Thần Dực Chi Thuật gia tăng gấp đôi, mang lại cho Thanh Lâm sức mạnh thể chất gấp bội!
Hắn hiện sở hữu Xích Vân Thân Thể vạn trượng, vốn dĩ có thể tru sát cường giả Thánh Vực cảnh trung kỳ. Giờ phút này lại được gia tăng gấp đôi, ngay cả Thánh Vực cảnh hậu kỳ cũng không phải đối thủ của hắn!
"Oanh!"
Thân ảnh hắn hóa thành phong bạo, bởi vì thể phách quá mạnh mẽ, giữa hư không vang lên tiếng gào thét, những nơi đi qua, kéo theo một vết nứt đen dài hun hút.
Vạn đạo đao mang kia, Thanh Lâm căn bản không ngăn cản, mặc cho chém cắt lên thân thể mình, nhưng lại không tạo thành tổn thương mảy may, thậm chí y phục của hắn cũng không hề bị xé rách!
"Làm sao có thể?" Đồng tử Vương Hải Nguyên co rút kịch liệt.
Vương Hải Sinh cũng ngẩn người, chợt ánh mắt trở nên âm trầm.
"Trảm Thiên Khúc này, ngay cả Thánh Vực cảnh sơ kỳ cũng không thể chống cự, trung kỳ ít nhất cũng phải chịu tổn thương, nhưng người này lại không hề hấn gì, chẳng lẽ cường độ thân thể của hắn đã đạt đến Thánh Vực cảnh hậu kỳ sao!"
"Oanh!"
Thanh Lâm một quyền giáng xuống, quyền kình giữa không trung hóa thành một luồng sóng xung kích cực kỳ mãnh liệt, tất cả đao mang cản phía trước, trong khoảnh khắc vỡ nát!
"Keng!"
Cùng lúc đó, tay Vương Hải Sinh đang đặt trên dây đàn thứ nhất của cây Cầm run lên, sắc mặt biến đổi.
Dây đàn thứ nhất kia, bỗng nhiên đứt lìa!
Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh. Cây Cầm này của Vương Hải Sinh chính là một trong hai đại bổn mạng pháp bảo của hắn, cực kỳ nổi danh, chưa từng xuất hiện tình huống đứt lìa.
Vương Hải Sinh không chút do dự đặt ngón tay lên dây đàn thứ hai của cây Cầm, đồng thời quát: "Diệt Linh Khúc!"
Tiếng đàn vang vọng bắt đầu biến đổi, như tiếng gió rít gào, hoặc như có vạn ngàn oán linh đang khóc than, đang gào rú. Ngay khi Diệt Linh Khúc được tấu lên, toàn bộ không gian đều chấn động, lại càng có từng đạo hư ảo thân ảnh, thần sắc dữ tợn, khuôn mặt vặn vẹo, gào thét lao về phía Thanh Lâm.
Những oán linh này khí tức rất mạnh, có Bản Thần cảnh, có Tinh Hoàng cảnh, lại càng có Thánh Vực cảnh!
Nhìn lướt qua, chúng rậm rạp chằng chịt, căn bản là vô số kể, ít nhất cũng có mấy chục vạn, khôn cùng vô tận.
Những kẻ này, đều là những kẻ bị Vương Hải Sinh giết trong suốt cuộc đời hắn!
"Thanh Lâm, chẳng mấy chốc ngươi cũng sẽ trở thành một trong những oán linh của Diệt Linh Khúc!" Vương Hải Sinh quát.
Thanh Lâm sắc mặt lạnh lùng, không để ý đến, bàn tay hóa trảo, mỗi khi có thân ảnh tới gần, lập tức một chưởng đập nát!
"Rầm rầm rầm!"
Tiếng trầm đục không ngừng truyền ra, tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn, những hư ảo thân ảnh kia, vô luận là Bản Thần cảnh, Tinh Hoàng cảnh, hay là Thánh Vực cảnh mạnh nhất, dưới bàn tay Thanh Lâm, đều như giấy mỏng, trong khoảnh khắc bị hắn đập sụp đổ.
Theo những hư ảo thân ảnh này tiêu vong, sắc mặt Vương Hải Sinh càng ngày càng âm trầm, mà thân ảnh Thanh Lâm lại càng ngày càng gần!
Trong khoảnh khắc, Thanh Lâm một bước bước ra, tốc độ cực nhanh không cách nào hình dung. Những nơi hắn đi qua, cuốn theo phong bạo, tất cả hư ảo thân ảnh trong phạm vi trăm mét, đều tiêu tán!
"PHÁ...!"
Thanh Lâm quát lạnh, bàn tay lớn vồ tới, giữa hư không lập tức xuất hiện khe hở. Sắc mặt Vương Hải Sinh lại biến, dây đàn thứ hai kia, vậy mà cũng đứt lìa!
"Vương mỗ ta ngược lại muốn xem, hôm nay ngươi rốt cuộc có thể làm đứt mấy dây đàn của ta!!"
Vương Hải Sinh âm trầm nói, hai tay lại đặt lên dây đàn thứ ba của cây Cầm.
"Sát Thần Khúc!"
Lời vừa dứt, tiếng đàn lại biến đổi, tựa như hóa thành giang hà ngập trời, lại như biến thành tinh không mênh mông. Khi tiếng ong ong vang lên, ba đạo thân ảnh khổng lồ từ dây đàn này hiện ra.
Ba đạo thân ảnh này đều là hư ảo, không thấy rõ khuôn mặt, thể tích ước chừng ngàn trượng, đỉnh thiên lập địa, tựa như Cự Nhân.
Bọn chúng đứng giữa hư không, toàn thân đều tản mát ra một luồng chấn động cực kỳ khủng bố, đó chính là tu vi Thánh Vực cảnh hậu kỳ!
"Sát Thần Thánh Vực, khai!"
Vương Hải Sinh há miệng quát lớn, ba đạo thân ảnh kia khẽ chấn động, lại đồng thời xuất hiện ba cái Thánh Vực. Ba Thánh Vực này lại còn có thể chồng chất lên nhau, khiến uy lực của Thánh Vực vào khoảnh khắc này, trực tiếp đạt đến Thánh Vực cảnh đỉnh phong.
Thanh Lâm ngưng mắt quan sát ba đạo thân ảnh này, hít sâu một hơi, sau lưng lại mọc thêm một đôi cánh!
"Còn có?!!" Vương Hải Nguyên không thể tin được, vũ dực của Thanh Lâm liên tục xuất hiện, thật sự khiến nội tâm hắn kinh hoàng. Hắn cảm nhận cực kỳ rõ ràng, mỗi khi một đôi vũ dực xuất hiện, khí tức của Thanh Lâm đều bạo tăng gấp đôi!
Cho dù hắn cực kỳ hận Thanh Lâm, nhưng giờ khắc này, Thanh Lâm trong lòng hắn, thực sự đã phủ lên một tầng khăn che mặt thần bí.
Thanh Lâm chỉ có tu vi Tinh Hoàng cảnh đỉnh cao mà thôi, lại có thể cùng với kẻ đã xuất ra bổn mạng pháp bảo, và bản thân tu vi đã là Thánh Vực cảnh hậu kỳ như Vương Hải Sinh một trận chiến. Nếu hắn đã đạt đến Thánh Vực cảnh, Vương Hải Sinh, còn là đối thủ sao?
"Hắn phải chết!!" Vương Hải Nguyên trầm giọng nói.
Không cần hắn nói, Vương Hải Sinh tự nhiên cũng hiểu rõ. Hôm nay nếu Thanh Lâm bất tử, đợi Thanh Lâm đột phá Thánh Vực cảnh, khi đó hai huynh đệ mình sẽ phải chết!
"Thánh Vực chồng chất thì đã sao, Thanh mỗ muốn phá, ai có thể ngăn cản!" Thanh Lâm hừ lạnh vang vọng khắp nơi, thân ảnh hắn lóe lên, đi thẳng đến biên giới Thánh Vực kia, một quyền oanh kích, Thánh Vực cảnh đỉnh phong này, lập tức nghiền nát!
Cùng lúc đó, Thanh Lâm xé rách không gian, trực tiếp tiến vào. Khi tái xuất hiện, hắn với thế kinh thiên, trực tiếp oanh thẳng vào đầu một trong các hư ảo thân ảnh, thân ảnh ấy lập tức sụp đổ.
Thân ảnh ấy sụp đổ, lại khiến hai đạo hư ảo thân ảnh còn lại tiêu tan, không cần Thanh Lâm ra tay, ba đạo thân ảnh này liền biến mất giữa thiên địa. Mà dây đàn thứ ba kia, lại lần nữa đứt lìa!
"Vong Hồn Khúc!"
Sắc mặt Vương Hải Sinh âm trầm đến mức muốn nhỏ ra nước. Kể từ khi hắn trở thành đệ tử ưu tú nhất, liền không còn ai có thể bức hắn phải gảy đến dây đàn thứ tư. Ba dây đàn đứt lìa trước đó, muốn tu bổ lại, tuyệt không phải chuyện dễ dàng.
"Đã rất lâu không có ai có thể bức Vương Hải Sinh đến tình trạng này..." Giang Thần trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, cười nói: "Theo ta được biết, đối thủ mạnh nhất của Vương Hải Sinh, cũng chỉ có thể khiến hắn thi triển Sát Thần Khúc mà thôi. Ta ngược lại cũng muốn xem thử, sau Vong Hồn Khúc này, rốt cuộc còn có khúc nhạc nào."
"Thanh Lâm, rất mạnh." Vũ Hành ít lời, nhưng bốn chữ này, lại đại diện cho cái nhìn của hắn về Thanh Lâm.
Thậm chí, Vũ Hành đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón khiêu chiến từ Thanh Lâm. Trong lòng hắn ẩn ẩn có cảm giác, Vương Hải Sinh, cũng không phải đối thủ của Thanh Lâm, thậm chí ngay cả bản thân mình, cũng không dám chắc chắn thắng.
Vong Hồn Khúc kia được tấu lên, trong thiên địa truyền ra một loại âm thanh khóc than cực kỳ thê lương, tựa như từ Cửu U truyền đến, dẫn động cảm xúc của tất cả mọi người, như chìm sâu vào địa ngục, có vạn ngàn oan hồn vây quanh.
Thanh Lâm giờ phút này với tư cách trung tâm của Vong Hồn Khúc, cảm nhận càng thêm khắc sâu. Cảnh sắc bốn phía xuất hiện biến hóa, không còn là Đệ Tử Sơn, cũng không còn là Thương Hàn Tông, mà là Cửu U Địa Ngục.
Giữa địa ngục này, có Đầu Trâu Mặt Ngựa, có Hắc Bạch Vô Thường, lại càng có bảy mươi hai vị Hồn Thần, cùng với Diêm La toàn thân phát ra hung lệ khí tức, đang ngồi khoanh chân ở trung tâm.
"Giả thần giả quỷ!" Thanh Lâm thần sắc không đổi, bước chân lướt không, quyền kình hóa thành phong bạo, oanh kích về bốn phương tám hướng...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ