bộc phát sức mạnh như bùng nổ tiểu vũ trụ, ngửa mặt lên trời hét lớn.
Ầm ầm ầm!!
Tiếng nổ rung chuyển cả đất trời, một chiếc đại đỉnh bằng vàng hiện ra trên đỉnh đầu hắn ta, nhanh chóng khuếch trương kích thước, tỏa ra năng lượng mạnh mẽ khiến cả thiên địa chìm trong áp lực khủng khiếp.
Thiên địa tràn ngập tiên khí, dồn dập hội tụ về chiếc đại đỉnh, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ như mặt trời treo cao trên bầu trời.
Đám đệ tử đang cố bảo vệ tiên sơn không chịu nổi luồng xung kích năng lượng này, liên tiếp phun máu, buộc phải hủy bỏ phòng ngự.
Ầm ầm ầm!!
Tiên sơn rung lắc dữ dội, các công trình trên đó cũng lần lượt sụp đổ.
"Bắt đầu rồi!"
Tần Phong thở dài một hơi, biết rằng nhị đệ của hắn đã chính thức bắt đầu phá hoại...