Làm sao có thể như thế, điều này khiến tất cả mọi người bất ngờ.
Khi biết Cuồng Linh Tôn Giả tại Tam cấp bản đồ độc bá một Động Thiên, kể cả Thanh Lâm, đều cảm thấy hãnh diện.
Cuối cùng không cần bị khi dễ cùng chèn ép. Nào ngờ, vừa đặt chân đến nơi này, lại gặp phải cảnh tượng kinh hoàng đến vậy.
Một đại Động Thiên, địa vực rộng lớn, diện tích không biết bao nhiêu dặm, lại biến thành một vùng tử địa.
Thanh Lâm, Thanh Thiền, Quý Uyển Linh, Thanh Ngưng cùng Yêu Thiên, thậm chí đều có cảm giác như thể đã đến nhầm nơi.
Cuồng Linh Tôn Giả, ngay cả tại Lục cấp bản đồ cũng có truyền thuyết về hắn, tại Tam cấp bản đồ càng là áp chế chư Thần Hoàng đến mức không thở nổi. Cớ sao đạo tràng của hắn, lại trở thành tử địa?
Quý Uyển Linh nắm chặt tay Thanh Lâm, cảm nhận được Thanh Lâm thậm chí đang run rẩy.
"Cái này... Yêu Thiên ta tuy sinh sát vô số, nhưng cũng là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc đến vậy. Ngay cả một thân cây, một con cá cũng không buông tha. Kẻ ra tay, rốt cuộc có thù hận sâu đậm đến mức nào?"
Yêu Thiên không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, cảm thấy chưa từng có sự chấn động đến vậy.
Nơi này là Tam cấp bản đồ, không thể ngờ còn có thể có chuyện như vậy phát sinh.
"Sư tôn, sư tôn người ở nơi nào?"
"Còn có Lâm sư huynh, các ngươi đều ở nơi nào?"
Thanh Lâm ánh mắt lạnh lẽo, hắn nhanh chóng bay lên, phóng tới sâu trong vùng đất này.
Cuồng Linh Tôn Giả cùng Lâm Đồng Phỉ, tuy rất ít gặp mặt Thanh Lâm, nhưng Thanh Lâm lại cảm nhận sâu sắc tình thầy trò, tình huynh đệ.
Khi Thanh Lâm còn là một tiểu tu sĩ, chính Cuồng Linh Tôn Giả đã lưu lại Hóa Tôn Quả, vì hắn giải quyết từng đợt sinh tử nguy cơ.
Cuồng Linh Tôn Giả sáng tạo ra Thần Dực Chi Thuật, đến bây giờ Thanh Lâm vẫn còn sử dụng, khiến lực lượng của hắn tăng lên hơn trăm lần, có thể cùng Lục Ấn Phàm Linh Thần Hoàng một trận chiến, càng không biết đã giải quyết cho hắn bao nhiêu phiền toái.
Về phần Lâm Đồng Phỉ, cũng có đại ân với Thanh Lâm.
Khi Thanh Lâm đặt chân lên Nhị cấp bản đồ, chính nhờ mối quan hệ của Lâm Đồng Phỉ mà hắn được chiếu cố.
Khi Thanh Lâm bị Địa Vực Thần Hoàng vũ nhục, chính Lâm Đồng Phỉ đã Khóa Giới mà đến, tự mình ra tay trọng thương Vương Chiến, giúp hắn có cơ hội giết chết Địa Vực Thần Hoàng.
Hai thầy trò Cuồng Linh Tôn Giả cùng Lâm Đồng Phỉ, có thể nói là những công thần vĩ đại nhất đã bảo hộ Thanh Lâm sống đến bây giờ.
Thanh Lâm có thành tựu ngày hôm nay, cũng có liên quan rất lớn đến bọn họ.
"Thanh mỗ cả đời, ngoại trừ cha mẹ thân nhân, cảm kích nhất chính là Đế Linh, sư tôn cùng Lâm sư huynh. Đế Linh đã vì Thanh mỗ mà chết, sư tôn, sư huynh, các ngươi tuyệt đối không thể gặp chuyện không may."
Thanh Lâm thét dài, cảm xúc dâng trào.
Hắn đã mất đi quá nhiều người, cha mẹ, Lý Ngọc Ngưng, Đế Linh, Đế Vân cũng đã ra đi. Nếu như ngay cả Cuồng Linh Tôn Giả cùng Lâm Đồng Phỉ cũng đã chết, hắn thật không biết phải làm sao.
Thanh Lâm thân pháp tựa điện, nhanh chóng bay vút trên vùng đại địa này.
Thanh Thiền, Quý Uyển Linh, Thanh Ngưng cùng Yêu Thiên theo sát phía sau, Cuồng Linh Động Thiên đã thành tử địa, bọn họ lo lắng nơi này còn có cường giả ẩn tàng, lo lắng cho Thanh Lâm.
Thanh Lâm cảm xúc kích động, thực lực bị ảnh hưởng, nếu như gặp phải Thần Hoàng, hậu quả khó mà lường được.
Một đoàn năm người, tốc độ rất nhanh, lướt qua từng mảnh phế tích, tiến sâu vào vùng đại địa này.
Trên đường, bọn họ chứng kiến thi thể tu sĩ chất chồng thành núi. Máu tươi của cường giả, hội tụ thành sông.
Mùi máu tươi nồng nặc, tanh tưởi tràn ngập trong không khí, ngửi thấy khiến người ta buồn nôn.
Theo mức độ hư thối của thi thể mà xem, sự việc hẳn là xảy ra không lâu. Nhiều khu rừng nguyên sinh bốc cháy dữ dội, thậm chí vẫn còn chưa dập tắt.
Không khí tiêu điều, khiến người ta miệng đắng lưỡi khô.
Thanh Lâm thỉnh thoảng đáp xuống đại địa, dò xét thân phận kẻ ra tay.
Thế nhưng, kẻ ra tay thủ pháp cao minh, thực lực cao cường. Với kiến thức của Thanh Lâm, lại không thể nhìn ra đối phương đã sử dụng thần thông gì.
"Hẳn là bị diệt sát ngay lập tức, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có."
"Những người này, thực lực không đồng đều, kẻ mạnh nhất cũng chỉ khoảng Tam Ấn Địa Vực Thần Hoàng, lại không thể chịu nổi một kích như vậy. Kẻ ra tay, chẳng lẽ là cường giả Tứ cấp bản đồ?"
"Thế nhưng sư tôn? Sư huynh? Lâm sư huynh có thể trảm Thánh Vực Thần Hoàng, sư tôn càng là tại Lục cấp bản đồ đều có truyền thuyết. Nếu như là cường giả cảnh giới Chúa Tể, bọn họ không thể nào không đối phó được."
Thanh Lâm lòng rối bời, ý thức được nhiều khả năng, nhưng lập tức lại bác bỏ tất cả.
"Có lẽ liên quan đến cường giả ở tầng thứ cao hơn, mạnh đến mức ngay cả Thanh mỗ hiện tại, cũng không thể tưởng tượng nổi."
Thanh Lâm lần nữa Đạp Thiên mà xuống, hướng phía trước bay vút.
Càng tiến về phía trước, Thanh Lâm càng chứng kiến nhiều thi thể hơn, những người này khi còn sống thực lực cũng mạnh hơn, trong đó thậm chí không thiếu Thiên Hằng Thần Hoàng cùng Thánh Vực Thần Hoàng.
"Ngay cả Thiên Hằng Thần Hoàng cùng Thánh Vực Thần Hoàng, đều bị diệt sát sao?"
Thanh Lâm vẻ mặt khó có thể tin, tính nghiêm trọng của tình thế đã vượt qua tưởng tượng của hắn.
Thánh Vực Thần Hoàng, là kẻ mạnh nhất Tam cấp bản đồ, nhưng cũng bị diệt sát đơn giản đến vậy.
Thực lực của kẻ ra tay, thật sự mạnh đến khó có thể tưởng tượng.
Thanh Lâm tiếp tục tiến về phía trước, nhưng thấy một tòa núi lớn khí thế rộng rãi, sừng sững trên đại địa.
Núi cao hàng tỉ trượng, xuyên thẳng trời cao, như một vị Thượng Cổ Tiên Vương tọa hóa hóa thân mà thành.
Ngọn núi này, còn lớn hơn cả một Tinh Thần, cứ thế vắt ngang trước tầm mắt, không nhìn thấy điểm cuối.
"Lâm sư huynh từng nói, sư tôn tọa trấn Cuồng Linh Điện trên Cuồng Linh Sơn. Ngọn núi lớn này, hẳn là Cuồng Linh Sơn."
Thanh Lâm lẩm bẩm tự nói, từ xa nhìn lại, đã thấy trên Cuồng Linh Sơn, từng đạo khói đen nghi ngút bay lên, hiển nhiên cũng đã bị phá hủy.
Hắn lập tức biến sắc, ngay cả Cuồng Linh Sơn cũng còn như thế, chẳng lẽ điều hắn không muốn thấy nhất, sắp trở thành sự thật?
Nhìn qua tòa núi lớn kia, Thanh Lâm dừng lại.
Hắn không dám tiếp tục tiến về phía trước, sợ nhìn thấy thi thể của Lâm Đồng Phỉ cùng Cuồng Linh Tôn Giả.
Nếu vậy, e rằng phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Thanh Lâm, cũng sẽ triệt để sụp đổ!
Nhưng Thanh Lâm lại không thể ngăn được khát khao trong lòng, bước đi chần chừ, tiếp tục tiến về phía trước.
Rốt cục, hắn đi tới trước Cuồng Linh Sơn.
Ông. . .
Đột nhiên, hư không kịch liệt chấn động, một luồng lực lượng cường đại tác động lên người Thanh Lâm, lập tức ép hắn từ đám mây rơi xuống mặt đất.
Cấm Không Lĩnh Vực!
Cuồng Linh Sơn, là đạo tràng của Cuồng Linh Tôn Giả, khắp quanh sơn thể, cấm tu sĩ ngự không phi hành.
Thanh Lâm không đợi Thanh Thiền cùng những người khác đuổi kịp, cất bước đi lên, muốn xem xét cho rõ ngọn ngành.
Hắn hạ quyết tâm, mặc kệ Cuồng Linh Tôn Giả cùng Lâm Đồng Phỉ sống chết ra sao, hắn đều muốn tận mắt nhìn thấy.
Nếu như bọn họ chết rồi, Thanh Lâm chắc chắn dốc hết cả đời tâm huyết, tìm ra hung thủ, vì bọn họ báo thù, rửa hận!
Đá núi cháy đen, có dấu hiệu nứt vỡ, nơi đây đã từng xảy ra đại chiến kinh hoàng.
Đi giữa những mảnh đá vụn, lửa giận trong lòng Thanh Lâm như thiêu đốt.
Một luồng áp lực, tác động lên người Thanh Lâm, ngăn cản hắn lên núi.
Đây là quy tắc chi lực của Cuồng Linh Sơn, ngăn cản hết thảy những kẻ thân phận không rõ tự tiện xông núi.
Sau lưng Thanh Lâm, tám đôi Thần Dực chợt hiện ra, khiến khí tức quanh thân hắn tăng lên gấp bội.
Tốc độ của hắn nhanh hơn, vượt qua áp lực trên núi.
Càng tiến về phía trước, hắn lại một lần nữa gặp được thi thể. Chỉ là thủ đoạn tàn nhẫn của kẻ ra tay, khiến người ta phẫn nộ tột độ.
Những thi thể này, không có một thi thể nào còn nguyên vẹn, tất cả đều là tàn chi đoạn thể. Có rất nhiều, thậm chí bị chấn thành bọt máu, rơi vãi khắp nơi.
Chứng kiến những cảnh tượng này, tâm can Thanh Lâm như muốn vỡ nát...
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽