Virtus's Reader
Để Ngươi Thổ Lộ, Ngươi Tìm Tới Hắc Đạo Thiên Kim?

Chương 397: CHƯƠNG 397: GIÁM SÁT MỘ NHU?

Chỉ một lát sau, Tạ Cố Lý đã đến quán bar mà Tô Giang chỉ cho hắn.

Vừa vào cửa, hắn liền thấy một người đàn ông trùm mũ, ngồi ở góc khuất nhất vẫy tay với hắn.

Tạ Cố Lý đi tới ngồi xuống đối diện, thấy Tô Giang đang uống nước trái cây.

"Não cậu có vấn đề à, vào quán bar uống nước trái cây?"

"Uống nước trái cây thì sao? Có phải cậu trả tiền đâu."

Tô Giang vắt chéo chân, cắn ống hút uống nước trái cây, hỏi: "Không bị theo dõi chứ?"

"Cậu đang nghi ngờ thực lực của tôi à?"

"Tôi đang nghi ngờ IQ của cậu đấy."

Hai người này cứ gặp mặt là lại cà khịa nhau, khó mà tưởng tượng được chính hai kẻ như vậy vừa hoàn thành một màn trình diễn đẳng cấp ảnh đế.

Tạ Cố Lý giơ ngón giữa về phía Tô Giang, sau đó nói: "Đi gọi cho tôi một ly Tua-vít."

"Cái gì cơ?"

"Tua-vít, tên một loại rượu, cậu đúng là đồ nhà quê, cứ nói với bartender là được."

Tạ Cố Lý không chút khách khí chế nhạo.

Tô Giang im lặng đứng dậy, đi về phía quầy bar.

Vài phút sau, Tô Giang quay lại, đặt một ly nước chanh trước mặt Tạ Cố Lý.

Tạ Cố Lý: "???"

"Cậu bị bệnh à, tôi không uống nước chanh!"

"Cậu khó chiều thật đấy, ở nhà họ Tạ làm thiếu gia quen rồi đúng không?"

"Mẹ kiếp, là do tôi khó chiều à? Rõ ràng là cậu cố tình chơi tôi."

Tô Giang xua tay: "Đừng để ý mấy chi tiết đó, bàn chuyện chính đi... Này, ống hút của cậu đây."

Tô Giang còn giúp cắm ống hút vào ly nước chanh của Tạ Cố Lý.

Khóe miệng Tạ Cố Lý co giật, cố nén sự thôi thúc muốn động thủ với Tô Giang ngay tại đây, bưng ly nước chanh lên hút một hơi.

Hai người cứ thế, ngồi trong một quán bar, cắn ống hút uống nước giải khát.

Nếu không phải bây giờ vắng người, quán bar này chẳng có mấy khách, Tạ Cố Lý đoán rằng hai người họ đã thu hút ánh mắt của cả quán.

Hai người im lặng một lúc lâu, Tô Giang mở lời trước: "Mấy hôm trước tôi gặp Thượng Quan Lộ ở sân bay."

"Cậu gặp cô ấy rồi à?"

Tạ Cố Lý nghe vậy liền vội vàng hỏi: "Tình hình cô ấy thế nào?"

"Chắc là không có vấn đề gì lớn, trông bộ dạng cô ấy, nhà họ Thượng Quan chắc sẽ không làm hại cô ấy đâu."

Tạ Cố Lý thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi."

"Sao thế, hai người không liên lạc được với nhau à?"

"Trước đó thì có, sau khi cô ấy bị người nhà Thượng Quan đưa đi thì mất liên lạc luôn."

"Cần tôi giúp không?"

"Thôi thôi, cậu làm ơn đừng giúp tôi!"

Tạ Cố Lý vội vàng xua tay: "Tôi cứ kín đáo làm theo kế hoạch, vẫn có thể cứu Lộ Lộ và bố vợ tôi ra được."

"Cái tên nhà cậu mà tham gia vào, bất kể là với thân phận Mộ Nhu hay Tô Giang, đều chẳng dính dáng gì đến hai chữ kín đáo cả."

"Hơn nữa cậu mà nhúng tay vào, chuyện chắc chắn sẽ càng ngày càng lớn, nên thôi đi."

Tô Giang nghe vậy lập tức cảm thấy hơi cạn lời: "Tôi thật sự đã thay đổi rồi, bây giờ tôi kín đáo lắm."

"Kín đáo? Ha ha... Vừa rồi là thằng mẹ nào chơi trò Cò quay Nga giữa đường thế nhỉ?"

"Vừa rồi là vừa rồi, bây giờ là bây giờ."

Tạ Cố Lý lười đôi co với hắn: "Tóm lại chuyện này cậu đừng nhúng tay vào, nếu tôi thật sự hết cách thì sẽ đến tìm cậu."

"Được thôi, cậu muốn làm thế nào thì làm."

Tô Giang gật đầu, sau đó lấy từ trong túi ra một chiếc khẩu trang màu đen, ném cho Tạ Cố Lý.

"Đeo vào đi, đừng để người ta thấy mặt cậu, bây giờ tôi mới là Mộ Nhu."

"Tiện thể cởi áo khoác của cậu ra, đổi cho tôi."

Tạ Cố Lý nhận lấy khẩu trang, không nhịn được hỏi: "Vậy làm sao tôi biến về lại mặt cũ?"

"Cậu đi tìm mẹ tôi ấy, bà ấy chuẩn bị cho cậu mà, bảo bà ấy giúp cậu biến về."

"Ủa, dịch vụ hậu mãi nhà các cậu kém thế à?"

"Có dịch vụ hậu mãi cho cậu là tốt lắm rồi, cũng chỉ có cậu thôi đấy, người khác là mẹ tôi cho vào danh sách đen luôn rồi."

Tạ Cố Lý lườm Tô Giang một cái, uống cạn ly nước chanh.

Sau đó hai người cởi áo khoác, đổi cho nhau. Dáng người cả hai khá tương đồng nên mặc vào không nhìn ra khác biệt gì.

Hơn nữa lúc Tạ Cố Lý ra ngoài, Tô Giang đã bảo hắn mặc quần đen, như vậy quần của cả hai đều là màu đen, sẽ không khiến người khác nghi ngờ, đúng là chú ý đến từng chi tiết nhỏ.

Tạ Cố Lý đeo khẩu trang lên: "Còn chuyện gì không, không có thì tôi chuồn đây."

"... Hay là cậu tiện thể thanh toán luôn đi?"

Tạ Cố Lý giơ ngón giữa về phía Tô Giang rồi rời đi không thèm ngoảnh lại.

Tô Giang nhìn bóng lưng hắn, chậc một tiếng, sau đó uống hết đồ uống của mình rồi ra quầy thanh toán.

Hắn ra ngoài rất ít khi phải trả tiền, cũng chỉ có Tạ Cố Lý mới được đãi ngộ này.

Tô Giang mang khuôn mặt của Mộ Nhu, với thân phận là ông chủ y quán, nghênh ngang đi về phía y quán.

Trên đường đi, Tô Giang bỗng bật cười: "Chậc, nếu mình mà đi đóng Vô Gian Đạo, chắc lừa cho bọn họ què luôn quá?"

Hắn trở lại y quán, chào hỏi vệ sĩ rồi về phòng nghỉ ngơi.

...

Cùng lúc đó, tại nhà họ Tây Môn.

Quản gia Thư run lẩy bẩy quỳ trước mặt Tây Môn Trang, cúi đầu nói: "Xin lỗi gia chủ, tôi biết hôm nay tôi đã nói những lời không nên nói, bất kể hình phạt nào tôi cũng xin chấp nhận."

Tây Môn Trang sắc mặt thản nhiên uống trà, vẻ mặt không nhìn ra vui buồn.

Không khí trong phòng vô cùng tĩnh lặng, khiến người ta không dám thở mạnh.

Hồi lâu sau, Tây Môn Trang mới mở miệng: "Ngươi có biết, ta tức giận vì điều gì không?"

Quản gia Thư nghe vậy, nuốt nước bọt, trầm giọng nói: "Là... tôi đã đem chuyện người đột biến nói hết cho Tô Giang?"

"Không."

Tây Môn Trang chậm rãi lắc đầu: "Những chuyện ngươi nói cho Tô Giang đều không ảnh hưởng đến đại cục."

"Huống hồ, tình huống lúc đó, ngươi cũng chỉ vì bảo toàn tính mạng của mình, không có gì đáng trách."

"Điều thật sự khiến ta tức giận, là ngươi đã để mất Số 5 và Số 7."

Tây Môn Trang nói với giọng không nhanh không chậm: "Ta bảo ngươi đi bắt người, kết quả người không bắt được thì thôi, lại còn hai tay dâng hai người đột biến quý giá cho kẻ khác."

Quản gia Thư nghe vậy, toàn thân run lên: "Thuộc hạ đáng chết, xin gia chủ cho thuộc hạ một cơ hội, tôi nhất định sẽ lấy công chuộc tội."

Tây Môn Trang im lặng không nói, quản gia Thư không đoán được suy nghĩ trong lòng ông ta, chỉ cầu mong Tây Môn Trang có thể khoan dung độ lượng, tha cho hắn một lần.

Một lát sau, Tây Môn Trang lại lên tiếng: "Tuy nhiên, việc Tô Giang xuất hiện vào lúc này, đúng là có chút ý vị sâu xa."

"Hơn nữa những vấn đề hắn hỏi, cũng rất thú vị..."

Ánh mắt Tây Môn Trang lóe lên, nhìn quản gia Thư rồi chậm rãi nói: "Quản gia Thư, giao cho ngươi một nhiệm vụ."

"Gia chủ xin cứ nói, thuộc hạ nhất định sẽ tận tâm tận lực."

"Bắt đầu từ ngày mai, ngươi đến y quán, mọi lúc mọi nơi phải ở bên cạnh Mộ Nhu."

"Nhất cử nhất động của hắn, ngươi đều phải báo cáo cho ta, ngay cả việc hôm nay hắn ăn gì cũng không được bỏ sót."

"Rõ chưa?"

Quản gia Thư nghe vậy, lập tức có chút nghi hoặc, đây chẳng phải là bảo hắn đi giám sát Mộ Nhu sao.

Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng không dám nói nửa lời từ chối, một khi từ chối, có lẽ hắn sẽ không thấy được ánh mặt trời ngày mai.

Vì vậy, quản gia Thư không chút do dự nói: "Vâng, thuộc hạ nhất định hoàn thành nhiệm vụ!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!