"Ta là... Hạng Thanh Thiên."
Hạng Thanh Thiên chậm rãi vươn tay, nói tiếp: "Ta nghĩ, hẳn là cậu đã nghe nói về ta rồi."
Tô Giang không bắt tay Hạng Thanh Thiên, ánh mắt cảnh giác nhìn đối phương.
Những lời Hạng Thanh Thiên vừa nói đã tiết lộ rất nhiều thông tin.
Thứ nhất, đối phương biết mình gửi 3 triệu ở đây, còn có thể nắm được hành tung của mình.
Điều đó cho thấy, mọi hành động của mình sau khi đến Diên Nam, đối phương đều nắm trong lòng bàn tay.
Như vậy, vị trí đại bản doanh có lẽ cũng đã bị bại lộ từ lâu.
Điểm thứ hai, Hạng Thanh Thiên lại có thể dựa vào hành tung của mình để suy đoán ra mình sẽ đến lấy tiền.
Điều này chứng tỏ, Hạng Thanh Thiên là một kẻ chuyên dùng đầu óc.
Mà Tô Giang, ghét nhất chính là những kẻ thích đấu trí.
Nhất là tên An Minh Kiệt kia, suốt ngày cười nham hiểm, trông không giống người tốt chút nào.
Thấy Tô Giang không có động tĩnh, Hạng Thanh Thiên lúng túng thu tay về.
"Cậu có vẻ hơi có địch ý với ta thì phải?"
Hạng Thanh Thiên híp mắt, giọng điệu đầy nghi hoặc: "Tại sao? Chúng ta hẳn là lần đầu gặp mặt, sao cậu lại có địch ý với ta?"
"Theo như lời miêu tả của Thượng Quan và An Hưng Xương, cậu hẳn có quan hệ mật thiết với Cục Giám Sát, và cũng biết địa vị của ta ở đó."
"Cho nên, dù cậu có thờ ơ với ta, ta vẫn có thể hiểu được."
"Nhưng ta lại hết lần này đến lần khác nhìn thấy địch ý trong mắt cậu..."
Hạng Thanh Thiên vừa nói, vừa hứng thú đánh giá Tô Giang, như thể vừa phát hiện ra một chuyện cực kỳ bất ngờ.
Tô Giang nghe vậy, khóe miệng hơi nhếch lên: "Xem ra, ông cũng không phải là người biết tuốt nhỉ?"
"Đương nhiên, trên đời này không ai là biết tuốt cả." Hạng Thanh Thiên đáp.
"Ồ?" Tô Giang nhướng mày: "Thế thì thú vị đấy, vài giờ trước, có một người tên Doãn Hành nói với tôi rằng thế lực của bọn họ không gì không biết, không gì không hay."
"Bọn họ chém gió thôi."
Hạng Thanh Thiên vung tay, sau đó xoay người trở lại chiếc ghế xếp của mình.
Hắn nằm xuống, chiếc ghế chậm rãi đung đưa, phát ra tiếng kẽo kẹt.
"Tô Giang, tuy không biết vì sao cậu lại có địch ý với ta, nhưng... đây cũng không phải chuyện xấu."
Nghe vậy, Tô Giang khẽ nhíu mày: "Lời này của ông là có ý gì?"
Hạng Thanh Thiên ngước mắt nhìn hắn một cái, khẽ cười, nhưng không trả lời câu hỏi này.
"3 triệu của cậu vẫn còn trong tủ bảo hiểm, chưa ai động đến."
"Yên tâm, không có cạm bẫy gì đâu, ta đợi cậu ở đây chỉ để gặp mặt một lần thôi."
Tô Giang ngờ vực nhìn Hạng Thanh Thiên, người này thật sự có chút... kỳ quái.
Cũng có chút khiến người khác nhìn không thấu.
Qua lần tiếp xúc này, Tô Giang nhất thời không phân biệt được đối phương là địch hay bạn.
Tuy nhiên, 3 triệu chắc chắn là bạn, điều này không cần nghi ngờ.
Nghĩ đến đây, Tô Giang cũng không khách sáo, trực tiếp bước đến trước két sắt, dùng chìa khóa nhẹ nhàng mở ra.
Chiếc túi lớn màu đen chứa 3 triệu đang yên tĩnh nằm bên trong.
Tô Giang mở ra xem, tờ hai mươi đồng của Vương Oánh Oánh cũng nằm yên ở đó.
Xem ra đúng là không có ai động vào.
"Ông... chắc không đặt máy theo dõi hay bom gì bên trong chứ?"
Tô Giang quay đầu, hỏi Hạng Thanh Thiên đang nằm trên ghế xếp ở phía xa.
Hạng Thanh Thiên nhắm mắt lại, khẽ nói: "Nếu ta có đặt, cậu sẽ không cần 3 triệu này nữa sao?"
Tô Giang không nói gì, mà nghiêm túc kiểm tra.
Nghe thấy tiếng sột soạt kiểm tra của Tô Giang, Hạng Thanh Thiên bất đắc dĩ nói: "Đừng tìm nữa, không có mấy thứ linh tinh vớ vẩn đó đâu."
Làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của hắn.
Tô Giang vẫn không để ý đến hắn, lời của Hạng Thanh Thiên, hắn không tin nửa chữ.
Một lúc lâu sau, Tô Giang kiểm tra kỹ càng một lượt, xác nhận không có vật phẩm đáng ngờ nào, liền không chút do dự xách túi lớn đi ra ngoài.
"Tô Giang."
Khi đi đến cửa, Hạng Thanh Thiên đột nhiên mở mắt, gọi Tô Giang lại.
Tô Giang quay người nhìn Hạng Thanh Thiên, không nói gì.
"Cậu đã đến Kinh Thành bao giờ chưa?" Hạng Thanh Thiên hỏi.
"Chưa." Tô Giang lắc đầu.
"Vậy trong mắt cậu, cậu thấy Kinh Thành là nơi như thế nào?"
"Thành phố phồn hoa nhất Hoa Quốc, căn cứ của các gia tộc và thế lực lớn, có nền kinh tế và tài nguyên tốt nhất, một Ma Đô mà ai cũng muốn đến để gây dựng sự nghiệp."
Tô Giang dang hai tay ra, nói: "Đại khái những gì tôi nghe được là như vậy."
"Vậy cậu có thấy, một Kinh Thành như thế, một sự tồn tại như thế, có hợp lý không?"
"Hợp lý hay không thì liên quan quái gì đến tôi?"
Tô Giang bĩu môi: "Tôi là người Giang Đô, cách Kinh Thành xa tít tắp, bên đó thế nào thì có liên quan gì đến tôi?"
Sau đó, hắn dừng lại một chút rồi nói: "Hạng Thanh Thiên, rốt cuộc ông muốn hỏi cái gì?"
Thế nhưng, Hạng Thanh Thiên chỉ thở dài, chậm rãi lắc đầu.
"Không có gì, cậu đi đi."
Chưa từng thấy Kinh Thành thực sự, có nói nhiều hơn nữa cũng chỉ là đàn gảy tai trâu.
Tô Giang nhìn sâu vào mắt Hạng Thanh Thiên một cái, sau đó quả quyết quay người rời đi.
"Này! Đóng cửa vào chứ!" Hạng Thanh Thiên gọi với theo.
"Ông có tay có chân, tự mình đóng đi!" Giọng Tô Giang xa dần.
"Tên khốn này."
Hạng Thanh Thiên thầm mắng một tiếng, lắc đầu, không thèm chấp nhặt với kẻ vô lễ như Tô Giang.
Hắn coi như đã nhìn ra, Tô Giang đang dùng cách trẻ con này để trả đũa mình một chút.
"Vẫn còn thiếu sự trầm ổn..."
"Thôi kệ, cửa mở cũng ngủ được."
Hạng Thanh Thiên nói xong, chậm rãi nhắm mắt lại, hơi thở dần đều.
Và cánh cửa ban công, cũng trong lúc đó, bị ai đó lặng lẽ đóng lại.
"Cạch."
Tiếng đóng cửa khiến Hạng Thanh Thiên lại mở mắt ra, mày nhíu chặt.
Là ai vậy?
Còn để cho người khác ngủ không?
Lần nữa ngồi dậy, Hạng Thanh Thiên dụi mắt, nhìn bóng người đang đứng trước mặt.
"Lâu rồi không gặp, Hạng Thanh Thiên?"
Nghe đối phương gọi tên mình, Hạng Thanh Thiên cau mày, cẩn thận nhận diện người trước mặt.
"Ngươi là... ai nhỉ?"
Hạng Thanh Thiên gãi đầu, suy nghĩ: "Hình như ta đã gặp ngươi trong biến cố ở Kinh Thành."
"Ngươi tên là... là gì nhỉ?"
Bỗng nhiên, hắn vỗ trán một cái, chỉ vào người trước mắt nói: "Ta nhớ rồi, ngươi là... Sát thủ Bạch Tuộc!"
"...Mẹ nó, lão tử tên Trương Vu! Không phải Bạch Tuộc!"
"Ai nha, cũng na ná nhau thôi, lúc đó gọi ngươi là Bạch Tuộc cũng đâu có ít."
Hạng Thanh Thiên xua tay, hồi tưởng: "Ta còn nhớ, năm đó ngươi có không ít kẻ theo đuôi, còn cố tình xăm hình con bạch tuộc lên người nữa cơ mà."
Khóe miệng Trương Vu co giật, đây đúng là quá khứ đen tối của hắn.
Năm đó khi nhìn thấy hình xăm bạch tuộc kia, hắn đã chỉ muốn ám sát ngay đám người hâm mộ đó.
Quá mất mặt.