Ầm ầm!!
Khoảnh khắc Tần Phong xuất hiện, hư không liền rung chuyển kịch liệt.
Dòng khí vốn dĩ còn xem như yên bình đột nhiên trở nên hỗn loạn, như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình đang tùy ý khuấy động. Cuồng phong gào thét, cuốn theo bụi đất bay mù mịt, kèm theo đó là một tiếng nổ vang trời, tựa như viễn cổ ma thần đang gầm thét, khiến màng nhĩ mọi người đau nhức, tim đập dồn dập không thôi.
"Hắn... Hắn là Tà Đế Tần Phong!?"
Đám thổ phỉ giật nảy mình, ánh mắt lập tức dồn hết về phía Tiểu Bạch.
Tuy bọn chúng chưa từng tận mắt thấy Tần Phong, nhưng ít nhiều gì cũng nghe qua lời người khác mô tả. Đặc biệt là chi tiết trên vai hắn có một con thỏ không cổ, chính là dấu hiệu không thể sai lệch!
Ngay sau đó, trong đầu chúng chợt vang lên lời của Vân Khê Nguyệt, nàng ta từng nói mình có hai đứa con không ra gì!
"Không thể nào trùng hợp như vậy được chứ!?"
Đám thổ phỉ cảm thấy hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn, thật sự không dám nghĩ tiếp nữa.
"Phong nhi!!"
Nhìn thấy đại nhi tử cũng đến, nước mắt Vân Khê Nguyệt lập tức tuôn trào, như đê vỡ không cách nào ngăn lại.
"Mẫu thân!!"
Tần Phong vừa thấy mẫu thân phi thăng, lập tức thu lại uy áp Tiên Đế.
Ngay sau đó, hắn nhanh chân vượt qua nhị đệ, quỳ xuống dập đầu chúc mừng phụ thân cùng mẫu thân phi thăng tiên giới.
"Khoan đã, hắn lắm trò vậy chứ!?"
Tần Hạo suýt nữa thì nghẹn họng, nghi ngờ sâu sắc rằng đại ca cố tình làm vậy.
Rõ ràng mình đến trước, còn chưa kịp mở miệng chào hỏi, vậy mà đại ca sau khi tới nơi lại chẳng nói chẳng rằng phi thẳng lên quỳ lạy.
Tuy rằng từ đầu đến cuối, đại ca chẳng nói một lời nào, nhưng hành động này lại khiến hắn ta trông như đứa con bất hiếu, giống hệt cái kiểu đột phá Tiên Đế xong liền quên luôn cha mẹ.
Nhưng bây giờ không phải lúc để hắn ta phàn nàn, Tần Hạo vội vàng học theo Tần Phong, tiến lên quỳ xuống dập đầu.
"Vẫn là đại nhi tử hiểu chuyện hơn!"
Tần Thiên liếc mắt nhìn Tần Hạo, ánh mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ.
Năm đó hắn ta sinh chậm ba năm, khiến bản thân phải nhẫn nhịn ba năm không nói, đến khi trưởng thành lại khiến mình đau lòng không ít. Không như Tần Phong, từ nhỏ đã hiểu chuyện, sớm chia sẻ gánh nặng với gia tộc.
"Mẫu thân!?"
Nhìn thấy Tà Đế và Thiên Đế đều ngoan ngoãn quỳ xuống, đám thổ phỉ triệt để tuyệt vọng.
Mẹ nó!!
Cơ duyên khắp tiên giới, bọn chúng không đụng được một cái, vậy mà lại đụng trúng phụ mẫu ruột thịt của hai vị Tiên Đế!?
Không chỉ là phụ mẫu của một Tiên Đế, mà là cả hai vị Tiên Đế!
Không chỉ là hai Tiên Đế bình thường, mà còn là hai vị Đế Vương trong Tiên Đế!
Một người là Thiên Đế, chủ tể của Tiên giới!
Một người là Tà Đế, chúa tể của Ma giới!
"Vẫn còn dám chúc mừng!?"
Vân Khê Nguyệt không thèm quan tâm bọn chúng sống chết thế nào, chỉ không ngừng kể lể ấm ức: "Vừa nãy mẫu thân các ngươi suýt nữa bị bọn chúng bán đi, còn bị chúng dùng lời lẽ nhục mạ!"
"Cái gì!?"
Nghe vậy, sắc mặt Tần Phong và Tần Hạo lập tức trầm xuống.
Chỉ thấy hai người bọn họ chậm rãi đứng lên, khí tức quanh thân bắt đầu sôi trào, chờ đến khi hoàn toàn đứng thẳng dậy, một cỗ uy áp khủng bố như sóng thần ngập trời lập tức bùng phát, lan ra bốn phương tám hướng.
Ầm ầm!!
Phong vân biến sắc, thiên địa rung chuyển.
Toàn bộ tu sĩ ở Đông Vực đều cảm thấy ngực như bị đè nén, giống như có một ngọn núi vô hình áp xuống người bọn họ.
Đặc biệt là tu sĩ trong phạm vi triệu dặm, chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, thậm chí có kẻ tu vi thấp hộc máu tại chỗ, sau đó đầu nghiêng sang một bên, triệt để hôn mê.
"Mẹ nó, ai dám chọc vào hai huynh đệ Tần gia vậy!?"
Minh chủ Tiên Minh lập tức buột miệng mắng thề, trong lòng vừa kinh hãi vừa bội phục kẻ kia đến cực điểm.
Lúc trước ông ta thấy Tần Hạo khoe khoang khiến Long Ngạo Thiên bỏ trốn, suýt nữa định mở miệng phun vài câu châm chọc. Nhưng nghĩ đến việc Tần gia bây giờ có tận hai vị yêu nghiệt Tiên Đế, bản thân có liên thủ với bảo bối nữ nhi cũng không đánh lại, cuối cùng đành cố nhịn không hó hé gì.
Nhưng lúc này, có kẻ không chỉ chọc giận Tần Hạo, mà còn chọc luôn cả Tần Phong, vị ma vương chuyên gieo họa thiên hạ!
Mẹ nó!!
Người này phải có bối cảnh cỡ nào, thực lực mạnh mẽ ra sao, mới dám làm chuyện liều mạng đến vậy!?
"Hiểu lầm, hiểu lầm..."
Đám thổ phỉ sợ đến mức run lẩy bẩy, đầu cúi sát đất dập liên hồi, miệng lắp bắp: "Phu nhân... Không, đại tỷ... Không, đại thẩm... Không, lão nhân gia... Bọn ta sai rồi, bọn ta thật sự sai rồi..."
"Hiểu lầm!?"
Tần Hạo vẫn giữ phong thái nhân nghĩa, hừ lạnh một tiếng: "Vậy các ngươi nói xem, rốt cuộc là hiểu lầm thế nào!?"
“Có hy vọng!!”
Bọn thổ phỉ như nhìn thấy cơ hội sống sót, lập tức định mở miệng biện bạch cho mình.
Thế nhưng, so với Tần Hạo thì Tần Phong lại không dễ nói chuyện như vậy. Không rõ là do bản tính giả dối, tàn nhẫn, xảo quyệt, hay do mắc chứng hoang tưởng bị hại, mà ánh mắt hắn lúc nào cũng đầy ngờ vực và cảnh giác, dường như bất cứ ai xung quanh cũng đều là mối đe dọa tiềm tàng, có thể gây bất lợi cho hắn bất cứ lúc nào.
“Nói! Ai sai các ngươi đến!?”
Tần Phong ánh mắt sắc bén tột cùng, hoàn toàn không tin vào cái gọi là hiểu lầm.
“Không… không ai sai chúng ta đến cả…”
Đám thổ phỉ vừa nghe thấy Tần Phong mở miệng, tim lập tức như ngừng đập.
Lời còn chưa dứt—
"BÙM!!"
Chỉ thấy Tần Phong liếc mắt một cái, lập tức có kẻ bị chấn bay ra xa.
Nếu không phải mẫu thân hắn đang ở ngay bên cạnh, cần duy trì hình tượng đứa con ngoan ngoãn, chỉ e hắn đã trực tiếp dùng thủ đoạn ma tu, tự mình moi câu trả lời từ trong óc đối phương.
“PHỤT!!”
Vài tên thổ phỉ bị đánh văng xa mấy chục trượng, miệng phun máu tươi.
“Cẩu Đông Khê đâu!?”
Tần Phong vừa đánh bay bọn chúng, sắc mặt càng thêm phẫn nộ: “Hắn chết ở xó nào rồi? Trẫm để hắn canh giữ nơi này, vậy mà lại để phụ mẫu trẫm rơi vào hiểm cảnh!!”
Lời vừa dứt—
Không gian bỗng nhiên chấn động, một bóng người hiện ra giữa hư không.
Từ sau khi vài năm trước tìm được cơ duyên đại đạo bóng tối từ tay Uyên Tổng, Thanh Thiên đã triệt để trở thành cái bóng của Tần Phong. Dù Tần Phong đi đến đâu, hắn ta cũng có thể bám sát không rời, ngay cả khi sử dụng Không Gian Hồ Lô cũng vẫn có thể theo sau.
Bất quá, chuyện này chỉ có thể thực hiện khi được Tần Phong cho phép. Nếu không, hắn ta căn bản không thể tiếp cận Tần Phong.
“Bẩm bệ hạ…”
Thanh Thiên cung kính bẩm báo: “Cẩu Đông Khê hiện đang bế quan tu luyện trong kết giới thời gian. Vốn dĩ hắn vẫn tuân theo lệnh của ngài, đóng giữ nơi này, thế nhưng khu vực này quá gần biên giới, mà mấy năm qua Long Ngạo Thiên chẳng khác gì chó điên, liên tục phát động công kích. Do đó, vùng này bị chiếm rồi lại thu hồi hết lần này đến lần khác, quân đội dưới trướng hắn cũng hao tổn dần trong quá trình ấy, đến cuối cùng bất đắc dĩ mới phải triệt thoái.”
“Phế vật!!”
Nghe xong, Tần Phong càng thêm tức giận.
“Đúng vậy! Chính là phế vật!!”
Tần Hạo thấy ca ca nổi giận, lập tức hùa theo.
Đừng nhìn hắn ta bây giờ đã đột phá đến cảnh giới Tiên Đế, nhưng trước mặt đại ca, vẫn chỉ là tiểu đệ mà thôi.
“Trẫm nói phế vật là ngươi!!”
Tần Phong không rõ là đang kiếm cớ đánh đệ hay thực sự tức giận, bỗng quay phắt sang trừng mắt nhìn Nhị đệ Tần Hạo.
“Ta?!”
Tần Hạo ngơ ngác chỉ vào mình, hoàn toàn không biết mình đã đắc tội đại ca ở chỗ nào.
“Không sai! Ngươi chính là một tên phế vật!!”
Tiểu Bạch vừa nghe thấy thế thì lập tức nhảy ra, hớn hở hùa theo chỉ trích…