Bây giờ, tại cổng trường cấp ba số 3.
Mặt Trương Vu đã đỏ bừng, chỉ chực chờ bùng nổ.
Trong lòng, ông đã chửi thầm Tô Giang cả trăm ngàn lần.
Kỳ thi này không chỉ liên quan đến Tô Giang, mà còn ảnh hưởng đến việc năm nay ông có được xét duyệt chức danh hay không.
Vì vậy, ông càng thêm coi trọng, thậm chí còn đích thân đến tận nơi.
"Hù..."
Tô Giang giải trừ trạng thái Thương Ảnh Lưu Phong, thở hổn hển, lê từng bước về phía Trương Vu.
Đánh Phong gia cũng không mệt đến mức này.
Trương Vu quay đầu lại, thấy Tô Giang đến, lập tức chỉ tay vào cậu, há miệng định mắng xối xả.
Nhưng rồi ông lại thôi.
"Cậu... mau vào trong cho tôi!"
Trương Vu hận rèn sắt không thành thép, chuyện quan trọng như vậy mà cũng đến trễ được.
Ông cảm thấy mình quản lý Tô Giang vẫn còn quá lỏng lẻo.
Tô Giang vội vàng gật đầu khom lưng, lủi thủi chạy vào phòng thi.
Sau khi qua cổng nhận diện khuôn mặt và máy quét kim loại, Tô Giang tìm được chỗ ngồi của mình.
Nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa là bắt đầu thi.
Cậu gục đầu xuống, định ngủ thêm mười phút.
Thế nhưng, cậu vừa gục xuống đã bị giám thị gọi dậy, yêu cầu ký tên lên túi niêm phong bài thi.
Vì chỗ ngồi của cậu là số một, nên cậu vinh dự cùng với thí sinh số hai trở thành người đại diện.
Mang theo chút bực bội, Tô Giang chẳng thèm nhìn xem túi đã được niêm phong hay chưa, cứ thế ký tên mình vào.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã kích hoạt nhiệm vụ, mời ký chủ giành hạng nhất trong cuộc thi toán cao cấp Giang Đô lần này!]
[Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được phần thưởng kỹ năng ngẫu nhiên!]
Nghe thấy âm thanh nhắc nhở quen thuộc của hệ thống, Tô Giang nhíu mày.
"Vậy nếu nhiệm vụ thất bại thì sao?"
[Hệ thống sẽ coi thường ngươi!]
"...Coi thường thì coi thường thôi."
Khóe miệng Tô Giang giật giật, từ khi nhận được kỹ năng Khế Ước Bất Tử, nhiệm vụ của hệ thống dường như không còn hình phạt nữa thì phải?
Tuy không biết tại sao, nhưng tóm lại đây là một chuyện tốt.
Đề thi được phát ra, Tô Giang nhanh chóng lướt qua các câu hỏi.
Ừm, ổn rồi.
Toàn là câu dễ.
Cuộc thi toán cao cấp Giang Đô lần này, chỉ có mười người đứng đầu mới được vào vòng thi quốc gia.
Mà top 3 của vòng quốc gia mới có thể giành được huy chương vàng.
Ngay từ đầu, Trương Vu bồi dưỡng Tô Giang chính là nhắm đến huy chương vàng.
Thế nên vòng thi cấp thành phố Giang Đô nho nhỏ này, đối với Tô Giang mà nói, chỉ là trò trẻ con.
Thời gian làm bài là ba tiếng, Tô Giang chỉ mất nửa tiếng đã làm xong.
Giấy nháp còn chưa dùng hết, Tô Giang cũng chẳng thèm kiểm tra lại xem mình làm đúng hay sai, trực tiếp giơ tay.
"Thầy ơi, em muốn nộp bài!"
Chính là tự tin như vậy đấy.
Phía sau, một đám thí sinh ngơ ngác ngẩng đầu.
Đùa nhau à ông anh?
Đừng có làm lung lay tinh thần anh em thế chứ?
Nửa tiếng mà cậu đã làm xong rồi á?
"Nộp bài?"
Giám thị nhíu mày, tưởng rằng Tô Giang không biết làm nên bỏ cuộc.
Nhưng không ngờ, khi cầm bài thi của Tô Giang lên xem, ông thấy nó đã được viết kín mít.
Một đám người phía sau cũng nhân cơ hội liếc thấy bài thi của Tô Giang, tinh thần càng thêm sụp đổ.
Đùa nhau à ông anh?
Mẹ nó chứ cậu biết làm thật à?
"Được rồi, cậu đi đi."
Vị giám thị phất tay với Tô Giang, sau đó thu bài thi của cậu đặt lên bục giảng.
Nhìn bóng lưng Tô Giang rời đi, ông thầm tán thưởng.
Chắc hẳn đây là một thiên tài toán học do trường nào đó bồi dưỡng ra rồi.
Ngoài cổng trường, Trương Vu đang ngồi ở một quán cóc ven đường, ăn quẩy chấm sữa đậu nành.
Ngồi đối diện ông là một giáo viên của trường đại học khác ở Giang Đô, cũng là người quen lâu năm của Trương Vu.
Hai người vừa tán gẫu dăm ba câu, vừa đợi học sinh của mình thi xong ra ngoài.
"Sao rồi ông Trương, nghe nói lần này ông tuyển được một học sinh cừ khôi lắm hả?"
"Haiz, đừng nhắc nữa, thằng nhóc đó hôm nay lại còn đến trễ, thiếu chút nữa làm tôi tức chết."
"Ha ha ha, tôi nghe ngóng được tin là đề lần này hơi khó đấy, học sinh của ông có vào được vòng quốc gia không?"
"He he he, không phải tôi chém gió với ông đâu, học sinh của tôi ấy à, chỉ cần nó chịu dồn tâm huyết vào toán học, thì giờ có khi đã học thẳng lên tiến sĩ rồi."
Trương Vu đang nói thì thấy một bóng người quen thuộc đi ra từ cổng trường.
Tô Giang nhìn quanh bốn phía, thấy Trương Vu đang ngồi ở quán đối diện uống sữa đậu nành, liền vẫy tay cười nói: "Thầy Trương, em thi xong rồi, em về ăn cơm trước nhé!"
Thấy vậy, đầu óc Trương Vu còn chưa kịp phản ứng, chỉ lịch sự đáp lại: "Ờ... Được... Về đường cẩn thận nhé."
Sau đó ông lại cúi đầu, tiếp tục uống sữa đậu nành.
Thằng nhóc Tô Giang này, làm bài cũng nhanh thật...
Uống được nửa ly sữa đậu nành, tay Trương Vu đột nhiên khựng lại.
Hả?
Khoan đã!
Sai sai!
Trương Vu đột nhiên đứng phắt dậy, nhìn bóng lưng sắp đi khuất của Tô Giang, hét lớn một tiếng: "Cậu đứng lại đó cho tôi!"
Tô Giang bị tiếng hét này làm giật nảy mình.
Vừa quay đầu lại, cậu đã thấy Trương Vu dịch chuyển tức thời đến ngay trước mặt mình.
Vãi chưởng!
Sao thầy Trương cũng có Thương Ảnh Lưu Phong vậy?
"Sao cậu lại ra đây?" Mặt Trương Vu đỏ bừng, ông chỉ vào đồng hồ: "Không phải thi ba tiếng sao?"
"Bây giờ còn chưa được hai tiếng, sao cậu lại ra ngoài rồi?"
"Em làm xong bài rồi thì ra thôi, có vấn đề gì ạ?" Tô Giang thản nhiên nói.
"Cậu làm xong rồi?" Trương Vu trừng mắt: "Tất cả đều làm xong rồi? Không có câu nào không biết làm à?"
"Thầy nói cứ như là mong em gặp phải câu không biết làm ấy nhỉ?"
"Cậu có kiểm tra lại bài không?"
"Ờm... hình như là không ạ." Ánh mắt Tô Giang đảo đi nơi khác.
"Tại sao không kiểm tra lại?!" Trương Vu sụp đổ.
"Em vội về nhà ăn cơm, bạn gái em còn đang chờ em mang bữa sáng về mà."
Trước khi đi, An Nhu đã dặn Tô Giang lúc về nhớ mua giúp cô một suất bánh bao nước và sữa đậu nành.
"Bạn gái cậu..."
Nghe câu trả lời của Tô Giang, Trương Vu siết chặt nắm đấm.
Không được tức giận, không được tức giận.
Hít sâu, hít sâu vào.
Chết tiệt!
Lẽ ra ngay từ đầu không nên để thằng nhóc này yêu đương!
Trương Vu cố gắng bình ổn tâm trạng, bình tĩnh hỏi: "Cậu có chắc chắn vào được vòng quốc gia không?"
Dù tin tưởng vào thực lực của Tô Giang, nhưng cái vẻ cà lơ phất phơ này của cậu thật sự khiến Trương Vu rất lo lắng.
"Thầy yên tâm đi ạ."
Tô Giang nở một nụ cười rạng rỡ: "Em chắc chắn sẽ đứng nhất!"
"Thật không đấy?"
"Thật mà! Thật hơn cả vàng!"
"Không được hạng nhất thì sao?"
"Thì coi như em chưa nói gì."
"Cậu cái thằng..."
Trương Vu vội bịt miệng lại, kịp thời nuốt câu chửi thề vào trong.
Ông là một nhà giáo nhân dân ưu tú, không thể văng tục với học sinh.
Ông giơ ngón tay, chỉ vào Tô Giang một lúc lâu mà không nói được câu nào.
Bởi vì ông phát hiện ra, ngoài chửi thề ra, ông chẳng biết nói gì nữa.
Ai, thôi kệ đi, toang rồi.
Đời mà, Trương Vu thở dài.
Gặp phải một học sinh như thế này, coi như ông xui xẻo.
"Cậu về... làm thêm ít đề thi vòng quốc gia đi."
Trương Vu hết cách, đành tiếp tục dặn dò: "Sẽ có kết quả nhanh thôi. Theo thông lệ mọi năm, nửa tháng sau khi có kết quả chính là vòng thi quốc gia."
"Địa điểm thi quốc gia năm nay là ở Tây Châu, đến lúc đó cậu tự mình đến Tây Châu, mọi chi phí nhà trường sẽ lo."
Trương Vu nhìn thẳng vào mắt Tô Giang, nghiêm giọng nói: "Cậu nhất định phải phát huy hai trăm phần trăm thực lực, mang về cho trường ta một tấm huy chương vàng, biết chưa?"
Tô Giang trịnh trọng gật đầu.
"Em biết rồi, em nhất định sẽ dốc toàn lực!"
Lát nữa tiện đường mua một phần mì nướng khô về ăn mới được, Tô Giang thầm nghĩ.