Virtus's Reader
Đệ Đệ Của Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử

Chương 2377: CHƯƠNG 2377: CƠ DUYÊN CỦA TAM LỘNG ĐẠI SƯ

CHƯƠNG 2377: CƠ DUYÊN CỦA TAM LỘNG ĐẠI SƯ

"Con lừa trọc!"

Mộc Tú nhíu mày, khóe miệng co giật:

"Ta thấy ngươi không phải đói thật đâu. Dường như cái gì ngươi cũng nuốt trôi được vậy!"

"A Di Đà Phật!"

Tam Lộng đại sư chẳng buồn để ý đến lời mỉa mai của Mộc Tú, chỉ chắp tay niệm Phật rồi tiến về phía nữ tử trước mặt.

Nhưng còn chưa kịp hỏi han, đối phương đã từ từ quay lại.

Chỉ thấy nữ tử ấy như một u linh mờ ảo, khoác lên mình lớp bạch sa mỏng manh, hoàn hảo tôn lên thân hình yểu điệu của nàng. Làn da trắng nõn như tuyết, từng tấc đều toát ra khí chất mê hoặc, như muốn hút hồn người khác.

"Đại sư, ngài đã tới!"

Nàng khẽ mở đôi môi đỏ mọng, giọng nói như tiếng trời vọng xuống, trong trẻo dịu dàng, tựa một khúc ca mê ly.

Nói rồi, nàng từng bước tiến lại gần Tam Lộng đại sư, hương thơm dìu dịu quanh thân nhanh chóng tràn ngập khứu giác gã, khiến tâm trí gã bắt đầu mơ hồ.

Nhất là khi ngón tay mềm mại của nàng khẽ lướt qua má gã, một cảm giác tê dại lan truyền khắp cơ thể, khiến Tam Lộng đại sư bất giác rùng mình.

"Bần tăng đã đến."

Ánh mắt Tam Lộng đại sư trở nên mê loạn, dường như tâm hồn cũng bị đối phương câu dẫn.

Giọng nói dịu dàng của nàng tựa dòng suối róc rách len lỏi vào lòng, khiến những rào cản tâm lý mà Tam Lộng đại sư đã dày công xây dựng qua bao năm tu luyện Phật pháp bắt đầu sụp đổ từng chút một.

"Không ổn!"

Đàm Lực biến sắc, cảm nhận được sự nguy hiểm đang tới gần.

Hắn lập tức rút chiến đao, toàn thân hòa làm một với lưỡi đao sắc bén. Một khí tức cổ xưa và thần bí tỏa ra, trên thân đao những phù văn chợt lóe lên ánh sáng chói mắt, như ẩn chứa sức mạnh thần kỳ.

Ầm ầm!

Huyết mạch Vu tộc trong người hắn lập tức được kích hoạt, năng lượng kinh khủng bùng phát.

Thân hình Đàm Lực như tia chớp, cầm đao xông về phía nữ tử, mỗi đường đao bổ xuống đều mang theo âm thanh xé rách không khí, tựa như có thể chém nát mọi trở ngại.

Thế nhưng nữ tử chỉ khẽ liếc nhìn Đàm Lực, không hề có ý định né tránh. Trên môi nàng nở nụ cười quyến rũ, rồi cúi xuống thì thầm bên tai Tam Lộng đại sư vài câu.

"Đỉnh thượng hóa Phật!!"

Tam Lộng đại sư bỗng nhiên như bị ma quỷ nhập hồn, sắc mặt dữ tợn gào lớn.

Trong khoảnh khắc——

Thiên địa sáng bừng, Phật âm trang nghiêm vang vọng khắp nơi.

Chỉ thấy một pho tượng Phật khổng lồ vàng rực từ hư không xuất hiện. Tượng Phật ấy không chỉ sinh động như thật, mà còn toát ra thần thánh uy nghiêm. Từng chi tiết trên thân tượng đều lấp lánh ánh sáng linh thiêng.

Bàn tay khổng lồ của tượng Phật từ từ nâng lên, như một ngọn núi năm đỉnh khổng lồ, che khuất cả bầu trời, tạo nên uy thế không gì sánh nổi.

Khi bàn tay ấy áp xuống, hư không xung quanh dường như bị bóp méo, không khí phát ra tiếng nổ kinh hoàng, năng lượng cuồng bạo khiến mọi thứ run rẩy, tựa như thiên địa sắp sụp đổ dưới sức ép này.

Ầm ầm!

Đao quang của Đàm Lực va chạm mạnh mẽ với Phật chưởng, tạo nên một cột khói hình nấm khổng lồ bốc lên trời.

"Phụt!!"

Tam Lộng đại sư phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị chấn động lùi lại.

Dù gã đã nỗ lực tu luyện suốt trăm năm qua, nhưng so với Đàm Lực – người đứng thứ mười bốn trên Thiên Tư Bảng thì vẫn còn cách biệt một trời một vực.

"Yêu nữ, chịu chết đi!"

Đàm Lực không có ý định ngừng tay, một lần nữa cầm đao lao về phía nữ tử.

Nhưng đối phương lại không hề hoảng sợ, mà nở nụ cười yêu mị. Cơ thể nàng khẽ xoay, động tác uyển chuyển đầy mê hoặc, khiến trước mắt Đàm Lực xuất hiện vô số ảo ảnh chồng chéo.

Trong chớp mắt, thân thể Đàm Lực khựng lại, thanh đao trong tay cũng ngừng di chuyển.

"Không xong!"

Nhậm Hoàn thấy Đàm Lực cũng bị trúng chiêu, vội vàng sử dụng tiềm hành tiếp cận để giải cứu.

Nhưng ngay khi hắn ta vòng ra phía sau nữ tử, cầm Ngư Tràng Kiếm đâm xuống, lại phát hiện một cảnh tượng ngoài dự đoán.

Thanh kiếm của hắn ta xuyên qua cơ thể nữ tử, nhưng đối phương chẳng hề kêu lên đau đớn. Ngược lại, nàng quay đầu nhìn hắn với nụ cười quyến rũ, sau đó hóa thành những con bướm, tan biến trong không khí.

"Không ổn, đây là ảo cảnh!"

Mộc Tú cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, vội vàng hét lớn cảnh báo ba người.

Nhưng cả ba dường như đã hoàn toàn chìm trong ảo cảnh, không hề nhận ra họ đang quay sang giao chiến với nhau.

Lúc này, những con bướm mà nữ tử hóa thành bỗng tụ lại trước mặt Mộc Tú, một lần nữa biến thành hình dáng của nàng. Nữ tử đưa bàn tay ngọc ngà, khẽ chạm vào mặt hắn.

"Ngủ đi! Ngủ đi!"

Nàng thì thầm, giọng nói tựa khúc ru thần tiên.

Tuy nhiên, không giống ba người kia, Mộc Tú không bị rơi vào ảo cảnh. Dưới chân hắn xuất hiện một trận bàn tỏa ánh kim, khắc chi chít thiên can địa chi, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

"Đánh nhau ta không giỏi, nhưng chơi trận pháp thì ngươi tìm sai người rồi!"

Mộc Tú nghiêm mặt, ánh mắt đầy kiên định.

Hắn nhanh chóng bấm niệm các đạo chỉ quyết, sau đó giậm mạnh xuống đất.

Bùm!

Trận bàn dưới chân đột nhiên bùng sáng, các phù văn từ đó bay lên không trung.

Những phù văn ấy như được ban sự sống, hóa thành các luồng sáng chói mắt, tựa những vì sao băng vạch ngang bầu trời đêm, lung linh như pháo hoa rực rỡ.

"A!!!"

Nữ tử phát ra tiếng hét thảm, thân ảnh kiều diễm dần tan biến.

Ngay sau đó, cảnh vật xung quanh thay đổi. Từ một vùng hoang nguyên cằn cỗi, nơi đây giờ xuất hiện một ngôi cổ tự hoang phế, cô độc đứng đó qua năm tháng.

Ngôi chùa cũ kỹ ấy, tường vách đã sụp đổ, dây leo khô héo bám kín khắp nơi. Những vết tích loang lổ trên cửa gỗ đỏ, chiếc vòng cửa gỉ sét chỉ cần chạm nhẹ là tan thành bụi, tất cả đều kể lại một câu chuyện về thời huy hoàng đã xa.

"Đây là nơi nào!?"

Tam Lộng đại sư và những người khác tỉnh lại, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía cổ tự.

Sân chùa hoang tàn đổ nát, mang đến cảm giác lạnh lẽo âm u. Chính điện thì mái ngói thủng lỗ chỗ, tượng Phật bên trong phủ đầy bụi và mạng nhện, lớp sơn vẽ cũng đã bạc màu, mất đi vẻ rực rỡ năm nào.

"Không thấy sao? Trên bảng tên đó ghi gì mà 'Linh gì Cổ Tháp', chắc là chữ 'Tiêu'."

Mộc Tú chỉ vào tấm bảng gãy nát.

"Linh Tiêu Cổ tháp!?"

Nhậm Hoàn nhíu mày, cố gắng nhớ lại:

"Ta chưa từng nghe qua cái tên này!"

"Ngươi mà nghe qua mới là kỳ lạ!"

Đàm Lực liếc mắt:

"Vùng hoang nguyên này vốn thuộc chiến trường cổ Tây Vực, từ thời Thái Cổ đã không còn ai sinh sống. Linh Tiêu cổ tháp này chắc chắn là một tông môn từ thời thái cổ."

"Không thể nào!?"

Nhậm Hoàn kinh ngạc:

"Đã bao nhiêu năm trôi qua, ảo trận của Linh Tiêu Cổ tháp vẫn còn hiệu lực sao!?"

"Đừng xem thường nơi này. Chùa này thờ một vị chân Phật."

Tam Lộng đại sư nghiêm nghị, chắp tay cung kính trước tượng Phật đổ nát.

Gã từ tốn quỳ xuống, hai tay chắp lại, từng chữ kim sắc phù văn không nhanh không chậm bay ra từ miệng gã...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!