Virtus's Reader
Đệ Đệ Của Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử

Chương 2530: CHƯƠNG 2530. HAI QUÂN GIAO CHIẾN

"Lừa trọc, ngươi vô địch rồi!"

Mộc Tú hít sâu một hơi, không nhịn được giơ ngón tay cái lên.

Hắn vốn tưởng rằng sau bao năm khổ tu, cuối cùng cũng có thể cùng đối phương tranh cao thấp, nhưng không ngờ đối phương chỉ cần mở miệng một câu, đã khiến hắn bại đến mức chẳng còn một mảnh vụn, căn bản không có lấy một tia hy vọng đuổi kịp.

"A di đà Phật!"

Tam Lộng đại sư chắp tay trước ngực, không hề vì vậy mà kiêu ngạo.

Ngay lúc này—

Đá vụn trên mặt đất khẽ chấn động, còn có thể nghe thấy từng đợt thanh âm huyên náo truyền đến.

"Đây là...?"

Đội ngũ chuyên nghiệp vừa nhìn thấy đá vụn nhảy nhót, lập tức ngẩng đầu nhìn về phương Nam.

Chỉ thấy nơi đó, bầu trời dày đặc mây đen, tầng mây nặng nề như muốn ép xuống mặt đất. Trên lưng một con đại bàng yêu tiên khổng lồ, Long Ngạo Thiên đứng vững chãi, trong tay cầm chặt một thanh Thượng phẩm Tiên Thương.

Bên cạnh hắn là Phương Trường với đôi mắt được kẻ khói đen, phía sau còn kéo theo một đám binh sĩ hoàn toàn không có kỷ luật.

Bọn chúng kẻ thì áo quần xộc xệch, có kẻ phanh ngực lộ ra bộ lông rậm rạp, kẻ thì vác theo vũ khí đi đứng lộn xộn, hàng ngũ tán loạn không chút quy củ. Có kẻ vừa đi vừa hò hét, không ngừng thốt ra những lời tục tĩu, tựa hồ không phải đang tiến vào chiến trường giết địch, mà chỉ là một đám du côn đi đánh lộn nơi đầu đường xó chợ.

Nhưng số lượng của bọn chúng quả thực quá đông, đen kịt một mảng, tựa như thủy triều ùn ùn kéo đến, mang theo một loại áp lực thị giác hỗn loạn đến cực điểm.

"Đến rồi!!"

Tần Nam cùng Thập Tam Thái Bảo sắc mặt đại biến, lập tức phân tán thông báo đại quân vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

"Cuối cùng cũng đến!?"

Tần Hạo híp mắt nhìn sang, trong tay đã siết chặt cự chùy kim sắc.

Dù hắn đã thành công giải khóa thành tựu Hoa Khai Thập Nhất Bán Phẩm , có tự tin tuyệt đối để vượt cấp chiến thắng Long Ngạo Thiên, nhưng nếu phải đồng thời đối mặt với cả Long Ngạo Thiên lẫn Phương Trường, e rằng cũng chưa chắc nắm chắc phần thắng.

Đừng nhìn Phương Trường bị ca ca hắn áp chế từ đầu đến cuối, nhưng bộ ma công trên người đối phương tuyệt đối không phải chuyện đùa.

Chỉ cần không sinh ra cùng thời đại với ca ca hắn, thì dù ở bất kỳ đâu, y cũng có thể trở thành một đời ma đạo cự phách.

"Tần Hạo!!"

Ánh mắt Long Ngạo Thiên lóe lên hàn quang, ngay lập tức khóa chặt Tần Hạo.

Không biết là do bị thế gian mài mòn góc cạnh hay là đã rút ra bài học từ lần thất bại trước, lần này hắn ta chẳng thèm nói lời nào, trực tiếp cầm Thượng phẩm Tiên Thương đâm thẳng tới, bộ dáng vô lại muốn lấy lớn hiếp nhỏ.

"Hừ!!"

Tần Hạo lạnh lùng hừ một tiếng, chẳng hề có ý nhận thua.

Chỉ thấy xung quanh hắn lập tức hiện lên từng đạo phù văn, trên đỉnh đầu còn ngưng tụ ra một chiếc đại đỉnh màu vàng kim.

Ông! Ông!

Kim sắc đại đỉnh phát ra từng tiếng ngân vang trầm thấp, khiến không gian xung quanh chấn động kịch liệt.

Ngay sau đó, tiên khí trong phạm vi hàng vạn dặm bắt đầu sôi trào, như thể bị một cỗ lực lượng khủng bố hút lấy, toàn bộ tuôn trào đổ vào trong đại đỉnh, khiến khí tức trên người Tần Hạo không ngừng tăng lên.

"Chết đi!!"

Long Ngạo Thiên gầm lên giận dữ, tựa hồ muốn phát tiết toàn bộ cảm xúc.

Xoẹt!!

Tiên thương trong tay hắn ta phát ra một tiếng rít chói tai, mũi thương sắc bén xé rách hư không, tạo thành từng vết nứt màu đen, sát khí đáng sợ lan tràn bốn phía, khiến núi sông sụp đổ, đại địa hóa thành tro bụi.

Ngay sau đó, đầu mũi thương bộc phát ra một đạo quang mang chói mắt, trong đó ẩn chứa một cỗ năng lượng hủy thiên diệt địa, tựa như có thể vặn vẹo thời không, nghiền nát vạn vật.

"Rống!!"

Tần Hạo thấy đối phương kích hoạt buff xuất chiêu bằng gầm rú, hắn cũng không cam lòng chịu yếu thế, lập tức ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng.

Oành!!!

Một cỗ khí lãng cuồng bạo bùng phát từ trên người hắn, khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, sau đó hóa thành một cơn cuồng phong bao trùm bốn phương tám hướng.

Sau lưng hắn, hư ảnh 800 long tượng bừng sáng, trấn áp thiên địa.

U! U!

Gào!!

Tinh quang dâng trào, long tượng trấn càn khôn!

Chỉ thấy tám trăm đầu Long Tượng đồng loạt gầm rú, khiến đất trời rung chuyển kịch liệt, bốn phương tiên khí cũng điên cuồng tràn vào hư ảnh Long Tượng, khiến cho chúng dần trở nên ngưng thực, che khuất cả bầu trời, đồng thời tỏa ra một cỗ khí tức cổ lão tang thương.

Ngay sau đó, hắn giơ cao cự chùy trong tay, hung hăng nện xuống Long Ngạo Thiên!

Oành——!!

Núi sập đất nứt, thiên địa biến sắc!

Chỉ thấy cự chùy của Tần Hạo va chạm dữ dội với thương mang sắc bén, bùng phát ra một luồng năng lượng khổng lồ, sóng xung kích cuồn cuộn khuếch tán khắp bốn phương tám hướng.

“Cái gì!!”

Sắc mặt Long Ngạo Thiên đột nhiên đại biến, chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng cường đại ập đến.

Ngay sau đó, hắn ta liền cảm giác cánh tay tê dại, hổ khẩu đau nhói, thân thể không khống chế được mà lùi lại mấy bước.

“Hừ!!”

Tần Hạo hừ lạnh một tiếng, bản thân cũng không dễ chịu gì.

Chỉ thấy hắn cũng bị phản lực chấn bay ra sau mười mấy trượng, mãi mới có thể đứng vững.

Nhưng điều này cũng gián tiếp chứng minh một điểm: Hoa Khai Thập Nhất Bán Phẩm vẫn có thể phá vỡ quy tắc dưới Tiên Đế đều là sâu kiến, nên chỉ cần Long Ngạo Thiên không sử dụng Đại Tiên Thiên Chí Bảo, thì hắn hoàn toàn có thể đánh đến mức mẹ ruột Long Ngạo Thiên cũng không nhận ra!

“Toàn quân xuất kích!!”

Long Ngạo Thiên lập tức thẹn quá hóa giận, hạ lệnh tổng tiến công.

Hắn ta vốn nghĩ rằng chỉ cần vứt bỏ nguyên tắc, thì nhất định có thể chiến thắng. Nhưng không ngờ, vẫn bị người ta vượt cấp khiêu chiến. Cứ như thể hắn ta sinh ra là để làm bàn đạp cho đám đồng hương vượt cấp vậy!

“Giết!!”

Hơn một trăm triệu tán tu pháo hôi nhận được mệnh lệnh, lập tức bộc phát ra tiếng gào thét kinh thiên động địa.

“Giết!!”

Tần Hạo vẫn không hề nao núng, dẫn đầu lao thẳng về phía Long Ngạo Thiên.

“Giết!!”

Tần Gia Quân vừa nhận lệnh, cũng đồng loạt phát ra tiếng hò reo vang trời.

Tướng quân ôm quyết tử, binh sĩ chẳng màng sinh!

Các chiến sĩ trông thấy Tần Hạo đích thân xung phong, lập tức chiến ý bùng cháy ngút trời!

Ngay sau đó, hai bên chính thức va chạm, lập tức cuốn lên một màn huyết vũ tinh phong, pháp thuật chớp giật liên hồi giữa biển người, tiếng hò hét cùng tiếng binh khí va chạm vang dội đến mức điếc cả tai.

“Một thân huyết, hai chân bùn, Tần quân vô địch!!”

Tần Gia Quân chính là đội quân mà Tần Phong dốc trăm năm tâm huyết bồi dưỡng, tuyệt không thể so sánh với đám ô hợp mà Long Ngạo Thiên tập hợp.

Chỉ thấy Tần Gia Quân vẫn giữ nguyên đội hình hoàn chỉnh, tựa như cỗ xe ủi, không ngừng nghiền nát hàng phòng tuyến của đối phương, phía sau là vô số xác chết của tán tu pháo hôi, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ cả đại địa.

Nhưng so với sự kinh hoàng của đám tán tu pháo hôi, Phương Trường lại khẽ nhếch môi cười lạnh.

Chỉ thấy y đột nhiên tung người nhảy lên không, đại địa phía dưới tựa như bị một lực lượng vô hình hút lấy, từng giọt máu tươi điên cuồng tụ lại quanh thân y, một luồng hắc khí đáng sợ bùng phát, mang theo sát khí cuồng bạo lao thẳng về phía Tần Hạo.

“Mẹ kiếp!!”

Trong lòng Tần Hạo lập tức gào lên một tiếng thô tục, biết rằng tình huống tệ nhất đã xảy ra.

Nhưng may mà ca ca hắn đã từng dạy bảo, làm thế nào để công kích vào chỗ yếu nhất của Phương Trường, hơn nữa còn đích thân thực nghiệm, thu về hiệu quả cực kỳ tốt, gây ra hàng tấn sát thương tinh thần cho đối phương.

“Chết đi!!”

Sắc mặt Phương Trường vặn vẹo dữ tợn, tựa như ác quỷ đến từ địa ngục.

“Hầy, tại sao cứ phải ép ta?”

Tần Hạo bất đắc dĩ thở dài một hơi, nhẹ giọng nói:

“Lẽ nào ngươi nhất định phải tận mắt nhìn thấy ca ca ta… đè Nam Phong công chúa xuống, thì mới cam tâm sao?!”

“Ngươi, ngươi, ngươi…”

Thân thể Phương Trường lập tức run rẩy, tựa như nơi yếu nhất trong lòng y vừa bị đâm trúng…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!