"Trước đây các em học nhạc thế nào?" Tô Giang hỏi.
Hắn tuy tinh thông âm nhạc, nhưng lại hoàn toàn không có kinh nghiệm dạy học.
Bảo Tô Giang dạy kỹ thuật ngắm bắn và phương pháp phá nổ, hắn có thể giảng cả ngày lẫn đêm.
Nhưng dạy học một cách nghiêm túc thì lại đúng là điểm mù kiến thức của hắn.
"Dạy chúng em đọc nhạc phổ và biểu diễn, chủ yếu là đàn violin, thỉnh thoảng sẽ dạy thêm một vài nhạc cụ khác, phân tích những điểm chung giữa chúng ạ."
Không hổ là lớp trưởng, Tào Nhiễm rõ ràng đã chuẩn bị bài vở rất kỹ càng.
"Đọc nhạc phổ à..."
Tô Giang ngáp một cái, hơi buồn chán.
Món này dạy kiểu gì bây giờ?
Hắn biết được là nhờ có hệ thống, nên đột nhiên thông thạo tất cả.
Hắn không hề trải qua quá trình từ số không đến một, mà bắt đầu ngay từ con số một trăm.
Bây giờ hỏi hắn làm sao để đi từ số không đến một ư?
Rất đơn giản, đầu tiên bạn phải có một cái hệ thống rác rưởi.
Sau đó hoàn thành nhiệm vụ cứu Mai Linh Linh, thế là bạn sẽ hiểu âm nhạc.
"Thế này đi, tiết này các em cứ tự học trước, tôi về nghiên cứu kỹ lại giáo án đã."
Tô Giang chọn cách buông xuôi, nhưng xuất phát từ trách nhiệm của một người thầy, hắn lại nói thêm một câu.
"Có vấn đề gì không hiểu thì cứ hỏi tôi."
Nói xong, Tô Giang lấy điện thoại ra, chuẩn bị làm một ván game.
Dù sao cũng cả một tiết học, hơn nữa từ khi mùa giải mới cập nhật, hắn chưa chơi lại lần nào.
Nhân cơ hội này chơi một ván, một tiết bốn mươi lăm phút, chơi ngon có khi được hai trận.
Cả lớp cúi đầu, im lặng không nói, không ai thật sự dám đến hỏi Tô Giang.
Trừ Tào Nhiễm.
"Thầy Tô, thầy có thể phiền xem giúp em bản nhạc phổ này được không ạ?"
Tào Nhiễm đưa một tờ giấy cho Tô Giang, trên đó là khuông nhạc được vẽ bằng tay, cực kỳ ngay ngắn.
"Đây là một đoạn nhạc ngắn em tự viết bằng violin, nhưng dù em sửa thế nào cũng cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó."
Tự viết nhạc?
Tô Giang nhướng mày, nhưng không hề đặt điện thoại xuống mà chỉ liếc mắt nhìn qua.
Tào Nhiễm cũng không tức giận, cứ thế lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của Tô Giang.
Cô cũng có ý muốn xem thử, vị giáo viên âm nhạc này có thực lực thật hay không.
"Ô nhịp thứ ba có vấn đề về nhịp, thử đổi thành nhịp sáu-bốn xem."
"Hợp âm ở đoạn cuối có thể thay đổi một chút, nếu không sẽ quá cứng nhắc."
"Nếu là violin, bản nhạc này dùng thế bấm cố định để kéo sẽ hợp hơn."
"..."
Tô Giang chỉ liếc qua một cái đã thao thao bất tuyệt, chỉ ra tất cả vấn đề của bản nhạc phổ.
Bên dưới, đám học sinh mặt mày kinh ngạc, nhìn Tô Giang với vẻ khó tin.
Ủa, cha nội này?
Thầy biết nhạc thật à?
Bọn họ còn tưởng Tô Giang chỉ treo danh giáo viên âm nhạc, thực chất là người được nhà trường cử đến để uốn nắn bọn họ.
Không ngờ lại là giáo viên âm nhạc thật.
Nhưng giáo viên âm nhạc không phải đều ôn tồn, nho nhã sao?
Cái kiểu của Tô Giang... có hơi phá vỡ nhận thức của họ về giáo viên âm nhạc.
"... Tóm lại, bản nhạc phổ này của cậu, viết như một đống rác."
Tô Giang nhận xét không chút nể nang, rồi lại cười dịu dàng: "Còn vấn đề gì không? Lớp trưởng Tào Nhiễm?"
"Một... một đống rác?"
Tào Nhiễm sững sờ, cô không ngờ bản nhạc phổ mình dốc lòng viết ra lại nhận được đánh giá như vậy.
"Thầy Tô, em thừa nhận trình độ âm nhạc của thầy rất cao, nhưng em hy vọng thầy tôn trọng âm nhạc của em." Giọng Tào Nhiễm lạnh đi mấy phần.
"Nói thẳng nói thật lại thành không tôn trọng à?"
Tô Giang lười biếng đáp, một bên chơi game, một bên thản nhiên nói: "Nếu cậu thật sự yêu thích âm nhạc, thật sự bỏ công sức ra thì không thể nào viết ra một bản nhạc nát như thế được."
Nghe vậy, vẻ mặt Tào Nhiễm lần đầu tiên lộ ra sự tức giận.
Mấy vị giáo viên âm nhạc trước đây đều hết lời khen ngợi bản nhạc này của cô, vậy mà đến miệng Tô Giang lại bị coi là một đống rác, Tào Nhiễm có chút không phục.
Cô không nói gì thêm, im lặng cầm lấy bản nhạc phổ mình vẽ, trở về chỗ ngồi.
Tô Giang khẽ liếc cô một cái, rồi lại tiếp tục chơi game.
Hắn không hề nói dối, theo hắn thấy, bản nhạc Tào Nhiễm viết đúng là rất tệ.
Rõ ràng, Tào Nhiễm ngay cả những âm giai cơ bản còn chưa nắm vững đã bắt đầu viết cái gọi là nhạc phổ.
Điển hình cho kiểu chưa biết đi đã đòi chạy.
Thời gian trôi qua từng giây, Tô Giang ngồi trên bục giảng, vắt chéo chân, hững hờ roll tướng.
Bên dưới, hơn mười học sinh như ngồi trên đống lửa, họ chưa bao giờ cảm thấy bốn mươi lăm phút lại dài đằng đẵng đến thế.
Tự học là không thể nào, đời này cũng không thể tự học.
Việc duy nhất họ có thể làm là nhìn chằm chằm vào đồng hồ trên tường, không ngừng đếm thời gian.
"Thầy... thầy Tô."
Một cậu trai cao gầy ngồi hàng sau yếu ớt giơ tay: "Em có thể đi vệ sinh được không ạ?"
Cậu ta muốn ra nhà vệ sinh hút một điếu thuốc, thật sự không nhịn nổi nữa rồi.
Nếu là bình thường, cậu ta làm chuyện này đâu cần báo cáo với giáo viên, cứ thế đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Nhưng đối mặt với Tô Giang, cậu ta chỉ có thể ngoan ngoãn xin phép.
Tô Giang nghe vậy, khẽ ngước mắt nhìn cậu ta một cái, thản nhiên nói: "Thuốc lá để trên bàn, còn nhà vệ sinh thì cứ đi tự nhiên."
Cậu trai cao gầy nghe xong, khóe miệng giật giật.
Không mang thuốc thì tôi đi vệ sinh làm gì?
Cậu ta không tin Tô Giang còn có thể khám người mình chắc?
Vừa đứng dậy định ra ngoài, giọng nói bình thản của Tô Giang lại vang lên.
"Nếu để tôi phát hiện cậu hút thuốc trong nhà vệ sinh, kết cục sẽ giống như thằng nhóc không nói được kia."
Hắn chỉ vào Hứa Xã.
Lúc này, Hứa Xã bị réo tên đột nhiên ngẩng đầu, hung hăng liếc Tô Giang một cái.
Mày cứ chờ đấy cho ông!
Bước chân của cậu trai cao gầy khựng lại, khó khăn nuốt nước bọt, nhìn Tô Giang, rồi lại nhìn Hứa Xã.
"Ờm... em đột nhiên lại không muốn đi vệ sinh nữa ạ." Cậu trai cao gầy lại ngồi xuống.
Chỉ còn mấy phút nữa là tan học, cậu ta cũng không phải không nhịn được.
Vài phút sau.
Tô Giang nhìn màn hình điện thoại hiện lên cảnh bị loại ở top 8, quả quyết bấm thoát.
Game rác, chó cũng không thèm chơi.
Cái mùa giải S12 này đúng là không thể chơi nổi một ngày, đúng là một lũ ngốc.
Đúng lúc này, tiếng chuông tan học vang lên.
Tiết này vừa hay là tiết cuối cùng của ngày hôm nay, nếu là ngày thường, đừng nói chờ chuông reo, chưa đến giờ đã có người chuồn rồi.
Nhưng bây giờ, cả lớp đều trơ mắt nhìn Tô Giang.
Tô Giang không lên tiếng, bọn họ không dám đi.
"Được rồi, tan học, về nhà hết đi." Tô Giang nói một câu.
Cả đám lập tức đứng dậy, chạy trối chết khỏi phòng học, Hứa Xã là người chạy nhanh nhất.
Trong nháy mắt, phòng học chỉ còn lại ba người.
Tô Giang, Tào Nhiễm và Vương Oánh Oánh.
"Thầy Tô, xin chờ một chút."
Tào Nhiễm lên tiếng, gọi giật Tô Giang đang định rời đi lại.
"Không biết thầy Tô tốt nghiệp trường danh tiếng nào ạ?" Tào Nhiễm hỏi.
"Vấn đề này quan trọng lắm sao?"
"Rất quan trọng, vì nó sẽ quyết định, liệu thầy có xứng đáng làm thầy của em hay không."