Keng!!
Một tiếng vang giòn giã, Kiếm Tỏa Thần Căn bị chém đứt!!
"Aaa!!"
Phương Trường lần nữa lộ ra vẻ mặt thống khổ, gào lên một tiếng thảm thiết chấn động cả đất trời.
"Bổn thỏ nhắc lại một lần nữa..."
Tiểu Bạch vung vẩy thanh Thượng Phương Bảo Kiếm trong tay, lưng đối diện với Phương Trường, rồi nghiêm túc nói bằng giọng non nớt nhưng bá đạo:
"Quy tắc Hoang Cổ, kẻ thắng lấy tất, kẻ bại lưu căn, thê tử lưu đêm!"
"Xì xào!!"
Toàn trường lập tức đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, bị quy tắc đáng sợ của con thỏ này làm cho kinh hãi.
Bọn họ vốn tưởng Tiểu Bạch chỉ là một con linh thú dễ thương, đáng yêu bên cạnh Tần Phong, nào ngờ con thỏ này lại là kẻ lăn lộn trên đạo lộ!?
Không chỉ thích nói quy củ, mà ra tay còn vô cùng tàn nhẫn, tuyệt nhiên không hề có ý định nương tay!
"Thê tử có thể lưu đêm!?"
Tiêu Chỉ Lan vừa nghe xong, lập tức động tâm.
Nàng bắt đầu suy nghĩ xem có nên cố tình khiêu khích Tần Phong, rồi giả vờ thua để có thể lưu lại qua đêm hay không.
"Rắc!!"
Ngay lúc Tiêu Chỉ Lan còn đang cân nhắc cách nào để có thể ở lại, thì đột nhiên một tiếng nứt vỡ giòn tan vang lên!
Chỉ thấy Vu Lan liếc mắt nhìn Mạch Mạch và Ngọc Lộ hai kẻ đang bị đóng băng sau đó không chút do dự, trực tiếp vung tay đánh nát bọn họ!
Tựa như kiên quyết không cho họ có cơ hội lưu đêm!
"Hu hu..."
Tiêu Chỉ Lan lập tức rùng mình, bỗng nhiên cảm thấy thắng thua thực sự không quan trọng đến thế nữa.
"Quá mức tàn bạo!"
Tiểu Hương Phi và những nữ tử khác cũng không khỏi run lên, nhớ lại nỗi sợ hãi năm xưa khi bị Vu Lan áp chế.
"A... Chuyện này...!!"
Tần Hạo nhìn qua nhìn lại mấy vị tẩu tẩu, rồi đột nhiên hiểu ra nỗi khổ tâm của ca ca mình.
Trước đây, hắn ta không hiểu vì sao Nhị Tổ lại nói rằng "ba thê bốn thiếp không bằng tình yêu trên sông Tần Hoài".
Nhưng đến hôm nay, sau khi chứng kiến cuộc tranh đấu trong hậu cung của ca ca, hắn ta mới chợt bừng tỉnh ngộ.
Hóa ra, đây chính là lý do mà Tần Phong lại kiên trì muốn đặt ra quốc sách một phu một thê!!
"Đinh đoong! Chúc mừng ký chủ làm hư Thiên tuyển chi tử cấp thiên đạo, nhận được 50 vạn điểm phản diện!"
"Đinh đoong! Chúc mừng ký chủ khiến Thiên tuyển chi tử cấp thiên đạo tranh sủng, ghen tuông, nhận được 50 vạn điểm phản diện!"
"Đinh đoong! Chúc mừng linh thú cùa ký chủ chặt đứt Thần Căn của Thiên Tuyển Chi Tử cấp thần thoại, nhận được 100 vạn điểm phản diện!"
"Đinh đoong! Chúc mừng ký chủ khiến Thiên Tuyển Chi Tử cấp thần thoại sợ đến vỡ mật, vứt bỏ đồng đội chạy trốn một mình, nhận được 500 vạn điểm phản diện!"
"Phương Trường... sợ rồi!?"
Tần Phong nghe thấy thông báo từ hệ thống, theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Phương Trường vẫn đang đeo mặt nạ thống khổ, gào khóc thảm thiết, trong khi Ngọc Lộ và Mạch Mạch đã bị đập nát thành những mảnh băng vụn, có lẽ dù có ghép lại cũng không thể phục sinh được.
"Thật đáng tiếc!"
Trong lòng Tần Phong vừa cảm thấy may mắn, lại vừa có chút tiếc nuối.
May mắn là từ nay về sau không cần phải lo lắng về "Mạch khắc phong" nữa.
Nhưng tiếc nuối là hắn không còn cơ hội để thực hiện quy tắc Hoang Cổ nữa.
"Ầm!!"
Đúng lúc hắn đang phân vân giữa cảm giác may mắn và tiếc nuối, thì từ trong mảnh vỡ của Mạch Mạch, bỗng nhiên một quang cầu bay ra!
Chính là vật năm xưa áp chế hắn, Phong Ấn Đại Đạo Chi Ấn!
"Đây là của bổn thỏ!!"
Tiểu Bạch lập tức nhào tới, giọng nói đầy tham lam!
Tiểu Bạch lập tức bỏ mặc Phương Trường, phi thân lao về phía Đại Đạo Chi Ấn.
"Đại Đạo Chi Ấn!!"
Tất cả mọi người chứng kiến cảnh này đều xôn xao hẳn lên.
Thế nhưng Vu Lan ở gần đó hơn bọn họ rất nhiều, nàng vung tay lên, lập tức đoạt lấy Đại Đạo Chi Ấn đang bị phong ấn, sau đó dưới ánh mắt đầy hâm mộ, ghen tị của đám đông, nhẹ nhàng thu vào trong tay áo.
"Sao có thể đối xử với bổn thỏ như vậy chứ!!"
Tiểu Bạch khựng lại giữa không trung, biểu cảm như vừa bị sét đánh trúng.
Vốn tưởng rằng mình có thể đoạt được chiếc ấn thứ hai, nào ngờ lại bị Vu Lan cứ thế mà đường đường chính chính lấy đi!
"Không ổn, ta phải rời khỏi đây ngay!"
Phương Trường cắn răng chịu đựng cơn đau dưới thân, cố gắng đứng dậy chuẩn bị bỏ trốn.
Thế nhưng ngoài Tiểu Bạch và Vu Lan, nơi này vẫn còn hai người đồng đội của Tần Phong làTần Hạo và Lâm Tam. Thấy y định nhân cơ hội bỏ chạy, Tần Hạo lập tức lao tới chặn đường.
"Ngươi định chạy đi đâu!!"
Tần Hạo gầm lên, tay cầm Cự Chùy, đồng thời còn kích hoạt Đại Đạo Lô Đỉnh gia trì chiến lực.
Chỉ thấy quanh thân hắn ta phù văn loang loáng, trên đỉnh đầu còn hiện ra một tôn kim sắc đại đỉnh vô cùng huyền bí.
Ong! Ong!
Kim đỉnh khẽ chấn động, vang lên từng tiếng chuông ngân, khiến cả hư không rung chuyển.
Ngay sau đó, tiên khí trong vòng mười vạn dặm tựa như bị một cơn lốc hút sạch, toàn bộ đều bị đại đỉnh hút vào trong, khiến khí tức của Tần Hạo càng lúc càng cường đại!
"Tìm chết!!"
Phương Trường thấy Tần Hạo cũng lao đến công kích mình, sát ý bừng bừng, khí tức khủng bố cuồn cuộn bộc phát từ cơ thể.
Chỉ trong chớp mắt, hai tôn hư ảnh khổng lồ—Phật Đà và Ma Thần—lần lượt hiện ra ở hai bên, giống như Tả Hữu Hộ Pháp che chở y. Đồng thời, chín đóa Huyết Liên cũng nở rộ quanh thân, khí thế vô cùng kinh người.
"Hống!!"
Nhưng Tần Hạo không hề tỏ ra e ngại, hắn ta lập tức kích hoạt Bạo Hống Thiên Uy, khí thế cuồng bạo lại tăng thêm một bậc!
Chỉ thấy từ trên người hắn, một luồng cương phong mạnh mẽ cuốn ra, làm cho cả hư không cũng phải run rẩy. Sóng khí lan tràn bốn phương tám hướng, phía sau hắn còn hiện ra hư ảnh sáu trăm Long Tượng chấn động trời đất.
Uỳnh!!
Hống!!
Tinh quang lấp lánh, Long Tượng chi uy ngập trời!
Sáu trăm đầu Long Tượng cùng gầm rống vang vọng, làm cho cả thiên địa đều run rẩy. Tiên khí xung quanh không ngừng tụ lại, khiến hư ảnh Long Tượng dần dần trở nên ngưng thực, chẳng những che trời lấp đất, mà còn tỏa ra một cỗ khí tức cổ xưa viễn cổ.
Ngay sau đó, Tần Hạo nâng cao Cự Chùy, toàn thân bùng nổ chiến ý, hung hăng giáng xuống Kim Thân của Phương Trường.
"Đây chính là kẻ đã thay thế Long Ngạo Thiên, đứng đầu Thiên Tư Bảng sao!?"
Toàn trường hít vào một hơi lạnh buốt, bị thực lực kinh khủng của Tần Hạo làm cho khiếp sợ!
Ầm ầm ầm!!
Sơn băng địa liệt, phong vân biến sắc!
Chỉ thấy Cự Chùy nặng nề giáng xuống, va chạm với Kim Thân, lập tức bùng phát một luồng năng lượng cực kỳ đáng sợ. Sóng xung kích lan tràn bốn phương, cuồn cuộn bốc lên một cơn lốc năng lượng hủy thiên diệt địa.
"Phụt!!"
Phương Trường lập tức hộc ra một ngụm tiên huyết, khí huyết trong ngực sôi trào dữ dội.
Nhất là Kim Thân Phật Ma mà y ngưng tụ ra, lúc này chẳng khác nào một tấm thủy tinh bị nện vỡ, căn bản không thể chống đỡ nổi sức mạnh của sáu trăm Long Tượng!
"Còn chưa xong đâu!!"
Tần Hạo không hề có ý dừng tay, lại giơ cao Cự Chùy, chuẩn bị giáng tiếp một đòn trí mạng!
"Không ổn!!"
Phương Trường đồng tử co rụt lại, vội vàng giơ Thiên Ngự Kiếm lên chắn trước ngực.
Ầm ầm ầm!!
Vũ khí đôi bên va chạm dữ dội, chấn động thiên địa!
Một luồng năng lượng kinh thiên động địa từ điểm va chạm bộc phát, cuốn trôi tất cả, dường như muốn nghiền nát cả thiên địa thành tro bụi.
"Phụt!!"
Phương Trường lại phun ra một ngụm máu, Thiên Ngự Kiếm trong tay bị đánh bay ra ngoài.
Nhưng y hiểu rõ—bây giờ không thể gục ngã!
Ngay lập tức, y ép chặt khí huyết, cắn răng vận công phản kích.
Chỉ trong chớp mắt, nhiệt độ xung quanh giảm xuống cực hạn, ngay sau đó, ma khí cuồng bạo từ trong cơ thể y bùng nổ dữ dội!
Trên bầu trời, từng mảng Ma Vân dày đặc cuộn trào, sát khí ngút trời, tựa như có một Đại Ma Đầu tuyệt thế sắp sửa giáng thế!
"Còn chưa chịu đầu hàng sao!?"
Tần Hạo hừ lạnh một tiếng, tiếp tục cầm Cự Chùy xông đến!
"Ta liều mạng với các ngươi!!"
Sắc mặt Phương Trường trở nên dữ tợn, cười gằn, toàn lực vận chuyển Hỗn Độn Diễn Thiên Quyết!
Ầm ầm ầm!!
Ma khí ngập trời, hắc sắc huyền vụ không ngừng bành trướng!
Chỉ thấy giữa không trung, một hắc sắc xoáy nước khổng lồ dần dần hình thành, phạm vi mở rộng bao trùm cả thiên địa!
Sức hút từ hắc động mạnh đến mức tựa như vực sâu địa ngục, điên cuồng thôn phệ mọi thứ trong tầm mắt!
Những kẻ có mặt phía dưới chưa kịp thoát thân, đã bị lực hút khủng khiếp cuốn vào, đồng thời thét lên từng tiếng gào thảm thiết...