Virtus's Reader
Để Ngươi Thổ Lộ, Ngươi Tìm Tới Hắc Đạo Thiên Kim?

Chương 171: CHƯƠNG 171: AN NHU MÀ CŨNG ĐÒI RÀNH LÁI XE HƠN TA À?

"Ầm! Ầm! Đoàng..."

Trong màn đêm, Tô Giang và Hắc Thương không ngừng nổ súng.

Hắc Thương cưỡi mô tô, vừa bắn về phía Tô Giang, vừa nhanh chóng lao tới.

"Móa, đây không phải là gian lận sao?"

Ở trạng thái Thương Ảnh Lưu Phong, Tô Giang vừa di chuyển tốc độ cao lùi lại, vừa né tránh đạn của Hắc Thương.

Đồng thời, Tô Giang cau mày nhìn quanh.

Tiếng súng đã thu hút sự chú ý của không ít người nhà họ Mai, rất nhiều kẻ đang chạy về phía hắn.

Cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ bị vây chặt.

Hơn nữa, Hắc Thương cũng gây ra cho hắn áp lực rất lớn.

Hoàn toàn không cùng đẳng cấp với ả đàn bà Mân Côi kia.

"Mẹ nó, rốt cuộc nhà họ Vệ còn bao nhiêu kẻ như thế này?"

Tô Giang vừa nghĩ, tay vừa không ngừng hành động, nổ súng cực kỳ chuẩn xác, bắn trúng lốp xe mô tô của Hắc Thương.

"Bụp!"

Lốp xe bị đạn bắn thủng, Hắc Thương siết chặt tay lái rồi tung người nhảy lên.

"Kétttt!"

Chiếc mô tô ma sát với mặt đất, tạo ra âm thanh chói tai.

Hắc Thương mượn quán tính nhảy khỏi xe, bắn liên tiếp hai phát về phía Tô Giang ngay trên không.

Cả hai phát đều bị Tô Giang né được một cách hiểm hóc.

"Thằng ngốc to xác kia, tài bắn súng của mày chỉ có thế thôi à?"

"Lúc tao mới chào đời còn biết dùng súng hơn mày đấy."

"Tài bắn súng cỡ này của mày, ở làng tao chỉ xứng ngồi mâm trẻ con thôi."

Tô Giang vừa cắm đầu bỏ chạy, vừa không quên mỉa mai Hắc Thương.

Khí thế không thể thua được.

Hơn nữa, mục đích của hắn chỉ là cầm chân Hắc Thương, chờ Tạ Cố Lý dẫn người nhà họ Tạ đến cứu.

Vì vậy, sau khi xử lý chiếc mô tô của đối phương, mục tiêu chính của Tô Giang đã chuyển thành chạy trốn.

"Nhanh lên, Tô Giang ở kia, bắt lấy hắn!"

"Phát hiện mục tiêu! Tất cả tập hợp!"

"Ủa, lạ thật, sao chỉ có một người? Tôi nhớ là có hai người mà?"

"Không quan trọng, gia chủ đã nói, mục tiêu chính của chúng ta là bắt Tô Giang."

"..."

Trước đó, vì thân phận đã bại lộ nên Tô Giang dứt khoát tháo luôn khẩu trang xuống.

Người nhà họ Mai trước khi xuất phát đều đã xem ảnh của Tô Giang.

Thậm chí còn gửi thẳng ảnh vào trong nhóm chat.

Cho nên bây giờ vừa nhìn thấy gương mặt đó là biết ngay hắn là Tô Giang.

Trong phút chốc, không chỉ Hắc Thương mà tất cả người nhà họ Mai đều hành động, toàn lực truy sát Tô Giang.

"Chết tiệt! Dựa vào cái gì mà chỉ dí mình tao?"

"Tạ Cố Lý chạy về hướng đông bắc rồi, sao các người không đuổi theo hắn đi!"

"Đó là đại thiếu gia nhà họ Tạ đấy, bắt được hắn thì nhà họ Mai các người sẽ một mình một cõi cho xem!"

"Này, các người có nghe không hả? Tạ Cố Lý! Đại thiếu gia nhà họ Tạ! Chạy về hướng đông bắc rồi!"

Lúc này, Tô Giang không chút do dự lựa chọn bán đứng đồng đội.

Người đông quá, hắn thật sự có chút chịu không nổi.

Hơn nữa, thời gian của Thương Ảnh Lưu Phong cũng sắp hết.

Ai ngờ, người nhà họ Mai lại làm như tai điếc mắt ngơ trước những lời hắn nói.

Chỉ chăm chăm muốn bắt Tô Giang.

Tạ Cố Lý là ai?

Không biết.

"Lão Tạ, mẹ nó ông nhanh lên chút đi..."

Tô Giang không ngừng kêu khổ trong lòng, sau lưng, người nhà họ Mai đã lái xe đuổi theo.

Hai chân hắn làm sao chạy lại bốn bánh xe.

Trong lòng trở nên tàn nhẫn, Tô Giang không chút do dự, quay đầu nổ súng.

"Đoàng!"

Người ngồi ở ghế lái lập tức bị viên đạn này bắn trúng giữa trán, chết ngay tại chỗ.

"Kétttt!"

Chiếc xe phanh gấp, ma sát với mặt đường tạo ra tiếng vang chói tai.

Cùng lúc đó, Tô Giang đột nhiên quay ngược tấn công.

Hắn lao đến bên cạnh chiếc xe trong nháy mắt, mở cửa xe, kéo người kia xuống rồi ngồi vào.

Mọi động tác liền mạch.

Hắn đã cướp được chiếc xe này.

Thế nhưng, lúc ngồi vào xe, Tô Giang lại ngớ cả người.

"Trời! Mình quên là mình không có bằng lái."

"Giờ phải làm sao đây?"

Qua kính chiếu hậu, Tô Giang thấy Hắc Thương và đám người nhà họ Mai sắp đuổi kịp.

"Kệ mẹ nó, cứ lái thôi!"

Tô Giang nắm chặt vô lăng, đột nhiên nhấn mạnh chân ga, cảm giác dính chặt vào lưng ghế ập đến.

Chiếc xe tức khắc phát ra tiếng gầm lớn, rồi đột ngột tăng tốc.

Trong nháy mắt đã bỏ xa đội truy sát.

Phía sau, đám người trong đội truy sát đều ngây ra nhìn.

"Ai dạy nó lái xe kiểu đó vậy?"

"Sao nó lại lái chiếc xe con này mà cứ như xe thể thao thế?"

"Đừng có tám nữa, người sắp chạy mất rồi, đuổi theo mau!"

Trên đường, một chiếc xe con màu đen lao đi với tốc độ cực nhanh.

Điều kỳ lạ là, rõ ràng trời không mưa nhưng cần gạt nước lại bật.

Rõ ràng là ban đêm nhưng lại không bật đèn xe.

Chiếc xe lướt qua như một tia chớp, chỉ để lại tiếng hét kinh hoàng của Tô Giang trong gió.

"Mẹ nó sao lại là xe số sàn thế này?!"

Tô Giang suy sụp, dưới chân có ba bàn đạp, ngoài chân ga ra thì hai cái còn lại hắn hoàn toàn không biết đạp cái nào.

Bây giờ hắn chỉ muốn dừng lại, sau đó về trường lái học cho tử tế cái món xe số sàn này.

Thấy phía sau đã không còn bóng dáng của đội truy sát.

Tô Giang nghiến răng, trực tiếp ra tay, kéo phanh tay.

Nhưng chân hắn vẫn chưa rời khỏi chân ga.

Bởi vì trong nhận thức của Tô Giang, không đạp ga thì làm sao mà phanh được?

May mà dù vậy, chiếc xe vẫn dừng lại rất thuận lợi.

Chỉ là sau này có lẽ nó không chạy được nữa.

Tô Giang mở cửa xe, từ từ bước xuống.

Quay đầu nhìn lại, chiếc xe đã bắt đầu bốc khói nghi ngút.

Nhưng trong lòng Tô Giang lại rất phấn khích, hắn cảm thấy bây giờ mình mạnh đến đáng sợ.

"Mình... biết lái xe rồi!"

"Không những thế, mình còn lái xe cắt đuôi được bọn chúng!"

"Mình biết ngay mà, mình có thiên phú trên con đường lái xe này."

"An Nhu có thánh thể lái xe bẩm sinh thì sao chứ? Cô ta mà cũng đòi rành lái xe hơn ta à?"

Thậm chí hắn còn lái xe số sàn, trong khi An Nhu chỉ học xe số tự động thôi.

Nhưng bây giờ không phải là lúc ăn mừng.

Hắc Thương và bọn họ sắp đuổi kịp rồi, mình phải chuồn đi mau.

Tô Giang quay người đi vào một con hẻm nhỏ, định đi tìm Tạ Cố Lý.

Bỗng nhiên bước chân hắn khựng lại, hai mắt mở to, nhìn về phía trước với vẻ mặt không thể tin nổi.

"...Mẹ nó sao ngươi lại ở đây?"

...

Trên đường, Mai Tử Dân dựa vào cửa xe, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Hắn vẫn luôn theo dõi tin tức trong nhóm, biết rằng Tô Giang vẫn chưa bị bắt.

"Không hổ là người mà ngay cả Vệ Thiên cũng phải để mắt tới, tình huống này mà vẫn không bị bắt."

"Xem ra bảy người ta cử đi chết không oan."

Nhưng đúng lúc này, một cuộc gọi đến điện thoại của hắn.

Mai Tử Dân nhíu mày, bắt máy.

"Gia chủ, không hay rồi, hướng đông bắc xuất hiện người của nhà họ Tạ, Tạ Khang Thịnh cũng ở trong đó."

"Bọn họ huy động không ít người, rất có thể là đến để ứng cứu Tô Giang."

Tạ Khang Thịnh?

Mai Tử Dân nhướng mày, lão già này đến nhanh thật.

Nhưng ông ta đã đến thì bên mình lại càng dễ hành động.

"Bảo tất cả mọi người tập hợp ở hướng đông bắc, tôi sẽ qua đó ngay." Mai Tử Dân lên xe, bình thản nói.

"Nhưng mà gia chủ, bên phía Tô Giang..."

"Ta đã nói, tất cả mọi người!"

"...Vâng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!