“Sư tôn của ngươi chưa từng nói qua với ngươi sao!?”
Bát Đại Môn Chủ nghi hoặc quay đầu nhìn, chậm rãi nói:
“Thiên mệnh chi nhân đều là những kẻ sinh ra để ứng kiếp, chết đi cũng vì ứng kiếp. Nếu bọn họ không đi ứng kiếp, vậy thì kẻ phải chết chính là chúng ta. Hiện tại, kiếp nạn mà Long Ngạo Thiên phải đối mặt đã xuất hiện, cho nên hắn vẫn chưa thể chết được.”
“Sinh ra để ứng kiếp? Chết cũng vì ứng kiếp!?”
Trong lòng Trình Vận khẽ run, nhưng trên mặt vẫn cung kính đáp:
“Hồi bẩm sư tổ, sư tôn chỉ nói với đệ tử rằng Phương Trường, kẻ đại nghịch bất đạo kia là thiên mệnh chi nhân. Nhưng về bản chất của thiên mệnh chi nhân, người lại chưa từng giảng giải, chỉ dặn chúng đệ tử phải chăm sóc hắn thật chu đáo.”
“Thì ra là vậy.”
Bát Đại Môn Chủ thu hồi ánh mắt, cảm thấy chuyện này cũng hợp lý.
Dù Trình Vận là đại đệ tử của Ẩn Môn Môn Chủ, nhưng gãvẫn chưa đủ tư cách để tiếp xúc với chuyện của Thiên Cung, huống hồ là bí mật trọng yếu liên quan đến thiên mệnh ứng kiếp. Nếu gã thật sự biết, đó mới là điều bất thường.
“Sư tổ!”
Thấy tình hình đã ổn, Trình Vận bèn dò hỏi tiếp:
“Ngài vừa nói đại kiếp của Long Ngạo Thiên đã xuất hiện, nhưng đệ tử không hề thấy Tiên giới có điều gì khác lạ. Vậy… cái gọi là đại kiếp ấy rốt cuộc là gì?”
“Ngươi tất nhiên là không thấy được…”
Bát Đại Môn Chủ buột miệng nói:
“Đại kiếp của Long Ngạo Thiên không phải ở Tiên giới, mà là ở—”
ẦM RẦM!!
Ngay khi Trình Vận dựng thẳng tai lắng nghe, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp đất trời.
Chỉ thấy Long Ngạo Thiên căn bản không chống đỡ nổi sự liên thủ công kích của Tần Hạo và Lâm Tam. Dù hắn đã vận dụng Âm Dương Đại Đạo Chi Ấn cùng Đại Tiên Thiên Âm Dương Kính, nhưng vẫn bị hai người mạnh mẽ đánh văng xuống mặt đất.
“Phụt!!”
Long Ngạo Thiên không nhịn được, phun ra một búng máu tươi.
Lúc này, khôi giáp trên người hắn đã vỡ vụn, thân thể đầy rẫy vết nứt tựa như búp bê sứ sắp tan vỡ. Máu tươi không ngừng tuôn trào như không cần tiền. Ngay cả Đại Tiên Thiên Âm Dương Kính trong tay cũng xuất hiện vết rạn nứt.
“Đinh đông! Chúc mừng ký chủ khiêu khích ba đại thiên mệnh khai chiến, khiến Thiên Tuyển Chi Tử cấp Thần thoại bị trọng thương, nhận được 500 vạn điểm phản diện!”
“Chậc, thảm quá!”
Tần Phong không nhịn được tặc lưỡi, trong lòng còn dành hai phần rưỡi bi thương để mặc niệm cho Long Ngạo Thiên.
Dù Nhị đệ và Tiểu Tam Tam mới đột phá Tiên Đế, nhưng cũng chỉ kém Long Ngạo Thiên hai tiểu cảnh giới. Huống hồ, hào quang của Long Ngạo Thiên đã rơi xuống cấp Thần thoại, khiến hắn ta hiện tại hoàn toàn không có chút ưu thế nào.
“Ngươi nên sám hối đi!!”
Lâm Tam không hề có ý nương tay, trong tay kiếm quang phóng lên tận trời.
“Không ổn!!”
Sắc mặt Bát Đại Môn Chủ biến đổi, trong lòng thầm kêu khổ. Ông ta thực sự không muốn để Long Ngạo Thiên bỏ mạng vào lúc này.
Trong số những thiên mệnh chi nhân đã biết, ngoài Phương Trường, Diệp Thần cũng đã ngã xuống. Nếu Long Ngạo Thiên lại chết tiếp, thì có nghĩa sẽ có tận ba đại kiếp không ai ứng đối.
Ông ta nhất định phải nghĩ cách bảo toàn tính mạng của Long Ngạo Thiên.
Nhưng vấn đề là, lúc này ông ta chỉ còn lại một tia thần thức, căn bản không có bao nhiêu năng lực ra tay cứu người.
Về phần Trình Vận bên cạnh, không biết là thiên phú có hạn, hay do nguyên nhân nào khác, mà sau bảy, tám năm được ông ta chỉ điểm, đến nay vẫn chỉ dừng lại ở Tiên Vương đỉnh phong.
“Sư tổ, để đệ tử đi đi!”
Trình Vận thấy không thể khai thác thêm thông tin, lập tức đứng ra biểu lộ lòng trung thành.
Thật ra, không phải Bát Đại Môn Chủ chỉ điểm không tới nơi tới chốn, cũng chẳng phải do gã thiên phú kém cỏi, mà là gã cố tình tự cho mình thêm kịch bản, chủ động áp chế tu vi.
Bởi vì nếu gã đột phá Tiên Đế, chắc chắn sẽ bị phái ra ngoài làm việc cho Thiên Cung. Không làm thì có nguy cơ bại lộ, vậy thì thà cứ giữ nguyên tu vi, không nhúng tay vào trận chiến cấp cao còn hơn.
Dĩ nhiên, ngoài chuyện không muốn làm việc, hắn cũng có toan tính riêng.
Dù sao thì gã cũng xuất thân từ Ẩn Môn, bảo gã ra tay đối phó sư tổ, gã thật sự không xuống tay được. Chi bằng cứ thuận nước đẩy thuyền, nhân cơ hội này áp chế tu vi, không dính líu gì đến cuộc chiến đỉnh cấp giữa hai phe.
“Ngươi? Không cần.”
Bát Đại Môn Chủ liếc mắt nhìn Trình Vận, cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối.
Ngoài việc tu vi của Trình Vận quá thấp, không thể tham chiến với các Tiên Đế thì ông ta cũng có tư tâm riêng, muốn lưu lại một hạt giống cho Ẩn Môn.
“Nhưng mà…”
Trình Vận trong lòng thở phào một hơi, nhưng trên mặt lại lộ vẻ sốt sắng nhìn về phía Long Ngạo Thiên.
“Yên tâm, sư tổ vẫn còn biện pháp!”
Bát Đại Môn Chủ đột nhiên trở nên nghiêm túc, quanh thân lập tức tỏa ra kim quang chói lọi.
Ngay sau đó, ông ta nhanh chóng co rút lại thành một quang đoàn, rồi như một đóa pháo hoa bùng nổ giữa màn đêm, lao thẳng lên bầu trời.
ẦM!!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, quang đoàn kia nở rộ như pháo hoa.
“Cái gì vậy!?”
Nghe thấy động tĩnh, đám người Tần Phong theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy những tia sáng vụt tán ra trên bầu trời, hóa thành vô số phù văn trải rộng khắp thiên không. Ngay sau đó, trên bầu trời bỗng hiện ra tám bóng người, mỗi người đều là lão giả tóc bạc phơ.
Trong số đó, ngoài Bát Đại Môn Chủ vừa rồi, còn có bốn lão giả từng giao thủ với Tần Phong trước đó.
“Là bọn chúng!!”
Tần Phong lập tức nhíu chặt mày, vừa nhìn đã nhận ra đối phương.
Mặc dù Dao Quang vẫn đang kiên trì chống đỡ, bọn họ vẫn chưa thể chính thức bước ra khỏi Thiên Cung, nhưng hai bên đã giằng co suốt chín năm, khiến đại môn của Thiên Cung bắt đầu xuất hiện khe hở.
“Phụng đạo tổ thần dụ…”
Tám vị lão giả đột nhiên mở mắt, giọng vang vọng như chuông đồng:
“Chư vị Tiên Đế, mau chóng trở về, mau chóng trở về…”
Vừa dứt lời—
Bọn họ đồng loạt bấm pháp quyết, lập tức, một đạo Đại Đạo Chi Ấn chậm rãi trôi nổi giữa hư không…
Chỉ thấy Đại Đạo Chi Ấn này tuyệt đối không phải vật tầm thường, không chỉ tỏa ra hào quang rực rỡ, mà còn ẩn chứa một luồng thần quang cổ xưa, dày nặng như vạn vật khai thiên.
Ánh sáng lưu chuyển giữa hư không, tựa như trường hà thời gian đang không ngừng cuộn chảy!
"Thần Dụ Đại Đạo!!"
Sắc mặt Tần Phong khẽ biến đổi, lập tức nhận ra nguồn gốc của Đại Đạo Chi Ấn này!
Theo ghi chép trong Tần gia bách khoa toàn thư, Thần Dụ Đại Đạo là một trong Tam Thiên Đại Đạo cực kỳ đặc thù.
Nó có thể mượn danh Khai Thiên Phụ Thần, từ trường hà thời gian, triệu hồi những cường giả đã chết trở về chiến đấu!
Mà lúc này, tám đại cường giả Hợp Đạo Cảnh của Thiên Cung đồng loạt ra tay, hiển nhiên chính là muốn triệu hồi tiên đế từ dòng chảy thời gian!
Dù hắn không biết trong trường hà thời gian có bao nhiêu Tiên Đế, nhưng tuyệt đối nhiều hơn Tiên Đế đang tụ tập bên cạnh hắn!
"Mẹ kiếp! Trò đùa này lớn quá rồi đấy!"
Đám ma tu hiểu rõ Thần Dụ Đại Đạo, lúc này đều sửng sốt đến ngây người!
Ban đầu còn tưởng rằng phe mình tự dưng thêm sáu vị Tiên Đế, có thể nắm chắc phần thắng, nhưng không ngờ đối phương lại chơi gian lận, một hơi triệu hồi toàn bộ Tiên Đế trong trường hà thời gian ra ngoài!
ẦM ẦM ẦM!!
Trời đất đột nhiên rung chuyển dữ dội!
Mây đen dày đặc, tia chớp điên cuồng xé rách bầu trời!
Một cỗ uy áp kinh khủng bất ngờ giáng xuống Tiên Giới!
Không chỉ mang theo khí tức hủy thiên diệt địa, khiến toàn bộ sinh linh không thể thở nổi, mà còn như Thái Sơn áp đỉnh, làm mặt đất rạn nứt, tạo thành từng khe nứt vô tận!
Ngay sau đó—
Từng cột sáng từ trời giáng xuống!
Bên trong mỗi cột sáng đều có một thân ảnh hùng vĩ!
"Ca! Giờ phải làm sao!?"
Tần Hạo lúc này trông chẳng khác gì một đứa trẻ bị đánh ngoài đường, vội vàng quay đầu chạy đến bên đại ca...