CHƯƠNG 2380: LĂNG VÂN THƯ VIỆN
"Gì cơ?!"
Đối diện, đám người kinh hãi, cảm nhận được luồng khí tức Phật pháp thuần khiết.
Chẳng để họ kịp phản ứng, bàn tay của Tam Lộng đại sư liên tiếp giáng xuống. Mỗi chưởng ấn đánh ra, hư không đều rung chuyển dữ dội, kèm theo những tiếng nổ vang như sấm dậy.
"Lợi hại thật!!"
Sắc mặt đám người Mộc Tú biến đổi, vội vận pháp lực ngưng tụ hộ thuẫn để ngăn cản.
"Ầm ầm ầm!!"
Tiếng nổ lớn không ngừng vang vọng, từng đám mây hình nấm bốc lên cao.
Những kẻ vừa nãy còn hô hào giết chóc giờ phải chuyển sang thế phòng thủ, cố sức chống lại những chiêu Đại Từ Đại Bi Chưởng của Tam Lộng đại sư.
"Đại sư, tuyệt lắm!!"
Thấy Tam Lộng đại sư áp chế đối phương, Đàm Lực liền hớn hở lao lên tiếp tục chiến đấu.
Trước đây, hắn là người duy nhất trong đội phụ trách hỏa lực, phải vừa cản địch vừa để ý tình hình của đồng đội, áp lực vô cùng lớn.
Nhưng giờ đây, nhờ có Tam Lộng đại sư gia nhập, gánh nặng của hắn giảm đi một nửa, không còn bị bó tay bó chân như trước.
"Tên trọc này thật sự mạnh lên rồi!"
Mộc Tú và những người khác nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác như vừa nuốt một quả chanh cả vỏ.
Họ từng nghĩ tất cả đều là những kẻ "lêu lổng không ra gì" ở vùng ven sông Tần Hoài. Ai ngờ, Tam Lộng đại sư lại bất ngờ vươn mình, đột phá đến Tiên Quân Sơ Giai, trở thành nguồn hỏa lực thứ hai của đội.
"May mà ta không phải là kẻ yếu nhất!"
Nhậm Hoàn lôi ra Ngư Tràng kiếm, tiến vào trạng thái tiềm hành để chứng minh bản thân.
Dù sức chiến đấu của hắn không bằng Đàm Lực hay Tam Lộng đại sư, nhưng nhờ tu luyện U Minh Quỷ Ảnh Công, vai trò thích khách vẫn giúp hắn thu hoạch không ít "điểm hạ gục" trong trận chiến.
"Ngươi nói gì? Vừa nãy chính ta cứu các ngươi đấy!!"
Mộc Tú nghe vậy thì tức giận, suýt nữa thì bật khóc.
Trong lòng hắn ta trào dâng nỗi hối hận.
Năm xưa, hắn từng có cơ hội đột phá lên Tiên Đế, nhưng vì sĩ diện mà bỏ qua. Giờ đây, sau trăm năm, hắn mới cảm nhận nỗi hối tiếc sâu sắc.
Nếu ông trời cho hắn thêm một cơ hội, hắn nhất định sẽ không do dự mà hét lên "Ngày tháng còn dài!"
Nếu cần thêm con số để đo sự hối tiếc ấy, hắn mong muốn được hô một vạn lần!
"Ầm ầm ầm!!"
Tiếng nổ vang vọng không ngừng, hai bên giao chiến ác liệt.
Dù Tam Lộng đại sư sở hữu Đại Đạo Chi Ấn, đột phá Tiên Quân Sơ Giai, đối thủ của gã cũng không kém cạnh, đều là những kẻ mạnh ngang ngửa Tiên Quân hoặc Tiên Vương.
Dù phối hợp với Đàm Lực và sự hỗ trợ từ Nhậm Hoàn, họ vẫn rơi vào thế khó khăn.
"Lũ khốn! Tưởng Phật gia dễ bắt nạt chắc!?"
Tam Lộng đại sư nổi nóng, lập tức lấy ra vũ khí uy chấn của mình – Nam Mô Bồ Tát.
"Chết tiệt!!"
Mộc Tú không nhịn được bật ra một tiếng chửi thề, vội vàng tìm chỗ ẩn nấp.
Dù Nam Mô Bồ Tát chỉ là một kiện Trung Phẩm Tiên Khí, nhưng do đích thân Tần Phong chế tạo, cộng thêm thuộc tính tấn công liên tục, uy lực của nó không hề thua kém Thượng Phẩm Tiên Khí.
"Thương chỉ thiên địa vạn giới, tru diệt chư thần chư Phật!"
Tam Lộng đại sư rơi vào trạng thái cuồng nhiệt, không chút do dự khai hỏa về phía đối thủ.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Từ Nam Mô Bồ Tát, từng tia lửa xanh lam bắn ra, hóa thành vô số đạn năng lượng lao nhanh như cuồng phong về phía đối phương.
"Thứ quái quỷ gì thế này?!"
Đám người đối diện hoảng sợ, nhìn những viên đạn dày đặc bắn tới.
Dù mỗi viên đạn chỉ tương đương một đòn toàn lực của Thái Ất Kim Tiên, không đủ uy hiếp quá lớn với họ, nhưng số lượng khổng lồ này vẫn đủ khiến bất cứ ai cũng cảm thấy kinh hoàng.
"Ầm ầm ầm!!"
Không để đối phương kịp phản ứng, tiếng nổ lớn nối tiếp nhau vang lên.
Từng đám mây hình nấm cuộn trào, mặt đất rung chuyển dữ dội, những vết nứt xé toạc Hoang Nguyên Vô Tận, lan rộng như mạng nhện.
"Rút lui!!"
Đàm Lực vội túm lấy Tam Lộng đại sư, nhắc nhở:
"Đừng quên nhiệm vụ lần này!"
Hiện tại, truyền thừa của Linh Tiêu Cổ tháp đã tới tay, Đại Đạo Chi Ấn cũng đã dung hợp. Nếu tiếp tục dây dưa, chẳng những không được lợi ích gì, mà còn làm hỏng kế hoạch do Tần Phong định ra.
"Hừ!!"
Tam Lộng đại sư bực bội hừ một tiếng nhưng vẫn nghe lời.
Gã nhanh chóng túm lấy Mộc Tú đang nấp sau chướng ngại vật, cùng cả đội rút lui vào giữa cơn bão cát. Trước khi đi, họ không quên gửi báo cáo về cho Tần Phong về những tình huống bất ngờ đã gặp.
"Đuổi theo!!"
Đám người đối phương không chịu bỏ cuộc, lập tức đuổi theo.
"Đại Đạo Chi Ấn!?"
Tần Phong nhận tin, khẽ ngẩn người.
Hắn không ngờ lại có thêm một bất ngờ lớn như vậy.
Ban đầu, hắn nghĩ rằng giá trị tiềm năng của đám thuộc hạ như Mộc Tú đã bị vắt kiệt. Nhưng không ngờ "công thần số một Đại Tần" vẫn còn sức tạo nên những bất ngờ.
Tuy nhiên, cơ duyên này cũng đồng nghĩa với việc hành tung của đội đã bị bại lộ. Điều đó sẽ ảnh hưởng đến những kế hoạch tiếp theo.
"May mà ta vẫn còn vài quân bài tẩy."
Tần Phong thầm nghĩ, lập tức gửi thông báo cho Tề Tu Viễn.
Từ khi Tề Tu Viễn phi thăng Tiên Giới, Tần Phong không sắp xếp nhiều nhiệm vụ cho y.
Bởi vì ngoài việc Tề Tu Viễn không phù hợp với những nhiệm vụ bẩn thỉu của đội, thiên phú của y lại là tốt nhất. Thay vì dùng y làm công cụ đánh thuê, tốt hơn nên giữ y lại, bồi dưỡng thành mũi nhọn để dùng vào thời khắc quan trọng.
Quả nhiên, Tề Tu Viễn không phụ sự kỳ vọng của hắn. Nhờ thiên phú trời ban cộng với sự hỗ trợ từ Tần gia, chỉ sau trăm năm, y đã đột phá Tiên Quân Trung Giai.
Để chắc chắn, Tần Phong còn điều động thêm Phụng Thiên.
Hắn không dám xem nhẹ những hành động lần này, bởi có nhiều thiên mệnh chi tử tham gia. Dù không trực tiếp giao tranh, hào quang của đối phương vẫn có thể tạo nên ảnh hưởng.
"Ca, ngươi sao thế?"
Tần Hạo thấy Tần Phong đang trầm tư, liền vẫy tay trước mặt hắn.
"Không sao!"
Tần Phong lấy lại tinh thần, gạt tay nhị đệ, ánh mắt hướng về một ngọn tiên sơn đang lơ lửng phía xa.
Trên tiên sơn, không có những cung điện hùng vĩ hay kiến trúc kỳ dị, mà chỉ có cảnh sắc như chốn đào nguyên. Giữa rừng trúc, một tiểu viện giản dị nằm yên bình.
Trong sân, vài đứa trẻ mặc y phục đệ tử ngoại môn của Tiên Minh đang chơi đùa. Chúng có cả nam lẫn nữ, không khác gì những đứa trẻ bình thường ở nhân gian.
Thấy Tần Phong và Tần Hạo tới gần, lũ trẻ lập tức ngừng chơi, tò mò nhìn hai người bằng đôi mắt sáng ngời.
"Đây là Lăng Vân thư viện!?"
Tần Hạo thốt lên, cảm giác yêu thích sự yên bình nơi này.
"Ồ!?"
Tần Phong bất ngờ khẽ kêu lên, ánh mắt dừng lại trên một bóng dáng quen thuộc...