Chỉ một lát sau, nhân viên phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên.
Từng mâm thịt lớn đủ các loại được bưng ra, thu hút sự chú ý của không ít người.
Chiếc bàn gần như không còn chỗ để, mà nhân viên vẫn còn đang bưng đồ lên.
An Nhu mở to mắt, kinh ngạc nhìn Tô Giang.
Nhiều món như vậy, ăn không hết thì phải làm sao?
Sức ăn của An Nhu vốn đã nhỏ, mỗi lần ăn cơm đều chẳng được bao nhiêu.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng giúp cô giữ được vóc dáng thon thả.
Tô Giang nhìn qua, thấy hình như đúng là hơi nhiều thật, thế là anh đứng dậy, mang theo nụ cười thân thiện đi sang bàn bên cạnh.
"Nào lão Vương, ăn chút thịt đi, mời chị khóa trên Quý Mộng ăn chút đồ ngon chứ, cứ ăn rau mãi thì ra làm sao."
Nói xong, Tô Giang bưng hai đĩa thịt bò lớn, đặt vững vàng lên bàn của Vương Tử Dương và Quý Mộng, hào phóng nói: "Ăn tự nhiên nhé, cứ ăn thoải mái đi."
Quý Mộng nhìn đĩa thịt bò trước mặt, có chút luống cuống, cô vội vàng xua tay từ chối: "Như vậy ngại lắm ạ. Với lại bọn em cũng ăn không ít rồi."
Tô Giang thấy vậy, cười ha hả: "Có gì mà ngại chứ, bọn tôi cũng ăn không hết được, hai người ăn giúp một ít."
"Vậy thì... cảm ơn cậu, lần sau có cơ hội tôi mời các cậu ăn cơm nhé." Quý Mộng nói.
"Ok, không vấn đề gì, bạn của lão Vương cũng là bạn của tôi mà." Dứt lời, Tô Giang quay đầu nhìn về phía Vương Tử Dương, híp mắt cười nói: "Đúng không, lão Vương?"
Vẻ mặt Vương Tử Dương như ăn phải phân, nhưng trong tình huống này, hắn cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, khó khăn đáp: "Ờ... đúng vậy, Quý Mộng em đừng khách sáo với nó, ăn hết mình đi."
Trong lòng hắn lại đang rỉ máu, toàn là tiền của ông đây mua đấy.
Tô Giang, cái thằng trời đánh này, dùng tiền của mình để sĩ diện, thế mà Quý Mộng còn phải cảm ơn nó.
Vương Tử Dương thật sự là có nỗi khổ không nói nên lời.
"Ui da!"
Tô Giang vừa ngồi lại chỗ cũ, một cơn đau nhói đột nhiên truyền đến từ dưới chân khiến anh bất giác hít một hơi khí lạnh.
Ngẩng đầu lên, anh đối diện với khuôn mặt tươi cười ngọt ngào của An Nhu, nhưng dưới chân cô lại không chút nương tay mà tăng thêm lực đè lên mu bàn chân của Tô Giang.
"Xem ra cậu và chị khóa trên kia nói chuyện vui vẻ quá nhỉ, còn tự mình mang đồ ăn qua cho người ta nữa?" An Nhu khẽ nói, giọng điệu mang theo vài phần ghen tuông.
Hừ! Bổn cô nương xinh đẹp thế này ngồi ngay trước mặt mà cậu lại chạy tới trước mặt Quý Mộng cười tươi như hoa.
Tôi còn chưa thấy cậu cười với tôi như thế bao giờ.
An Nhu càng nghĩ càng tức, đôi đũa trên bàn không ngừng gõ lộc cộc.
Tô Giang lúc này mới phản ứng lại, cẩn thận hỏi: "Cậu không phải là... ghen rồi đấy chứ?"
"Ai! Ai ghen chứ!" An Nhu như thể bị nói trúng tim đen, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối.
Cô vội vàng thu đũa lại, không gõ lên mặt bàn nữa, để che giấu sự bối rối của mình, An Nhu vội vàng gắp mấy miếng thịt bò thả vào nồi lẩu đang sôi sùng sục, mắt chăm chú nhìn nồi lẩu, không dám nhìn thẳng vào mắt Tô Giang.
Tô Giang nhìn bộ dạng này của An Nhu, cảm thấy hơi buồn cười, dù có ngốc đến mấy, anh cũng biết An Nhu thật lòng thích mình nên mới để ý đến hành động của anh như vậy.
Anh khẽ cười, quyết định không trêu cô nữa, chỉ nói: "Được rồi được rồi, đừng giận nữa, lần sau tôi không dám nữa."
Đồng thời trong lòng anh cũng đưa ra một quyết định.
Nếu lần này làm nhiệm vụ đặc cấp mà anh còn sống sót trở về, anh sẽ thẳng thắn thổ lộ tình cảm của mình với An Nhu.
Nghe Tô Giang nói vậy, tâm trạng An Nhu mới tốt lên, nhưng trên mặt vẫn cố tình làm ra vẻ lạnh lùng, như thể vẫn còn đang giận.
Bốn người tuy ngồi hai bàn riêng nhưng ở rất gần nhau, thế là vừa ăn lẩu vừa trò chuyện.
Chủ yếu là Vương Tử Dương và Tô Giang nói chuyện, Quý Mộng thì trầm tính ít nói, còn An Nhu thì đơn giản là cảm thấy lẩu ở quán này ăn rất ngon, nên cứ cắm cúi ăn mãi.
Khẩu vị vậy mà tốt hơn hẳn mọi khi.
"Đúng rồi lão Vương, sao cậu lại chạy qua đây, bên này đâu phải phố ăn vặt của trường mình." Tô Giang tò mò hỏi, gặp được tên này ở đây, anh thật sự không ngờ tới.
"Haiz, cậu của tôi qua đây công tác, nên tôi cũng đưa Mộng Mộng qua đây ăn tối." Vương Tử Dương vừa ăn vừa đáp.
"À phải, cuối tuần này trường có hoạt động đó, cậu có ý định gì không?" Vương Tử Dương lại nói: "Lão Trương bảo lần này trường chơi lớn, bao trọn cả khu vui chơi đấy."
"Còn có ý định gì nữa, đi chơi thôi, hiếm khi trường tổ chức được hoạt động như vậy." Tô Giang thản nhiên nói.
"Hoạt động gì vậy ạ?" Quý Mộng tò mò hỏi.
Sau đó Vương Tử Dương liền giải thích cho cô nghe.
"Oa, sinh viên năm nhất các cậu sướng thật đấy." Quý Mộng hâm mộ nói: "Năm nhất bọn chị hồi đó cuối tuần còn phải học bù, nghỉ lễ định kỳ đều là chuyện xa vời."
Tô Giang vừa định nói gì đó, bỗng thấy An Nhu có vẻ hơi không vui, bèn nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy?"
An Nhu có chút ủ rũ, lí nhí nói: "Em cũng muốn đi chơi..."
Tô Giang nghe vậy sững sờ: "Vậy thì đi thôi, anh nhớ không phải em cũng đăng ký rồi sao?"
"Nhưng mà, anh trai em hắn..."
Tô Giang lập tức hiểu ra, bây giờ là thời điểm căng thẳng giữa nhà họ An và nhà họ Phong, cô sợ chạy lung tung sẽ gây thêm phiền phức cho An Minh Kiệt.
"Không sao, có anh đây rồi." Tô Giang cười nói: "Bên anh trai em không cần lo, anh ấy sẽ đồng ý thôi."
"Theo kế hoạch của anh trai em, em càng tỏ ra tự nhiên, bọn chúng lại càng không dám ra tay với em."
"Ngược lại, nếu em cứ co rúm lại như bây giờ, mới là gây thêm phiền phức cho anh trai em đấy."
"Thật không?" An Nhu có chút hoài nghi.
"Thật mà, không tin em cứ hỏi anh trai em xem?"
An Minh Kiệt mà dám không cho em đi, tôi sẽ đánh cho nó ị ra quần.
Tô Giang thầm nghĩ.
Tô Giang vừa nói vậy, An Nhu liền yên tâm, cô thật sự rất muốn đi khu vui chơi cùng mọi người, nhất là muốn đi cùng Tô Giang.
Một lúc sau, An Nhu đã ăn no căng, mặc dù khẩu vị tốt nhưng sức ăn của cô đúng là không được bao nhiêu.
Vương Tử Dương tìm cớ đi vệ sinh, sau đó ra quầy lễ tân thanh toán tiền cho cả hai bàn.
Nhìn thấy hóa đơn bàn của Tô Giang, Vương Tử Dương hận không thể đi ám sát Tô Giang ngay lập tức.
Toàn gọi thịt, mà còn là loại đắt nhất!
Vương Tử Dương thấy Tô Giang thế mà cuối cùng còn gọi một ly kem, liền chửi thầm.
"Tên khốn, còn dám gọi kem ly dâu tây, ăn cho Tào Tháo rượt chết mày đi!"
Hắn đâu biết ly kem đó là Tô Giang gọi cho An Nhu, vì An Nhu đột nhiên nói muốn ăn kem.
Trở lại chỗ ngồi, An Nhu đang cầm thìa nhỏ xúc kem ăn, Tô Giang vẫn còn đang chiến đấu, Vương Tử Dương không thể ngờ Tô Giang lại có thể ăn khỏe như vậy.
"Lão Tô, bọn tôi về trước nhé, tôi đưa Mộng Mộng về."
"Ừm được, bai bai."
Vương Tử Dương dẫn Quý Mộng chào Tô Giang một tiếng, còn Quý Mộng thì thân thiện vẫy tay tạm biệt An Nhu.
Chỉ qua một bữa lẩu ngắn ngủi, An Nhu và Quý Mộng đã trở thành bạn tốt, còn trao đổi phương thức liên lạc.
Điều này khiến Vương Tử Dương sau này không thể không lấy lòng An Nhu, nếu không để An Nhu nói xấu hắn trước mặt Quý Mộng thì coi như xong đời.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, An Nhu vừa ăn kem, vừa đưa mắt nhìn Tô Giang đang ăn.
"Trông như một chú heo con..." Ý nghĩ này chợt lóe lên, khiến khóe miệng cô lại cong lên thêm vài phần.
Tô Giang ăn nhiều thật sự, dạ dày của cậu ta rốt cuộc có cấu tạo thế nào nhỉ?
Mà ăn nhiều như vậy còn không béo, vóc dáng lúc nào cũng rất chuẩn, An Nhu nghi ngờ Tô Giang ngày nào cũng lén lút tập luyện.
Trên thực tế, trước khi có được hệ thống, Tô Giang mỗi ngày ngoài ăn ra thì chính là ngủ, có thời gian rảnh cũng chỉ dùng để chơi game.
Còn bây giờ có hệ thống, gặp phải bao nhiêu chuyện phiền phức, Tô Giang cũng không có nhiều thời gian chơi game nữa.
Chỉ còn ăn và ngủ.