“Á... Ngươi là ai!?”
Một nam nhân đột ngột xuất hiện khiến tiểu thị nữ trong phòng hoảng hốt hét lên.
“Đừng la, đừng la!”
Kim Ô phân thân lao nhanh đến, bịt miệng tiểu thị nữ lại, hạ giọng nói:
“Ta là người tình vụng trộm của tiểu thư nhà ngươi. Ngươi kêu gào như vậy, chẳng phải sẽ làm hỏng thanh danh của nàng sao?”
“Gì cơ!?”
Tiểu thị nữ lập tức im bặt, vẻ mặt ngơ ngác hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
Người khác khi làm chuyện mờ ám thường chết cũng không nhận, nhưng kẻ trước mặt này lại thừa nhận một cách vô cùng trơn tru. Đặc biệt câu “làm hỏng thanh danh của tiểu thư nhà ngươi” khiến nàng không phân biệt nổi hắn là tên lưu manh hay thật sự quan tâm đến chủ nhân của mình.
“Yên tâm đi!”
Kim Ô phân thân tiếp tục nói:
“Ta thật lòng với tiểu thư nhà ngươi. Chờ khi nàng hạ độc giết chết Long Ngạo Thiên, ta nhất định sẽ cưới nàng. Nếu ngươi hầu hạ tốt, sau này ta sẽ cho ngươi làm nha hoàn thông phòng, để ngươi ba ngày hai bận cũng cảm nhận được niềm vui làm nữ nhân.”
“Đồ vô sỉ, tên háo sắc!”
Tiểu thị nữ đỏ bừng mặt, không biết vì tức giận hay xấu hổ.
Trong lòng nàng đầy nghi hoặc, không biết có nên tin lời tên lưu manh này hay không. Chẳng lẽ tiểu thư nhà nàng thật sự không chịu nổi cô đơn, lén lút vụng trộm, thậm chí còn âm mưu hạ độc Long Ngạo Thiên!?
Thật ra nàng suy nghĩ như vậy cũng không phải vô căn cứ. Long Ngạo Thiên từ lâu đã khiến người ta bất mãn.
Tiểu thư nhà nàng hao tâm tổn trí, thậm chí đi cầu cạnh Lăng Tiêu Tiên Đế để lấy tài nguyên giúp hắn tu luyện. Nhưng sau khi hắn thành danh, lại lấy đủ lý do để trì hoãn không chịu cưới nàng, trong lòng chỉ nhớ thương người vợ ở hạ giới hoang cổ.
Ngay cả khi nghe nói người vợ dưới hạ giới đã có con với kẻ khác, Long Ngạo Thiên vẫn không hề có ý định cưới tiểu thư nhà nàng. Điều này khiến nàng ấy thường xuyên tủi thân, lén lút khóc trong chăn.
Trong các câu chuyện gần đây của tác giả nổi danh Hoa Linh, những nữ nhân như vậy thường vì yêu sinh hận, làm ra những hành động điên rồ để trả thù Long Ngạo Thiên. Vậy nên việc lén nuôi tình nhân rồi cùng tình nhân hạ độc Long Ngạo Thiên cũng không phải là không có khả năng.
Nhưng còn chưa kịp nghĩ kỹ, tiểu thị nữ đã bị Kim Ô phân thân đánh ngất.
“Ư...”
Thân thể nàng mềm nhũn, ngã vào vòng tay của Kim Ô phân thân.
“Ngươi mới là đồ lưu manh, cả nhà ngươi đều là lưu manh!”
Kim Ô phân thân bực bội quăng nàng lên giường, khẳng định mình không phải tên vô lại thông thường mà là một lưu manh chuyên nghiệp.
Hắn bắt đầu quan sát kỹ căn phòng của Tâm Ngữ Tiên Tử.
Dựa theo thông tin mà Bạch Nhật đã truyền về những năm qua, năm xưa Long Ngạo Thiên từng tình cờ sở hữu một gốc Tiên Thiên Linh Căn, mà chính nhờ gốc linh căn này mà cứu được Tâm Ngữ Tiên Tử.
Điều kỳ lạ là sau đó, Long Ngạo Thiên không thu hồi gốc linh căn mà để nó lại trong phòng của nàng.
“Ồ!?”
Ánh mắt Kim Ô phân thân dừng lại ở một chiếc tủ trong phòng.
Thoạt nhìn, chiếc tủ không có gì đặc biệt, nhưng từ khe hở lại có luồng gió lùa ra, điều này chứng tỏ đằng sau có thể là một mật thất hoặc gian phòng nhỏ.
“Tu luyện tiên đạo rồi còn chơi trò của võ hiệp sao!?”
Kim Ô phân thân cảm thấy cách che giấu này quá sơ sài. Hắn bước lên trước, vung tay phá tan chiếc tủ, biến nó thành một đống mảnh vụn.
Ngay sau khi chiếc tủ bị phá tan, một lối đi tối đen lộ ra trên bức tường. Theo con đường nhỏ hẹp, Kim Ô phân thân nhanh chóng bước vào một không gian rộng lớn.
Khác với những mật thất nhỏ trong tiểu thuyết võ hiệp, nơi này hoàn toàn là một hang động tự nhiên khổng lồ. Ở trung tâm hang động, một cây đại thụ sừng sững vươn lên chạm đến đỉnh trần.
Thân cây to lớn đến mức cần hàng chục người ôm mới xuể, lớp vỏ cây có màu tím sẫm, dường như chảy tràn sức mạnh thần bí. Trên thân cây, những đường vân kỳ dị như cổ phù, gợi lên cảm giác về những năm tháng thăng trầm và quá khứ huyền bí.
Những cành cây uốn lượn như những con rồng khổng lồ, vươn ra khắp bốn phương tám hướng. Trên cành, vô số chiếc lá tím ánh lên ánh sáng huyền ảo, tựa như những vì tinh tú lấp lánh. Mỗi chiếc lá như được chạm khắc từ ngọc tím, toát ra vẻ thần bí và thanh khiết.
Tán cây xum xuê, tựa một đám mây tím khổng lồ bao phủ cả mặt đất, ánh tím phản chiếu tạo nên khung cảnh như chốn bồng lai tiên cảnh.
Dưới gốc cây, bộ rễ đan xen chằng chịt, cắm sâu vào lòng đất tựa như mạch máu của đại địa, không ngừng hấp thụ sức mạnh từ thiên nhiên.
“Cuối cùng cũng tìm thấy, Tử Tiêu Thần Thụ!”
Kim Ô phân thân vui mừng khôn xiết, ánh mắt sáng rực khi nhìn cây đại thụ trước mặt.
Theo ghi chép trong Bách Khoa Dịch Thiên Cơ, Tử Tiêu Thần Thụ có khả năng trị liệu vô song. Nó có thể giúp tu sĩ nhanh chóng hồi phục thương thế, chữa lành kinh mạch tổn thương, thậm chí bảo vệ nguyên thần khỏi sự xâm nhập tà khí và tiêu trừ lực lượng ác độc.
Tuy nhiên, khi Kim Ô phân thân chuẩn bị hành động để di dời cây thần thụ, tiếng bước chân gấp gáp và giọng nói vội vã từ bên ngoài vọng tới.
“Nhanh lên, bên ngoài nhiều thương binh lắm!”
“Mau hái lá Tử Tiêu Thần Thụ, nó có thể giúp binh sĩ hồi phục thương thế ngay lập tức.”
“Tiểu Đào sao thế này? Hình như bị ai đó đánh ngất rồi!?”
“Tiên tử, nhìn kìa! Có kẻ đã phát hiện ra mật thất!”
“Không ổn, Tử Tiêu Thần Thụ!!”
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên, một nhóm người do Tâm Ngữ Tiên Tử dẫn đầu nhanh chóng xuất hiện trong hang động.
Lúc này, Kim Ô phân thân đã bắt đầu nhổ cây. Một luồng năng lượng hùng hậu bùng phát, bao phủ toàn bộ Tử Tiêu Thần Thụ. Cây đại thụ bắt đầu lung lay, gốc rễ bị kéo lên khỏi mặt đất.
Ầm ầm!!
Cả mặt đất rung chuyển dữ dội, hang động bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn. Quanh gốc cây, đất đá nứt toác, từng mảng lớn bị nâng lên cùng với rễ cây, tạo ra âm thanh ầm vang.
“Dừng tay ngay!!”
Tâm Ngữ Tiên Tử trông thấy cảnh tượng trước mắt, kinh hãi hét lớn:
“Ngươi là ai? Dám trộm Tử Tiêu Thần Thụ của Chiến Thần Điện ta!?”
“Không phải lần đầu, có gì mà không dám!”
Kim Ô phân thân nhếch mép cười, quay đầu liếc nhìn Tâm Ngữ Tiên Tử.
“Tần Phong!!”
Tâm Ngữ Tiên Tử lập tức nhận ra hắn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Không chỉ vì hắn đang đánh cắp Tử Tiêu Thần Thụ, mà còn vì thương tích năm đó của nàng cũng do Tần Phong gây ra. Nếu không nhờ Long Ngạo Thiên tình cờ có được Tử Tiêu Thần Thụ, có lẽ nàng đã không thể tỉnh lại.
Hận thù cũ và mới cùng bùng phát, khiến nàng không thể kiềm chế.
Ầm ầm!!
Tâm Ngữ Tiên Tử nhanh chóng kết ấn, linh quang tỏa ra từ đầu ngón tay, tạo thành một đạo quang mang bảy sắc chói mắt. Tia sáng tựa lưu tinh, mang theo uy lực tiên gia bắn thẳng về phía Kim Ô phân thân.
“Chỉ dựa vào ngươi mà cũng dám động thủ với ta!?”
Kim Ô phân thân lạnh lùng nhìn nàng, đôi mắt bùng lên ánh lửa rực rỡ, theo sau đó là ngọn lửa Thái Dương Chân Hỏa hừng hực bùng cháy.
Ầm ầm!!
Hai luồng công kích va chạm dữ dội, phát ra âm thanh chấn động trời đất.
Kim Ô phân thân vẫn đứng yên tại chỗ, không hề lay chuyển, trong khi Tâm Ngữ Tiên Tử bị luồng khí cường đại đánh bật lùi mấy bước.
“Ngươi... ngươi...”
Nàng kinh hãi, đôi mắt mở to, không ngờ Tần Phong lại trưởng thành nhanh đến vậy.
“Tâm Ngữ Tiên Tử!”
Kim Ô phân thân nhếch mép cười:
“Ta đã nói rồi, đi theo Long Ngạo Thiên sẽ chẳng có tương lai. Hay là tối nay để cửa cho ta...”