"Ha ha ha, dì đùa con thôi."
Chu Như Tuyết thấy vẻ mặt của Tô Giang thì không nhịn được bật cười.
"Coi như dì thật sự có ý đó thì mẹ con cũng chắc chắn không đồng ý đâu."
"Dù sao thì, ai lại nỡ lòng nào đem con gái cưng nhà mình cắm lên một bãi phân trâu chứ."
Nghe vậy, Tô Giang tỏ vẻ bất mãn.
Nói ai là phân trâu cơ?
Dì mà còn nói thế nữa là con trở mặt đấy nhé!
Con về nấu cơm với Nhu Nhu luôn cho dì xem!
"Được rồi, quay lại chuyện chính, để dì kể cho con nghe về Ám Đường."
Vẻ mặt Tô Giang lập tức trở nên ngoan ngoãn, cậu ngồi thẳng lưng, ra vẻ chăm chú lắng nghe.
Chu Như Tuyết lộ vẻ hoài niệm, chậm rãi cất giọng trong trẻo.
"...Tất cả chuyện này phải kể từ biến cố ở Kinh thành năm đó."
"Năm ấy, vì sự xuất hiện của dịch gen do Đinh Khải Minh tạo ra, các gia tộc lớn đều chấn động, ai cũng cho rằng sự tồn tại của dịch gen có thể giúp gia tộc mình có một bước nhảy vọt về chất."
"Mà gia tộc thống trị duy nhất ở Kinh thành lúc bấy giờ là nhà họ Tần cũng vì thế mà cảm thấy nguy cơ, cho rằng sự xuất hiện của dịch gen sẽ lung lay địa vị của họ."
"Thế là ngày hôm đó, tất cả các gia tộc ở Kinh thành đều không chút kiêng dè mà ra tay, hoàn toàn giết đến đỏ cả mắt, mấy gia tộc bá chủ khác cũng nhân cơ hội tấn công nhà họ Tần."
"Nhà họ Vệ lúc đó chính là một trong những gia tộc chủ lực vây công nhà họ Tần."
Nói đến đây, Chu Như Tuyết nở một nụ cười giễu cợt, có chút cảm thán.
Cái gọi là dịch gen chẳng qua chỉ là một cái cớ.
Có lẽ có người thật sự nhắm vào dịch gen, nhưng chắc chắn không nhiều.
Thứ mà những gia tộc kia cần chỉ là một cơ hội.
Một cơ hội để các gia tộc lớn liên thủ kéo nhà họ Tần xuống đài.
Còn về dịch gen, đó là chuyện nên cân nhắc sau khi nhà họ Tần bị diệt vong.
"Trận chiến đó diễn ra ở Kinh thành suốt năm ngày năm đêm, cả thành phố máu chảy thành sông, không đếm xuể có bao nhiêu người vô tội đã mất mạng."
"Và kết quả cuối cùng của biến cố Kinh thành chính là gia tộc thống trị Tần gia bị tiêu diệt hoàn toàn, còn các gia tộc khác cũng nguyên khí đại thương. Phiên bản dịch gen không hoàn chỉnh cũng bị nhà họ Vệ trộm mất."
"Cục Giám Sát do Hạng Thanh Thiên đứng đầu đã liều mạng ngăn cản chiến tranh bùng nổ trong trận chiến đó, toàn lực cứu giúp những người vô tội, nhưng vẫn chỉ như muối bỏ bể."
"Cuối cùng, Hạng Thanh Thiên cũng bị người ta đánh lén rồi giam giữ ở nhà họ Vệ, Cục Giám Sát cũng từ đó suy tàn, thất thế sa cơ."
Nghe đến đây, Tô Giang khẽ nhíu mày, hỏi: "Vậy tại sao họ không giết Hạng Thanh Thiên luôn?"
"Bởi vì Hạng Thanh Thiên sống có giá trị hơn là chết."
Chu Như Tuyết giải thích: "Nếu Hạng Thanh Thiên chết, sẽ có rất nhiều thành viên kỳ cựu của Cục Giám Sát bất chấp tính mạng để báo thù cho ông ấy."
"Để tránh những phiền phức này, nhà họ Vệ không chọn giết Hạng Thanh Thiên mà cứ thế đứng nhìn Cục Giám Sát dần lụi tàn."
"Lâu dần, rất nhiều người đã đánh mất lý tưởng ban đầu, rời khỏi Cục Giám Sát, trở về quê hương để xây dựng thế lực gia tộc của riêng mình."
"Thì ra là vậy." Tô Giang gật đầu, bây giờ cậu đã nghĩ đến rất nhiều người.
Tạ Khang Thịnh hẳn là một trong số đó.
An Hưng Xương có lẽ cũng vậy, nếu không ông ta đã chẳng chạy đến cứu Hạng Thanh Thiên.
"Vậy những chuyện này thì có liên quan gì đến Ám Đường?"
"Ám Đường xuất hiện sau khi biến cố ở Kinh thành xảy ra."
Chu Như Tuyết chậm rãi nói: "Trong trận chiến năm đó, có một người đàn ông xuất quỷ nhập thần, ra tay quyết đoán, tự xưng là sát thủ đệ nhất thiên hạ."
"Ngay cả gia chủ nhà họ Tần cũng từng bị hắn ám sát, thậm chí suýt nữa đã thành công."
"Dù vậy, sau khi bị nhà họ Tần phát hiện, hắn vẫn có thể an toàn rút lui, còn giết không ít người của họ. Chuyện này vừa truyền ra đã lập tức gây chấn động toàn bộ Kinh thành."
Nghe miêu tả như vậy, con ngươi của Tô Giang đột nhiên co lại.
"Sát thủ đó... chính là 'Quỷ'?"
"Thông minh!"
Chu Như Tuyết tán thưởng gật đầu, rồi nói tiếp: "Người đàn ông đó đúng là 'Quỷ' sau này."
"Chỉ có điều lúc đó chưa hề có bảng xếp hạng sát thủ, nên cũng không có danh hiệu 'Quỷ'."
"Chuyện tiếp theo dì muốn nói với con mới là sự tồn tại thực sự của Ám Đường và danh hiệu 'Quỷ'."
Nghe đến đây, ánh mắt Tô Giang lập tức trở nên nghiêm túc.
Đây cũng chính là điều cậu muốn biết.
Chỉ thấy Chu Như Tuyết hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Tô Giang.
"Tô Giang, ngay từ đầu, 'Quỷ' thực ra là hai người."
"'Quỷ'... là hai người?"
Tô Giang hơi khó hiểu nhíu mày, lời này có ý gì?
Nhưng rất nhanh, Chu Như Tuyết đã giải thích cho cậu.
"Sau biến cố ở Kinh thành, nghe nói người đàn ông kia đã chết trong một cuộc vây quét."
"Thế nhưng, ngay khi mọi người đều cho rằng hắn đã chết thì 'Quỷ' lại xuất hiện."
"Cảm giác áp bức đáng sợ y hệt, những vụ ám sát khiến các gia tộc lớn khiếp sợ cũng y hệt, khiến tất cả mọi người đều tin rằng 'Quỷ' này chính là người đàn ông năm xưa."
"Cũng chính lúc này, mẹ của con đã tìm đến dì."
Chu Như Tuyết ánh mắt đầy hoài niệm, nói: "Bà ấy nói, hy vọng dì có thể lấy thân phận 'Quỷ' để thành lập một tổ chức."
"Vừa hay lúc đó An Hưng Xương muốn rèn luyện Minh Kiệt một chút, để nó khuếch trương thế lực của An gia ở bên Giang Đô."
"Dì cũng đang rảnh rỗi nhàm chán, không có việc gì làm nên đã đồng ý."
"Ban đầu dì còn lo lắng, dùng danh xưng 'Quỷ' để thành lập thế lực liệu có bị 'Quỷ' thật tìm tới cửa không."
"Nhưng sau này dì mới hiểu, 'Quỷ' thật và mẹ con có lẽ cũng có một vài giao dịch."
"Bởi vì, mỗi khi dì cần thể hiện thực lực ám sát, 'Quỷ' thật đều sẽ hành động thay dì, đi ám sát một vài người."
"Lâu dần, họ cũng coi dì là 'Quỷ' thật."
Lời vừa dứt, Tô Giang đã há hốc miệng, có chút ngây người.
Trời má ơi!
Mẹ của con ơi là mẹ của con!
Mẹ nó chứ, rốt cuộc hai người ngầu tới mức nào vậy?
Sớm biết ba mẹ bá đạo như vậy, con còn cần hệ thống làm gì nữa?
Chẳng phải con cứ thế đi ngang ở Giang Đô luôn cho rồi sao?
Ờm... mặc dù bây giờ cũng có thể đi ngang ở Giang Đô.
Nhưng ngồi không mà hưởng với tự mình nỗ lực để có được là hai cảm giác khác nhau hoàn toàn!
Mà cậu thì thích ngồi không mà hưởng hơn!
"Một thời gian trước, mẹ con gọi điện cho dì, nói con đến Diên Nam, hỏi dì có muốn ném Ám Đường cho con chơi không."
"Dì bèn nghĩ ra cách thử con một chút, thế là mới có tin nhắn giả kia."
"Nhưng không ngờ, biểu hiện của con lại ngoài dự đoán của dì, hoàn toàn là kiểu người không chơi theo bài vở."
"Xem ra bây giờ, không thể giao Ám Đường cho con được rồi. Nếu để con nắm Ám Đường, không chừng ngày nào đó con phá cho tan tành mất."
Chu Như Tuyết mỉm cười: "Ám Đường vẫn nên nằm trong tay dì thì tốt hơn, dễ kiểm soát."