"5000 ức? Lại là 5000 ức!!!"
Kim Thế tức đến mức sắp bạo tẩu, dạ dày như muốn nổ tung, cảm giác như ngũ tạng lục phủ trong người sắp phun cả ra ngoài. Gương mặt vốn được xem là tuấn dật, giờ phút này lại vặn vẹo đến tột cùng.
Tên khốn này, vừa rồi đấu giá Hủy Diệt Nguyên Thạch đã dùng 5000 ức để giành lấy, giờ phút này đấu giá Hủy Diệt Thịnh Vận, lại là 5000 ức!
Thế nhưng, xét về một phương diện nào đó, Hủy Diệt Thịnh Vận này còn trân quý hơn cả Hủy Diệt Nguyên Thạch, muốn dùng 5000 ức để giành được, e là có chút khó khăn.
"5100 ức!" Kim Thế lại mở miệng.
Rất rõ ràng, 4500 ức không phải là toàn bộ gia sản của hắn, lúc trước nói như vậy chẳng qua là để cho Thanh Lâm có cảm giác nguy cơ.
Vậy mà giờ đây, người có ngữ khí run rẩy, nghiến răng nghiến lợi lại đổi từ Thanh Lâm thành Kim Thế.
"5500 ức."
Thanh Lâm hô giá, giọng điệu vẫn bình thản như trước.
"Chết tiệt... Giọng điệu lúc trước của ngươi, đều là đang trêu đùa ta sao?!" Kim Thế đột nhiên đứng bật dậy.
"Ngươi tốt nhất nên ngồi xuống, nơi này là Tinh Không Các, không phải chỗ cho ngươi giương oai."
Thanh Lâm chậm rãi nói: "Còn nữa, ta dùng giọng điệu gì là chuyện của ta, chẳng có quan hệ gì tới ngươi."
"Ngươi muốn chết!"
"Ta thấy kẻ muốn chết là ngươi mới đúng!"
Giọng Thanh Lâm lạnh đi: "Thứ không biết sống chết, thật sự nghĩ mình là bá chủ thiên hạ sao?"
"Tốt!"
Kim Thế đặt mông ngồi xuống ghế, mặt mày tràn ngập hàn ý và sát cơ.
"Hủy Diệt Thịnh Vận này, ta cũng nhường cho ngươi, nhưng ngươi nhớ kỹ cho ta!"
"Đa tạ." Thanh Lâm cười lạnh đáp.
Nghe thấy lời này, Kim Thế lại như muốn hộc ra một ngụm máu tươi.
Mà Đường Mị thì không bỏ lỡ thời cơ, nói: "Phòng số 388 đã ra giá 5500 ức, còn có ai muốn tiếp tục ra giá không?"
"5500 ức lần thứ nhất..."
"5500 ức lần thứ hai..."
Dường như e ngại tài lực của phòng số 388, cho đến bây giờ vẫn không có ai mở miệng nữa.
Kim Thế là kẻ ngốc, nhưng bọn họ không ngốc. Bọn họ biết rõ phòng số 388 cực kỳ coi trọng Hủy Diệt Thịnh Vận này, nếu vẫn tiếp tục nâng giá thì sẽ ra sao.
Nếu thật sự có tài lực đó thì cũng có thể hô giá, nhưng kết quả cuối cùng, nếu không bằng được phòng số 388, tất sẽ bị đối phương cho là cố ý nâng giá.
Có thể sở hữu hơn vạn ức tinh thạch, đó phải cần một thế lực và tài lực khổng lồ đến mức nào?
Tất cả mọi người đều lòng dạ biết rõ, cho nên, nếu đắc tội với đối phương thì đúng là cái được không bù đắp đủ cái mất.
"5500 ức lần thứ ba!"
"Rầm!"
Búa đấu giá hạ xuống, Đường Mị nói: "Hôm nay vị phú hào ở phòng số 388 chính là người thắng lớn nhất, một lần nữa chúc mừng phòng số 388 đã giành được Hủy Diệt Thịnh Vận. Tin rằng khi kết hợp với Hủy Diệt Nguyên Thạch, người sử dụng chúng tất nhiên sẽ có bước tiến vượt bậc."
Tuy lời nói là vậy, nhưng lại cho người ta một cảm giác bất đắc dĩ.
Trên thực tế cũng đúng là như thế.
Trong lòng Đường Mị, bất kể là Hủy Diệt Nguyên Thạch hay Hủy Diệt Thịnh Vận, lẽ ra đều không chỉ có giá này.
Thế nhưng tài lực khổng lồ và khí phách kinh người của Thanh Lâm thật sự khiến lòng người kinh hãi, làm cho hai món đồ này bị ép giá xuống chỉ còn khoảng một ngàn tỷ.
Đối với Đường Mị mà nói, cuộc đấu giá hai vật phẩm này là một sự thất bại, nhưng lại là chuyện không thể làm gì khác.
"Mong rằng Tinh Không liên minh có thể thực hiện lời hứa." Thanh Lâm nói.
Đường Mị tự nhiên biết Thanh Lâm đang nói về chuyện Hủy Diệt Thịnh Vận, bèn mỉm cười nói: "Yên tâm, 5500 ức của ngài sẽ không uổng phí đâu."
"Tiếp theo, chính là vật phẩm cuối cùng của buổi đấu giá lần này, cũng là vật phẩm mà tiểu nữ tử cảm thấy trân quý nhất trong buổi đấu giá hôm nay!"
Đường Mị vỗ tay, lập tức có một nữ tử từ hậu đài chậm rãi bước ra.
"Vật này, ta cũng không nhiều lời với chư vị, bởi vì chắc hẳn mọi người đều đã từng nghe qua về nó. Rốt cuộc là vật gì, mời chư vị tự mình xem xét."
Dứt lời, Đường Mị trực tiếp giật tấm vải đỏ che trên vật phẩm ra.
"Xoạt!"
Ngay khi tấm vải được nhấc lên, lập tức có năm luồng hào quang từ chiếc bàn nhỏ bùng phát ra.
Ánh sáng này cực kỳ chói mắt, trong khoảnh khắc lóe lên, phảng phất như năm vầng mặt trời rực rỡ, chiếu rọi khiến tất cả mọi người đều phải nheo mắt, có chút không nhìn rõ.
Đương nhiên, một vài người có tu vi cực cao trong số đó vẫn nhìn ra ngay, đây là một viên tinh thạch!
"Ngũ Hành Thạch?"
"Hóa ra là Ngũ Hành Thạch, thảo nào lại chói mắt như vậy. Vật này quả thật trân quý, nghe nói phàm là người có được nó, tất có thể từ trên Ngũ Hành Thạch lĩnh ngộ được hai loại Ngũ Hành pháp tắc!"
"Tuy chỉ là cấp bậc bình thường, nhưng có thể lĩnh ngộ được hai loại cũng đã mạnh hơn tu sĩ bình thường rất nhiều, nếu có thể dung hợp chúng lại thì tất nhiên càng lợi hại hơn."
"Nói thì nói vậy, nhưng Ngũ Hành Thạch này so với Hủy Diệt Nguyên Thạch và Hủy Diệt Thịnh Vận cũng không tính là trân quý hơn chứ? Đường Mị rốt cuộc đang úp mở chuyện gì? Chẳng lẽ chúng ta nhận lầm rồi, viên tinh thạch này không phải là Ngũ Hành Thạch?"
Từng đợt nghị luận lập tức vang lên.
Cùng lúc đó, trên chiếc bàn nhỏ, năm màu lam, lục, kim, đỏ, vàng đang xoay tròn lộng lẫy, khi thì dung hợp, khi thì tách ra.
Những người có mặt ở đây, dù nhìn thế nào, đây cũng là một khối Ngũ Hành Thạch.
Trên thực tế, nếu thật sự là Ngũ Hành Thạch thì cũng đã vô cùng trân quý rồi, dù sao cũng có thể từ đó rút ra hai loại Ngũ Hành pháp tắc.
Hơn nữa, là chắc chắn có thể, chứ không phải như Nguyên Thần Tinh hay Huyết Linh Ngọc cực phẩm, chỉ có một tỷ lệ nhất định mà thôi.
"Chư vị cho rằng đây là một khối Ngũ Hành Thạch sao?"
Đôi mắt đẹp của Đường Mị chớp chớp, rồi cười nói: "Xin mời chư vị hãy nhìn kỹ lại lần nữa."
"Hửm?"
"Chẳng lẽ không phải?"
"Không thể nào? Đây rõ ràng chính là hào quang đại diện cho Ngũ Hành mà."
Mọi người trong lúc hoang mang lại nheo mắt, nhìn về phía viên tinh thạch kia.
Gần như ngay lúc họ tập trung cao độ, lại có hai luồng quang mang đột nhiên từ trên Ngũ Hành Thạch ầm ầm bộc phát!
Hai luồng quang mang này, một đen một trắng, ngay khoảnh khắc xuất hiện đã lập tức áp chế hào quang Ngũ Hành xuống, khiến cho cả sảnh đấu giá chỉ còn lại hai màu đen trắng tựa như Thái Cực!
Trong khoảnh khắc này, mắt của tất cả mọi người đều có cảm giác hơi nhói đau, nhưng họ không lập tức nhắm mắt lại, mà là trợn trừng mắt, lộ ra vẻ mặt cực kỳ khó tin.
"Đây là... Âm Dương Ngũ Hành Thạch?!"
"Âm Dương Ngũ Hành Thạch! Chính là Âm Dương Ngũ Hành Thạch!!!"
"Trời ạ, lại là Âm Dương Ngũ Hành Thạch? Đây chính là siêu cấp bảo vật xếp hạng 33 trên Thần Vật Bảng đó!!!"
"Thảo nào Đường Mị dám nói đây là bảo vật trân quý nhất trong buổi đấu giá lần này, Âm Dương Ngũ Hành Thạch này, không nói đến pháp tắc ẩn chứa bên trong, chỉ riêng uy lực của nó cũng đã đủ kinh người rồi!"
"Vật này không giống như Hủy Diệt Thịnh Vận hay Hủy Diệt Nguyên Thạch, thuộc dạng gân gà, mà là thứ ai cũng có thể sử dụng. Phàm là người có tu vi đều có thể thi triển, chỉ có điều uy lực của nó mạnh hay yếu là tùy thuộc vào tu vi của người thi triển mà thôi!"
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽