Có lẽ là được trời cao chiếu cố, cũng có lẽ do dã thú trên núi đã mệt mỏi vì trận tuyết lớn mấy ngày qua muốn ra ngoài hoạt động, tóm lại, khi Thanh Lâm và mọi người trở về vào xế chiều, thu hoạch tốt đến mức không ngờ.
Chẳng những mỗi người đều vác một con mồi trên vai, mà mọi người còn chung sức đẩy một chiếc xe kéo nặng ngàn cân, trên xe chất đầy chiến lợi phẩm.
Những con mồi này đều là ngân mao điêu. Thịt của chúng không chỉ thơm ngon, mà bộ lông còn có thể bán được giá cực cao. Trên những ngọn núi quanh thôn Đào Hoa, ngoài chồn lông vàng ra thì ngân mao điêu là đáng giá nhất.
Tiếc là không thấy một con chồn lông vàng nào.
Đương nhiên, chỉ riêng số ngân mao điêu này cũng đủ khiến Đại Ngưu và Nhị Hổ vô cùng phấn khích. Bọn họ sống hơn hai mươi năm, đừng nói là săn được nhiều ngân mao điêu như vậy, ngay cả thấy cũng chưa từng thấy qua.
"Phen này phát tài rồi, ha ha!"
Trở lại trong thôn, Đại Ngưu cười lớn, ném con ngân mao điêu trên vai lên xe kéo. Không ít dân làng đều đến vây xem, khi thấy cả một xe ngân mao điêu, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.
"Đại Ngưu thúc, hôm nay thu hoạch khá quá ạ!" Một đứa trẻ chạy tới, trông chỉ mới năm sáu tuổi, khỏe mạnh kháu khỉnh, mắt to sáng ngời, cực kỳ đáng yêu.
"Tiểu tử nhà ngươi không thấy đó thôi, hôm nay trên núi gần như toàn là ngân mao điêu, nếu không phải chúng ta thật sự không mang nổi, thì còn bắt được nhiều hơn nữa!"
Đại Ngưu xoa đầu cậu bé, cười nói: "Thanh Lâm đúng là phúc tinh của chúng ta, từ lúc hắn đến thôn, thu hoạch của chúng ta ngày càng tốt hơn."
"Đúng vậy, mùa đông những năm trước, đừng nói là mang da thú đi bán lấy tiền, chuyện không có cơm ăn cũng là thường tình." Nhị Hổ cũng nói với giọng ồm ồm.
Thanh Lâm chỉ lắc đầu mỉm cười. Thực tế, hắn không hề dùng thực lực tu sĩ để dẫn dụ lũ dã thú này, cũng không dùng tu vi để săn giết chúng, rốt cuộc là vì sao, chính hắn cũng không biết.
"Nhiều ngân mao điêu thế này, phải có mấy trăm con chứ nhỉ? Một tấm da ngân mao điêu trị giá 30 lượng bạc, 100 tấm là được..."
Cậu bé vừa đếm ngón tay vừa tính toán, một lát sau, nó phấn khích nhảy cẫng lên: "Một ngàn lượng bạc! 100 con ngân mao điêu là một ngàn lượng bạc!"
"Đúng vậy, năm nay sẽ mua cho ngươi nhiều pháo hơn. Mấy ngày nữa vào thành, thúc sẽ dẫn ngươi đi, ngươi muốn ăn gì, thúc mua cho!" Đại Ngưu ha hả cười, xoa đầu cậu bé, có thể thấy hắn đang rất phấn khích.
Quả thật đáng để phấn khích, hơn một ngàn lượng bạc, đối với dân làng thôn Đào Hoa mà nói, thực sự là một con số khổng lồ.
"Nào, cầm con ngân mao điêu này về, bảo cha ngươi lột da, làm cho ngươi một bộ quần áo thật đẹp!" Đại Ngưu cười, ném cho cậu bé một con ngân mao điêu.
"Cảm ơn Đại Ngưu thúc, cảm ơn Nhị Hổ thúc, cảm ơn Thanh Lâm thúc, cảm ơn các thúc..." Cậu bé vui vẻ kéo con ngân mao điêu đi. Con vật chỉ nhỏ hơn thân hình nó một chút, dáng vẻ kéo lê đầy vất vả của nó lại khiến mọi người bật cười khe khẽ.
"Thằng nhóc này, không biết học ai mà miệng ngọt thế, không biết con vợ nhà ta bao giờ mới sinh cho ta một thằng cu đây..." Ánh mắt Đại Ngưu tràn ngập vẻ cưng chiều.
Nhị Hổ sáp lại gần, cười nói: "Đại Ngưu, không phải là do giống của ngươi không tốt đấy chứ?"
"Cút sang một bên!"
"Ha ha ha..."
...
Cuộc sống ở thôn Đào Hoa tuy bình dị nhưng lại có thể gột rửa tâm hồn con người, khiến người ta cả ngày chìm đắm trong tiếng cười vui vẻ.
Mỗi nhà đều được chia một con ngân mao điêu, số còn lại khoảng chừng hai trăm con. Đến ngày thứ ba, Đại Ngưu và Nhị Hổ dẫn người lên đường vào thành.
Thanh Lâm và Lý Ngọc Ngưng đương nhiên cũng đi cùng.
Thành trì gần thôn Đào Hoa nhất là Nam Thành. Đối với Long Nguyệt đế quốc mà nói, Nam Thành không được xem là phồn hoa, nhưng những vật phẩm được bán ở đây thì tốt hơn ở thôn Đào Hoa rất nhiều.
Mọi người cùng nhau đẩy xe kéo, trên xe còn có cậu bé kia ngồi. Cậu bé tên là Giả Sơn. Giữa tiếng đồng dao non nớt của cậu, đoàn người dần tiến về phía Nam Thành.
Hai ngày sau, đoàn người của Thanh Lâm cuối cùng cũng nhìn thấy tường thành Nam Thành.
Khi đẩy xe kéo đến dưới chân thành, tên hộ vệ gác cổng dường như nhận ra Đại Ngưu và mọi người, liền cười chào hỏi: "Năm nay thu hoạch không tệ nhỉ!"
"Ừ, khá hơn những năm trước một chút." Đại Ngưu ném cho tên lính gác một tấm da thú.
"Đúng là keo kiệt, cả một xe ngân mao điêu mà chỉ cho ta một tấm da linh dương thôi à!" Tên lính gác nhận lấy tấm da, cười ha hả nói.
"Trong thôn còn hơn một trăm miệng ăn!" Đại Ngưu cười đáp.
Tên lính gác kia cũng không phải thực sự thèm muốn, thậm chí còn không thu phí vào thành của đám người Đại Ngưu, cứ thế cho đi.
"Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đây, một tiền một xiên..."
"Gấm vóc lụa là, 22 lạng bạc một tấm đây~"
"Giày vải tốt nhất, mười văn tiền một đôi~"
Vừa vào thành, lập tức đã nghe thấy tiếng rao của những người bán hàng rong trên phố. Nơi này quả thực phồn hoa hơn thôn Đào Hoa rất nhiều. Đã quen với cuộc sống yên tĩnh, giờ phút này nhìn thấy những món đồ rực rỡ muôn màu xung quanh, không chỉ Giả Sơn mà ngay cả đám người Đại Ngưu cũng phải trố mắt, không ngừng trầm trồ.
Lý Ngọc Ngưng kéo Thanh Lâm chạy tới chạy lui, ngó nghiêng chỗ này, xem xét chỗ kia, tuy trước đây đã từng đến nhưng vẫn cảm thấy vô cùng mới lạ.
"Lâm ca, huynh xem cây trâm bạc này có đẹp không?" Lý Ngọc Ngưng cầm một cây trâm bạc lên, cười cắm lên tóc mình.
"Đẹp lắm, nhưng không phải bạc thật." Thanh Lâm nói.
"Mộc Đầu, ta thừa biết nó không phải bạc thật, nếu là bạc thật thì làm sao có giá mười văn tiền một cây được." Lý Ngọc Ngưng bĩu môi, đặt cây trâm xuống, định đi sang chỗ khác.
"Nhưng ngươi đeo rất đẹp." Thanh Lâm lại nói thêm.
Bước chân của Lý Ngọc Ngưng khựng lại, nàng quay người, làm mặt quỷ với Thanh Lâm, rồi nói với chủ sạp: "Cây trâm này ta lấy!"
"Ngưu thúc, con muốn kẹo hồ lô..." Giọng Giả Sơn từ bên cạnh vọng tới.
Đám người Đại Ngưu không khỏi bật cười. Những xiên kẹo hồ lô đỏ rực, quả lại to, bên ngoài còn phủ một lớp đường mật, trông vô cùng hấp dẫn.
"Lấy một xiên." Đại Ngưu nói.
Giả Sơn vui vẻ nhận lấy xiên kẹo hồ lô, cái lưỡi hồng non liếm tới liếm lui, vẻ mặt trông cực kỳ thỏa mãn.
Sau khi đi dạo một lúc, Đại Ngưu tùy ý tìm một chỗ, trả phí gian hàng rồi bày hàng ra bán.
Lông của ngân mao điêu cực kỳ dày và ấm, lại thêm một màu bạc óng ánh, trông rất cao quý. Dưới tiếng rao của Đại Ngưu, gian hàng lập tức thu hút sự chú ý của không ít người.
30 lượng bạc đối với đám người Đại Ngưu là không ít, nhưng đối với một số quý tộc trong thành này thì chẳng đáng là bao. Đặc biệt là những vị phu nhân quý tộc vốn cực kỳ yêu thích những món đồ bằng da lông này, họ thậm chí còn không thèm mặc cả. Có người còn mua một lúc vài tấm, nói là để đem đi tặng.
Hơn hai trăm tấm da ngân mao điêu, chưa đến một canh giờ đã bán hết sạch, mà túi tiền bên hông của đám người Đại Ngưu cũng đã căng đầy những nén bạc lấp lánh.
"Đi, có tiền rồi, chúng ta đi sắm hàng Tết!" Đại Ngưu dọn dẹp gian hàng, ha hả cười lớn, cùng mọi người đi về phía khu bán đồ Tết...
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà