CHƯƠNG 2453: NHẤT KHÍ HÓA TAM THANH
"Chuyện gì thế!?"
Thân thể Tần Hạo bỗng nhiên run rẩy, hắn giơ tay sờ lên ấn đường của mình.
Ngay sau đó, chiếc lá nhỏ tại ấn đường lóe lên ánh sáng vàng rực rỡ, từ từ bay ra khỏi trán của hắn và dừng lại lơ lửng trên chiếc bàn cờ cổ kính.
"Đây là bảo bối sao!?"
Mắt Tiểu Bạch lập tức sáng rực, nhanh chân chạy đến trước bàn cờ.
Nhưng còn chưa kịp mang bàn cờ về tổ thỏ của mình, thân thể nó đã bị một luồng sức mạnh vô hình khống chế, đồng thời luồng sức mạnh đó còn mở tung tổ thỏ, kéo ra một chiếc chuông nhỏ cũ kỹ, tổ truyền của Tần gia.
"Đây là..."
Tần Hạo nhìn thấy chiếc chuông nhỏ, lập tức nhận ra ngay.
"Ngươi là ai? Mau buông thỏ ta ra?"
Tiểu Bạch lập tức nổi giận, bắt đầu hét lớn.
Thế nhưng, đối phương mạnh đến mức hoàn toàn vượt ngoài nhận thức của nó. Dù nó vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi sự kiềm chế, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc chuông nhỏ rơi xuống bàn cờ.
Ngay sau đó, các điểm giao nhau trên bàn cờ sáng lên, các quân cờ đen trắng từ trong bàn cờ bay ra và rơi xuống vị trí của chúng.
"Chiếc bàn cờ này..."
Tần Hạo chấn động trong lòng, chăm chú nhìn bàn cờ không rời mắt.
Chỉ thấy mỗi quân cờ khi rơi xuống bàn cờ đều phát ra một luồng năng lượng nguyên thủy và thuần khiết, tựa hồ tái hiện khí thế hùng tráng của thuở khai thiên lập địa. Thanh khí bốc lên thành trời, trọc khí chìm xuống hóa thành đất, ngay trong không gian nhỏ bé của bàn cờ, toàn cảnh thiên địa phân ly và càn khôn lập định hiện lên rõ rệt.
Cảnh tượng này khiến Tần Hạo bất giác rơi vào trạng thái ngộ đạo sâu sắc.
"Đó là đồ của thỏ ta..."
Tiểu Bạch vẫn tiếp tục la hét om sòm, cố gắng đưa tay lấy lại chiếc chuông nhỏ.
"Im lặng!"
Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên: "Chiếc chuông này không phải của ngươi, đừng quấy rầy người khác ngộ đạo!"
"Thỏ ta không quan tâm Tần Nhị Đản có ngộ đạo hay không..."
Tiểu Bạch, con thỏ được chính tay Tần Phong nuôi lớn, hoàn toàn không hề nao núng: "Dù chiếc chuông này không thuộc về thỏ ta, ít nhất thỏ ta cũng có thể dùng nó để kê chân trong nhà xí. Ngươi dựa vào đâu mà cướp nó từ tay thỏ ta!?"
"Hầy, thật là một con thỏ không biết lý lẽ!"
Dường như đối phương không muốn tranh cãi với Tiểu Bạch, hoặc có lẽ vì ngại thế lực phía sau nó, không hề tỏ ra thái độ cứng rắn mà chỉ thở dài bất lực: "Yên tâm, lát nữa ta sẽ bồi thường cho ngươi. Bảo đảm là bảo vật quý giá nhất của Ẩn Môn."
"Bảo vật quý giá nhất của Ẩn Môn!?"
Tiểu Bạch lập tức im bặt, vẻ mặt tỏ rõ sự hài lòng, cho thấy điều đó hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Ầm ầm!!
Trên bàn cờ xuất hiện từng vòng sóng năng lượng lan tỏa, luồng sức mạnh khổng lồ không ngừng nhảy múa trên đó.
Sau đó, tinh tú lóe sáng, mây mù cuồn cuộn, từng quân cờ đen trắng lần lượt rơi xuống. Chúng như hai cực âm dương, đối lập nhưng hòa hợp, chứa đựng những quy tắc và trật tự cơ bản nhất của thiên địa, diễn hóa sự sinh trưởng và suy tàn của vạn vật trong vũ trụ.
Ong! Ong!
Khi các quân cờ đen trắng lấp đầy bàn cờ, chiếc chuông nhỏ bỗng vang lên một tiếng ngân.
Chỉ thấy từng quân cờ trên bàn bỗng dưng nổ tung, từ trong chúng bay ra từng luồng năng lượng mạnh mẽ, liên tục va vào chiếc chuông nhỏ phía trên. Mỗi lần va chạm, chuông lại ngân lên một tiếng, đồng thời rơi xuống vài mảnh vụn kim loại, ánh sáng của nó cũng ngày càng rực rỡ hơn.
Cùng với sự rực rỡ ấy, tiếng chuông cũng ngày càng vang vọng, cuối cùng lan khắp toàn bộ Ẩn Môn.
"Tiếng chuông này..."
Môn chủ Ẩn Môn, người đang chống đỡ đợt tấn công bên ngoài, khi nghe thấy tiếng chuông, gương mặt đột nhiên biến sắc.
Ngay sau đó, ông ta vô thức quay đầu nhìn về phía căn nhà tranh, hơi thở trở nên gấp gáp, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng như thể trời sập đến nơi.
Môn chủ Ẩn Môn vốn nghĩ rằng tiếng chuông cổ xưa này chỉ tồn tại trong truyền thuyết, nhưng không ngờ bản thân lại thực sự nghe thấy nó.
"Cơ hội tốt!!"
Tần Phong hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của tiếng chuông, nhưng hắn không bỏ lỡ cơ hội, lập tức thi triển tuyệt kỹ "Nhất Kiếm Khai Thiên Môn".
Ong! Ong!
Tần Phong nhanh chóng kích hoạt hàng chục loại trạng thái gia tăng sức mạnh (buff), tựa như một thanh thần kiếm tuyệt thế vừa rời vỏ.
Ngay sau đó, âm thanh thanh thoát của kiếm ngân vang vọng khắp trời đất, kèm theo kiếm ý sắc bén khuấy động không gian.
"Nhất Kiếm Khai Thiên Môn!"
Tần Phong tay cầm ma kiếm tổ truyền, một đường kiếm quang rạch ngang hư không. Ánh sáng chói lọi từ kiếm quang như xuyên qua mọi giới hạn của thời gian, quét sạch tất cả kẻ địch chắn đường.
"Không ổn!!"
Môn chủ Ẩn Môn kinh hoàng, vội vàng lấy lại tinh thần và lao lên ngăn cản.
Ầm ầm!!
Tiếng nổ vang trời khiến cả hư không rung chuyển dữ dội.
Môn chủ Ẩn Môn nhanh chóng tạo ra một lớp bảo hộ, đối đầu trực diện với Nhất Kiếm Khai Thiên Môn của Tần Phong. Cuộc va chạm này tạo nên một cơn bão năng lượng khổng lồ quét ngang thiên địa.
"Lão quái vật này đúng là không dám ra tay mạnh!"
Triệu Trường Sinh nhìn thấy đối phương chỉ phòng thủ, lập tức tự tin trỗi dậy.
Hắn ta vung trường kiếm trong tay, hóa thành một luồng kiếm quang lao về phía khối tinh thạch bảy màu. Rõ ràng là muốn chọc tức lão quái vật để trả mối thù bị truy đuổi khi nãy.
"Không được!!"
Sắc mặt môn chủ Ẩn Môn lại thay đổi, vội vàng định ngăn cản.
"Lão Triệu, lần này đến lượt ngươi chịu trận rồi!"
Khóe miệng Tần Phong nhếch lên, cơ thể hắn bắt đầu rung động.
Ngay sau đó, từ cơ thể Tần Phong tách ra hai bóng người, biến một Tần Phong thành ba Tần Phong, cả ba đồng loạt lao lên chặn đường môn chủ Ẩn Môn.
"Ba người!?"
Vu Lan sững sờ, não bộ như đình trệ.
Nếu việc Tần Phong sử dụng Tam Túc Kim Ô để luyện hóa phân thân bên ngoài là điều có thể hiểu, thì việc từ một người hóa thành ba người lại khiến nàng không tài nào phân biệt đâu mới là bản thể thực sự của hắn.
"Thái Cổ Thần Thông, Nhất Khí Hóa Tam Thanh!?"
Môn chủ Ẩn Môn kinh ngạc đến tột độ, lòng hoàn toàn rối loạn.
Dù là môn chủ, ông ta cũng chỉ từng đọc về thần thông này trong cổ thư. Vậy mà Tần Phong không chỉ sở hữu Hỗn Nguyên Đạo Thể, tiến cấp đến tổ vu, mà giờ đây còn thi triển được Nhất Khí Hóa Tam Thanh!
"Khốn kiếp!"
"Đây rốt cuộc là loại quái vật gì!?"
"Chết tiệt!!"
Triệu Trường Sinh cũng không nhịn được thốt lên, không hiểu Tần Phong lấy đâu ra lắm tuyệt kỹ như vậy.
Nhưng lúc này, môn chủ Ẩn Môn đang bị ba Tần Phong kiềm chế, không cách nào cản Triệu Trường Sinh. Trước khi hắn ta kịp hiểu rõ chuyện gì, trường kiếm trong tay đã mạnh mẽ giáng xuống khối tinh thạch kia.
Ầm ầm!!
Kiếm quang dữ dội chém xuống, phát ra âm thanh chấn động.
Ngay sau đó, cả không gian và mặt đất xung quanh rung lên. Một tiếng rạn vỡ giòn tan vang lên, các đường nứt bắt đầu lan rộng trên bề mặt tinh thạch bảy màu.
"Không được!!"
Sắc mặt môn chủ Ẩn Môn đại biến, ông ta vội vàng lao lên để cứu vãn tình hình.
Chỉ thấy ông nhanh chóng hất văng ba phân thân của Tần Phong, sau đó dùng toàn lực bao bọc khối tinh thạch. Tay ông liên tục kết ấn pháp quyết để hàn gắn những vết nứt đang lan rộng.
"Khối tinh thạch này là gì vậy?"
Triệu Trường Sinh nhìn thấy sự hoảng hốt của môn chủ Ẩn Môn, không nhịn được tò mò quay sang hỏi Tần Phong.
"Cũng chẳng có gì to tát..."
Tần Phong thản nhiên đáp: "Chỉ là Truyền Thừa của Ẩn Môn thôi. Tất cả đệ tử nhập môn đều có thể lĩnh hội công pháp Hỗn Độn Diễn Thiên Quyết từ đây."
"Truyền Thừa Thạch!? Chẳng phải đây là căn cơ của Ẩn Môn sao!!"
Triệu Trường Sinh hét lên kinh hãi, không ngờ rằng mình vừa phá hủy nền tảng của người ta.