Trong đại điện, lòng tất cả mọi người lúc này đều dấy lên một nghi vấn.
Hằng Ninh Tướng quân đã vẫn lạc, vậy mà Lục hoàng tử lại sắp xếp cho Thanh Lâm ngồi vào vị trí này, lẽ nào... ngài định để Thanh Lâm kế nhiệm chức vị của Hằng Ninh Tướng quân sao?
Thế nhưng Thanh Lâm cũng chỉ là một Nhất Tinh Đại Địa Chí Tôn mà thôi!
Hắn dựa vào đâu để ngồi ở đây? Dựa vào đâu để kế nhiệm chức vị của Hằng Ninh Tướng quân? Càng dựa vào đâu mà vừa mới gia nhập Vô Song Thần Quốc đã có thể trở thành Tướng quân?
Bái Viễn Tướng quân và Vô Phong Chiến Thần thì không nói, nhưng mấu chốt là những người có chức vị thấp hơn Tướng quân ở đây, trong lòng họ lập tức dấy lên oán khí và sự bất phục.
Bọn họ vì Vô Song Thần Quốc mà trud gian khổ, sinh tử chinh chiến bao năm mới có được địa vị hôm nay. Còn Thanh Lâm, một Nhất Tinh Đại Địa Chí Tôn, vừa đến Vô Song Thần Quốc đã trở thành Tướng quân ư?
Điều này sao có thể!
"Bên phía Chiến Thiên Thần Quốc đã phái ra một trong Mười Tám Nguyên Soái, Kim Diệp nguyên soái, tu vi Cửu Tinh Đại Địa Chí Tôn."
Lục hoàng tử nói: "Chính hắn đã ra tay khiến Hằng Ninh Tướng quân vẫn lạc."
"Không phải đã quy định không cho phép cấp bậc trên Tướng quân ra tay sao?"
Bái Viễn Tướng quân cau mày: "Giữa Vô Song Thần Quốc và Chiến Thiên Thần Quốc dường như có ước định? Trước khi chính thức khai chiến, cấp bậc cao nhất được xuất động chỉ là Tướng quân, lẽ nào Chiến Thiên Thần Quốc đã bội ước?"
"Ừm."
Lục hoàng tử gật đầu, giọng vẫn bình thản: "Bọn chúng đã phái ra Kim Diệp nguyên soái, hiển nhiên là không định tuân thủ lời hứa nữa."
"Trước khi có cường giả cấp bậc trên Tướng quân xuất hiện, Vô Song Thần Quốc chúng ta đối với Chiến Thiên Thần Quốc có thể nói là từng bước ép sát. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Chiến Thiên Thần Quốc tất sẽ bại trận, đến lúc đó phải chia cắt tài nguyên và quốc thổ, bọn chúng chắc chắn sẽ không cam tâm, cho nên mới trực tiếp cử Kim Diệp nguyên soái ra tay." Ban Nạp cũng lên tiếng.
"Lũ vô liêm sỉ!"
Vô Phong Chiến Thần nghiến răng, đập mạnh bàn đứng dậy: "Lục hoàng tử, thuộc hạ nguyện xuất chiến, lấy đầu chó của Kim Diệp nguyên soái về!"
"Đối phương chỉ mới xuất động một nguyên soái mà thôi, nếu Vô Song Thần Quốc chúng ta trực tiếp xuất động Chiến Thần, vốn chiếm lý cũng thành vô lý, ngươi ngồi xuống trước đi." Lục hoàng tử nói.
"Nhưng là bọn chúng không tuân thủ ước định trước, không chỉ xuất động nguyên soái mà còn giết Tướng quân của Vô Song Thần Quốc ta, lẽ nào chúng ta cứ thế nhẫn nhịn hay sao?" Vô Phong Chiến Thần cau mày.
"Việc này ta đã có sắp đặt khác, ngươi ngồi xuống trước." Lục hoàng tử nói lại một lần nữa.
Nghe vậy, Vô Phong Chiến Thần lộ vẻ bất đắc dĩ, đành phải ngồi xuống.
Bái Viễn Tướng quân vội hỏi: "Vậy Lục hoàng tử định thế nào? Cũng xuất động cấp bậc nguyên soái sao?"
"Không."
Lục hoàng tử lắc đầu: "Sau khi giết Hằng Ninh Tướng quân, Chiến Thiên Thần Quốc vậy mà lại đưa Kim Diệp nguyên soái ra mặt xin lỗi, đồng thời dâng lên một ngàn tỷ tinh thạch, gọi là bồi thường."
Nghe thế, Bái Viễn Tướng quân và những người khác lập tức nhíu mày, hỏi: "Chiến Thiên Thần Quốc toan tính điều gì đây? Giết người của quốc gia ta rồi lại chịu nhận lỗi?"
"Lý do của Chiến Thiên Thần Quốc là Kim Diệp nguyên soái vốn đang bế quan, chiến sự giữa hai bên đã làm gián đoạn việc bế quan của hắn, nên trong cơn tức giận, Kim Diệp nguyên soái mới giết chết Hằng Ninh Tướng quân." Lục hoàng tử nói.
"Lý do này cũng quá gượng ép rồi? Là nguyên soái của Chiến Thiên Thần Quốc, lẽ nào Kim Diệp không nhận được thông báo? Không biết chiến tranh giữa hai bên, cấp bậc nguyên soái không được động thủ sao?"
Vô Phong Chiến Thần hừ lạnh: "Đây rõ ràng là cố ý qua loa cho xong chuyện! Nhưng mà... một ngàn tỷ tinh thạch, con số này quả thật không thấp, hoàn toàn có thể dùng nó để bồi dưỡng ra một vị Thiên Không Chí Tôn. Chiến Thiên Thần Quốc lại bỏ ra nhiều tinh thạch như vậy để bồi thường cho chúng ta, rốt cuộc là có ý đồ gì?"
Lục hoàng tử không trả lời mà hỏi lại: "Ý của bổn hoàng tử là muốn hỏi các ngươi, Hằng Ninh Tướng quân bị giết, đối phương quả thực đã bồi thường một ngàn tỷ tinh thạch, mức độ bồi thường như vậy, có đủ hay không?"
Không ai lên tiếng, dù sao người chết không phải bọn họ, họ cũng không tiện nói gì thêm.
"Phụ hoàng đã giao toàn bộ quyền chỉ huy chiến sự vào tay ta, nếu các ngươi cảm thấy chưa đủ, bổn hoàng tử sẽ lập tức hạ lệnh, toàn diện khai chiến!"
Nghe câu này, Vô Phong Chiến Thần và những người khác đều sững sờ, rồi lại lần nữa im lặng.
Toàn diện khai chiến, bốn chữ đơn giản này lại ẩn chứa ý nghĩa gì? Đó là một khái niệm ra sao?
Sinh linh đồ thán!
Chiến tranh giữa hai đại Thần quốc, trên bản đồ cấp hai, tuyệt đối thuộc về một trong những cuộc chiến tranh đỉnh cao nhất.
Nếu thật sự khai chiến, không chỉ bọn họ có khả năng vẫn lạc, mà ngay cả người nhà của họ cũng sẽ bị liên lụy.
Huống hồ, nếu thật sự đến lúc đó, Thủ Hộ Giả của hai bên chắc chắn đều sẽ ra tay.
Thủ Hộ Giả là cấp bậc gì?
Tinh Không Chí Tôn!
Đây là cảnh giới cao nhất trên bản đồ cấp hai, cũng là những cường giả khủng bố không cách nào hình dung. Họ phất tay có thể lật núi lấp biển, quét ngang tất cả. Đến lúc đó, số người chết sẽ được tính bằng đơn vị ‘ức’. Ngay cả Thiên Không Chí Tôn, một khi bị cuốn vào, cũng sẽ gặp xui xẻo.
Nhẹ thì trọng thương, mấy ngàn năm khó mà hồi phục, nặng thì trực tiếp vẫn lạc!
"Đương nhiên, bổn hoàng tử không chỉ hỏi các ngươi."
Lục hoàng tử lại nói: "Phụ hoàng đã giao toàn quyền cho ta, vậy nên những Chiến Thần, nguyên soái, Tướng quân khác, ta cũng đều có quyền chỉ huy. Bọn họ giờ phút này hoặc đang bế quan, hoặc đang tu luyện, chưa có thời gian đến đây thương nghị, tạm thời chỉ có thể hỏi ý kiến của các ngươi trước."
"Lục hoàng tử, thuộc hạ cảm thấy, tạm thời vẫn không nên khai chiến thì hơn."
Bái Viễn Tướng quân trầm mặc một lúc rồi nói: "Nếu thật sự toàn diện khai chiến, sẽ là một cảnh tượng sinh linh đồ thán. Giờ phút này tuy ma sát nhỏ không ngừng, nhưng dù sao sinh tử cũng có hạn. Ít nhất, chúng ta cũng phải nghĩ cho bá tánh trong nước một chút."
"Thuộc hạ cũng cho rằng không nên khai chiến."
Một trung niên nam tử khác từng nhìn Thanh Lâm với ánh mắt lạnh lùng cũng nói: "Chiến tranh giữa các Thần quốc là đại sự cực kỳ trọng đại, nếu Vô Song Thần Quốc chúng ta tuyên bố khai chiến trước, cũng sẽ gây ra sự bất mãn của Tinh Không liên minh."
"Vô Phong Chiến Thần, ngươi thấy thế nào?" Lục hoàng tử nhìn về phía Vô Phong Chiến Thần.
Người sau suy nghĩ một lát rồi nói: "Một ngàn tỷ tinh thạch, đủ để bồi dưỡng ra một vị Thiên Không Chí Tôn rồi. Chiến Thiên Thần Quốc đã bỏ ra khoản bồi thường như vậy, Hằng Ninh Tướng quân chết cũng không oan."
"Không oan? Ha ha ha ha..."
Ngay lúc này, Thanh Lâm bỗng nhiên lên tiếng, hơn nữa còn cất tiếng cười lớn.
"Ngươi cười cái gì?" Vô Phong Chiến Thần lập tức nổi giận.
"Cười ngươi vô tri, cười ngươi nực cười, cười ngươi nhát gan sợ chuyện, cười ngươi nói lời bất kính!"
"Vô tri, là nói ngươi không biết tác dụng của một ngàn tỷ tinh thạch này, không đoán ra được ý đồ của Chiến Thiên Thần Quốc!"
"Nực cười, là nói lời của ngươi thật nực cười, bởi vì người chết không phải là ngươi!"
"Nhát gan sợ chuyện, là nói ngươi chỉ vì một ngàn tỷ tinh thạch mà sẵn sàng bỏ qua một vị Tướng quân nơi tiền tuyến!"
"Lời ấy bất kính, là nói Hằng Ninh Tướng quân nếu dưới suối vàng có hay, e rằng sẽ bị ngươi làm cho tức chết!"