Sáng sớm hôm sau, thầy giáo Tô Ngạo Thiên của chúng ta đeo cặp kính gọng vàng, vui vẻ mang cặp sách đến trường.
Mặc dù không còn là học sinh, nhưng Tô Giang vẫn thích đeo một chiếc cặp sách.
Bởi vì nó có thể chứa được rất nhiều thứ, ví dụ như thuốc nổ...
Nhưng lần này Tô Giang không mang theo thuốc nổ, hắn đã hoàn lương, không còn chơi trò phá hoại nữa.
Hắn đã qua cái tuổi chơi pháo rồi.
Sau khi bàn bạc ngày hôm qua, Tô Giang vẫn tiếp tục hoạt động dưới thân phận Tô Ngạo Thiên.
Còn về thân phận Hoa Khánh, kể từ khi có được số điện thoại của Quan Yến, phía bên này cũng không còn gì phải lo ngại.
Chỉ cần Ngô Kỳ định kỳ gửi tin nhắn cho Bạch Vũ, báo cho cô biết mọi chuyện bên phía Hoa Khánh vẫn bình thường là được.
"Chào buổi sáng, chủ nhiệm."
Tô Giang bước vào văn phòng, cười chào chủ nhiệm khối.
Hắn vô tình liếc qua chiếc két sắt, hôm qua lúc rời đi, hắn đã cố ý giở chút mánh khóe nhỏ.
Xem ra bây giờ, chủ nhiệm khối vẫn chưa hề động đến két sắt.
Quỹ đen của hắn vẫn rất an toàn.
"Chào buổi sáng thầy Tô." Chủ nhiệm khối nhìn Tô Giang, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
"Sao vậy chủ nhiệm, có chuyện gì à?" Tô Giang hỏi.
Chủ nhiệm khối thấy vậy, khẽ thở dài một tiếng, nói: "Thầy Tô à, thầy mới đến Diên Nam, có lẽ còn chưa hiểu rõ tình hình."
"Nếu thầy tin tôi thì hãy nghe tôi, hôm nay đến xin lỗi Hứa Xã một tiếng đi."
"Anh trai nó là người của bang Hổ Đầu, ở trong trường thì có thể không sao, nhưng nếu ra khỏi trường..."
Lời nói của chủ nhiệm khối đột ngột dừng lại, ông nhìn Tô Giang đầy thâm ý.
Ông đã nói đến mức này rồi, chắc Tô Giang có thể hiểu được chứ?
"À, ông nói chuyện này sao?" Tô Giang cười nhẹ: "Không có gì đâu, chỉ là một hiểu lầm nhỏ thôi, đã giải quyết xong cả rồi."
"Giải, giải quyết xong rồi?"
Chủ nhiệm khối sững sờ, còn chưa hiểu ý của Tô Giang là gì thì bỗng có người gõ cửa.
"Cốc cốc cốc..."
Hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hứa Xã đang đứng ở cửa, mặt mày cười hề hề.
Đồng tử của chủ nhiệm khối hơi co lại, thầm nghĩ không ổn, mới sáng sớm đã đến tìm Tô Giang gây sự rồi sao?
Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo đã khiến chủ nhiệm khối phải trợn mắt hốc mồm.
"He he he, thầy Tô... Đây là bữa sáng em cố ý mua cho thầy ạ."
Hứa Xã đặt bữa sáng lên bàn Tô Giang, sau đó đứng nghiêm, cúi gập người 90 độ trước mặt hắn.
"Cảm ơn thầy Tô hôm qua đã dạy bảo!"
Chủ nhiệm khối: "?"
Tình hình gì thế này?
"Ừm... Không có gì, đây là việc thầy nên làm."
Tô Giang tao nhã đẩy gọng kính, thản nhiên nói: "Nếu không có chuyện gì khác thì em về lớp trước đi."
"Vâng ạ, thưa thầy Tô!"
Hứa Xã dõng dạc đáp, sau đó quay người đi về phía lớp học.
Suốt cả quá trình, cậu ta không hề liếc nhìn chủ nhiệm khối lấy một cái.
Trong mắt cậu ta chỉ có Tô Giang.
"Ông thấy chưa, tôi đã bảo là hiểu lầm mà, chúng tôi hòa thuận với nhau lắm chứ?"
Tô Giang vừa ăn bánh bao Hứa Xã mang tới, vừa nói với chủ nhiệm khối.
Một lúc lâu sau, chủ nhiệm khối mới hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Tên Hứa Xã đó, thế mà lại đi xin lỗi thầy giáo?
Thậm chí còn mua bữa sáng cho thầy Tô?
"Thầy Tô, thầy... thầy bỏ thuốc cậu ta rồi à?"
"Nói linh tinh gì vậy, tôi là một giáo viên đứng đắn đấy."
"Vậy tại sao nó lại..."
"Còn có thể tại sao được nữa?" Tô Giang uống một ngụm sữa đậu nành, dửng dưng đáp: "Đương nhiên là vì tôi đã dùng tri thức để cảm hóa cậu ta rồi."
Chủ nhiệm khối nghe vậy, khóe miệng giật giật, dùng tri thức gì mà có hiệu quả nhanh như vậy chứ?
Bỗng nhiên, trong lòng chủ nhiệm khối lóe lên một ý nghĩ.
"Thầy Tô, tôi có một yêu cầu quá đáng!"
"Vậy thì thôi đi."
"Ơ..."
Chủ nhiệm khối cứng họng, ai dạy anh cách nói chuyện kiểu này vậy?
Tuy nhiên, ông vẫn liều mình nói: "Tôi hy vọng thầy có thể đảm nhiệm vị trí chủ nhiệm lớp nghệ thuật."
"Bởi vì chủ nhiệm lớp cũ đã từ chức hôm qua, các giáo viên khác đều trị không nổi đám học sinh này, nhưng xem tình hình hiện tại, tôi cho rằng thầy Tô là lựa chọn phù hợp nhất."
"Nhờ thầy cả, cứu rỗi lũ trẻ này đi!"
Chủ nhiệm khối cúi gập người, trong lòng điên cuồng gào thét, cầu xin anh nhận lấy cái mớ hỗn độn này đi!
"Chủ nhiệm lớp?"
Tô Giang nhíu mày: "Làm chủ nhiệm lớp thì tôi có lợi lộc gì?"
"Có thể tăng lương."
"Chốt đơn."
Tô Giang dứt khoát đáp.
Mặc dù hắn chẳng thèm để mắt đến chút tiền lẻ này, nhưng chân muỗi tuy nhỏ cũng là thịt.
Hơn nữa, chỉ là làm chủ nhiệm lớp thôi mà, trị đám nhóc ranh kia thì có gì khó?
Lão tử đây chỉ cần ngồi trên bục giảng, xem đứa nào dám hó hé một lời?
"Vậy thì tốt quá rồi!"
Chủ nhiệm khối kích động muốn chết, cái mớ hỗn độn này cuối cùng cũng có người gánh.
"Đến giờ rồi, tôi phải đi dạy đây." Tô Giang nhìn đồng hồ treo tường, đã sắp đến giờ vào lớp.
"Vâng vâng vâng, thầy Tô ngài cứ đi làm việc trước đi!"
Chủ nhiệm khối cũng bắt đầu dùng "ngài" để xưng hô với Tô Giang.
Hết cách rồi, nếu ngay cả Tô Giang cũng bỏ chạy, thì ông thật sự không tìm được giáo viên thứ hai có thể trị được lớp nghệ thuật nữa.
...
Rất nhanh, tiếng chuông vào lớp vang lên, Tô Giang đúng giờ bước vào phòng học.
Trong lớp, đám học sinh thấy người bước vào là hắn thì đều đồng loạt cúi đầu, im lặng không nói.
Chỉ riêng Tào Nhiễm là mặt lạnh như tiền, nhìn chằm chằm Tô Giang.
Tô Giang vừa bước lên bục giảng, bỗng nhiên bên dưới vang lên một tiếng hét lớn.
"Vào lớp! Đứng dậy!"
Hứa Xã đột nhiên hét to, sau đó bật dậy, dõng dạc hô với Tô Giang.
"Chào thầy Tô buổi sáng ạ!"
Cả lớp học im phăng phắc, mấy người ngồi quanh Hứa Xã nhìn cậu ta bằng ánh mắt kỳ quái.
Chuyện quái gì thế này?
Hứa Xã bị ai bỏ thuốc rồi à?
"Ừm... Mời ngồi."
Tô Giang lắp bắp nói, mặc dù người đứng dậy chỉ có một mình Hứa Xã.
"Cảm ơn thầy Tô!"
Hứa Xã ưỡn ngực ngẩng đầu, sau đó ngồi thẳng tắp xuống.
Sắc mặt mọi người càng thêm quỷ dị, hôm nay Hứa Xã bị làm sao vậy?
Hôm qua nhìn thầy Tô không phải còn hận đến nghiến răng nghiến lợi sao?
Sao hôm nay lại đổi tính rồi?
Tô Giang tiện tay cầm viên phấn bên cạnh, rồi bỗng sững người.
Chết tiệt, lại quên soạn giáo án.
"Thầy ơi, hôm nay chúng ta học gì ạ?"
Giọng nói của Tào Nhiễm vang lên đúng lúc: "Sẽ không phải lại cho chúng em tự học đấy chứ?"
Tô Giang nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Tào Nhiễm, trên mặt cô ta lộ rõ vẻ khiêu khích.
"Ha ha..."
Tô Giang cười khẩy, thật sự nghĩ hắn dễ bắt nạt lắm sao?
"Hôm nay, tôi sẽ dạy cho các em thứ quan trọng nhất trong âm nhạc."
Tô Giang cầm phấn, rồng bay phượng múa viết lên bảng đen hai chữ lớn.
Tình cảm!
"Cốt lõi quan trọng nhất của âm nhạc chính là tình cảm."
"Một khúc nhạc đoạn gan đứt ruột, chân trời góc bể biết tìm đâu tri âm!"
"Chỉ khi các em dồn hết tình cảm vào âm nhạc của mình, nó mới xứng đáng được gọi là âm nhạc chân chính!"
Tô Giang mặt mày nghiêm túc, giọng điệu đanh thép.
"Vì vậy, trong tiết học tiếp theo này, các em hãy tìm cho ra tình cảm của chính mình đi!"
"Tôi sẽ ở đây giám sát các em tìm!"
Nói xong, Tô Giang ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, rút điện thoại di động ra.
Vào game!