"Hiểu lầm? Tôi không thấy đây là hiểu lầm đâu!"
"Vì cậu mà thanh danh của tôi cũng bị hủy hoại rồi."
"Còn bị bọn họ đồn tôi với cậu là thanh mai trúc mã từ nhỏ nữa chứ, tôi khinh!"
An Nhu hừ lạnh một tiếng, giọng nói mang theo hơi lạnh, cô nghiến cặp răng ngà, Tô Giang vậy mà lại thấy dáng vẻ này của cô khá đáng yêu.
"Không phải lúc chiều cậu dũng cảm lắm sao?" An Nhu chất vấn, khuôn mặt lại tiến gần Tô Giang thêm một chút.
Tô Giang cười gượng, cố gắng giải thích: "Chuyện đó… Chiều nay đúng là tôi hơi bốc đồng, nhưng đó cũng là vì…"
"Gan cậu không phải to lắm sao?" An Nhu không đợi Tô Giang nói xong, liền tiếp tục vặn hỏi.
"Tôi… tôi chỉ là…"
"Còn dám nói thích chân của chị đây!" An Nhu đột nhiên cao giọng, trong mắt lóe lên một tia ranh mãnh.
"Bây giờ tôi hỏi cậu chân tôi có trắng không, cậu còn dám nói không?"
"Ting! Ký chủ đã kích hoạt nhiệm vụ, vui lòng trả lời câu hỏi theo đúng lòng mình, nếu không sẽ bị trừng phạt!"
Ting cái quái gì mà ting!
Mẹ nó chứ, lúc này mày đừng có ra đây gây rối được không hả!
Tô Giang gần như phát điên trong lòng với cái hệ thống não tàn này.
Tao không cầu mày giúp người lúc hoạn nạn, nhưng mày đừng đổ thêm dầu vào lửa được không.
Tô Giang đấu tranh nội tâm một hồi lâu, nghĩ đến việc có thể sẽ bị hệ thống trừng phạt, thậm chí bị xóa sổ, thế là cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, làm theo tiếng lòng của mình.
"Sao không dám nói nữa rồi? Không phải ban ngày cậu…"
"Bạn học An Nhu, chân của cậu thật sự rất trắng, rất đẹp, tôi thật sự rất thích chân của cậu!"
Sau khi nói ra câu này, Tô Giang cảm thấy mặt mình như bị lửa đốt, cậu chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ và lúng túng đến thế.
Dù ngày thường cậu có mặt dày đến đâu, thì bây giờ cũng cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn người khác.
A, thà chết đi cho xong, trong mắt Tô Giang hoàn toàn mất đi ánh sáng.
Đời người có ngàn vạn cách chết, cậu lại chọn cách chết vì quê.
"Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, nhận được phần thưởng ngẫu nhiên!"
"Đang rút thưởng ngẫu nhiên…"
"Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng trung cấp - Tinh thông Cách đấu!"
Trong nháy mắt, một lượng lớn kỹ xảo và phương thức chiến đấu tràn vào đầu Tô Giang, rõ ràng và chi tiết, như thể cậu đã luyện tập vô số lần.
Bây giờ Tô Giang kinh ngạc phát hiện, cậu có thể dễ như trở bàn tay mà cởi được sợi dây thừng đang trói chặt mình.
Đang chuẩn bị hành động, cậu bỗng ngẩng đầu lên thấy An Nhu mặt đỏ bừng, vẻ mặt vừa thẹn vừa giận nhìn mình.
Hai tên vệ sĩ áo đen bên cạnh cũng bị lời tuyên bố của cậu làm cho choáng váng, thậm chí còn ngầm giơ ngón tay cái với cậu.
Tô Giang: ???
Khoan đã, các anh giơ ngón tay cái với tôi làm gì?
Gia tộc xã hội đen của các anh khó đỡ thế?
Tô Giang không biết, An Nhu tuy là đại tiểu thư được cưng chiều trong gia tộc, nhưng cũng là một tiểu quỷ cổ linh tinh quái, chuyên gây chuyện.
Toàn bộ nhà họ An từ trên xuống dưới, không một ai dám chọc vào An Nhu.
Chọc phải An Nhu, một thời gian dài sau đó đều sẽ bị cô trả thù vặt đủ kiểu, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Ngay cả gia chủ và thiếu gia cũng rất đau đầu với An Nhu, đương nhiên đây cũng là một biểu hiện của sự cưng chiều dành cho cô.
Bây giờ với lời tuyên bố này của Tô Giang, hai tên vệ sĩ áo đen chỉ có thể thầm nói: Cậu em, lên đường bình an.
Vốn dĩ An Nhu chỉ định dẫn hai người họ đến dọa Tô Giang một chút, cho cậu biết sợ là được.
Nhưng bây giờ Tô Giang vừa nói ra những lời này, toang rồi.
Đại tiểu thư tuyệt đối sẽ không tha cho thằng nhóc này đâu!
Cậu ta chết chắc rồi.
"Cậu… Vô sỉ! Hạ lưu! Đồ ngốc! Đồ lưu manh!" An Nhu mặt đỏ bừng, giọng run run, tức giận chỉ vào Tô Giang mà mắng.
Từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên cô bị người khác bàn luận về chân mình một cách thẳng thừng như vậy, điều này khiến cô cảm thấy vô cùng nhục nhã và phẫn nộ.
Tô Giang thấy mất mặt, cô còn thấy mất mặt hơn.
May mà ở đây không có người khác, nếu những lời này của Tô Giang được nói ra lúc tỏ tình trong lớp học ban ngày, chắc cô đã xấu hổ chết ngay tại chỗ.
"Đi chết đi, đồ lưu manh!"
An Nhu tức giận hét lên, giơ chân đá về phía Tô Giang, như thể muốn trút hết mọi bất mãn vào cú đá này.
Thế nhưng, lúc này Tô Giang đã cởi được dây thừng trói mình, cậu ung dung né được đòn tấn công của An Nhu.
An Nhu không ngờ Tô Giang có thể tự do hành động, cú đá này của cô mang theo oán khí, dùng hết sức bình sinh.
Sau khi đá hụt, cô lập tức mất thăng bằng, cơ thể loạng choạng mấy cái, sắp ngã nhào xuống đất.
"Á á á cứu mạng!"
"Đại tiểu thư cẩn thận!"
Hai tên vệ sĩ vốn tưởng Tô Giang vẫn bị trói, không thể cử động, nên không hề để ý đến hành động của cậu.
Nhưng khi họ thấy Tô Giang dễ dàng cởi dây thừng và né được cú đá của An Nhu, cả hai đều kinh ngạc, nhất thời không kịp phản ứng, đến lúc họ muốn lao lên bảo vệ An Nhu thì đã không kịp nữa.
Điều khiến họ toát mồ hôi lạnh hơn nữa là, chỗ An Nhu sắp ngã xuống, vậy mà lại có một cây kéo sắc nhọn!
Nếu An Nhu thật sự ngã lên đó, hậu quả không dám tưởng tượng.
An Nhu lúc này cũng ý thức được nguy hiểm đang đến gần, trong mắt tràn ngập hoảng sợ, nhưng cô đã không thể kiểm soát được cơ thể mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình ngày càng gần mặt đất, cây kéo trong mắt không ngừng phóng đại, lòng cô tràn ngập tuyệt vọng, chỉ có thể bất lực nhắm mắt lại.
Một giây sau, cơn đau trong tưởng tượng của An Nhu không hề xuất hiện, thay vào đó là một vòng tay mềm mại và ấm áp.
Còn mang theo một mùi khói nhàn nhạt hòa quyện với hương nước giặt, khiến cô không nhịn được khịt khịt mũi, lại hít thêm mấy hơi.
Cô từ từ ngẩng đầu, đối diện là ánh mắt có chút bất đắc dĩ của Tô Giang.
"Cậu không sao chứ?" Giọng Tô Giang đầy lo lắng, tay cậu vững vàng đỡ lấy eo An Nhu, đảm bảo cô sẽ không ngã.
An Nhu chớp mắt, có chút ngơ ngác nhìn Tô Giang, sau đó một vệt hồng ửng lan trên má, cô lí nhí nói: "Cảm… cảm ơn."
"Thân thủ nhanh thật!"
"Động tác vừa rồi của thằng nhóc này, tôi còn không nhìn rõ, phản xạ đỉnh thật!"
Khi thấy An Nhu bình an vô sự đứng đó, hai tên vệ sĩ thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ vẻ như trút được gánh nặng.
Tuy nhiên, sự kinh ngạc trong lòng họ vẫn chưa tan biến, ngược lại càng thêm sâu sắc vì cảnh tượng chấn động vừa rồi.
Hồi tưởng lại động tác của Tô Giang, cởi dây thừng gọn gàng, sau đó nhanh nhẹn né cú đá của An Nhu, tiếp đến lại nhanh chóng di chuyển đến trước mặt An Nhu, cơ thể hơi nghiêng xuống, vững vàng đỡ lấy cô.
Toàn bộ quá trình chưa đến hai giây!
Hai người họ là vệ sĩ của nhà họ An, cũng coi như dày dạn kinh nghiệm, nhưng họ tự nhận mình không thể có phản ứng nhanh như Tô Giang vừa rồi.
Thậm chí, họ còn không cởi được sợi dây thừng đó.
Người khác không biết, nhưng chính họ thì rõ.
Nút thắt mà họ buộc rất phức tạp, chỉ cần sai một bước là không thể nào gỡ ra được.
Cho nên dù là hai người họ tự mình cởi dây, cũng phải tốn không ít công sức, tuyệt đối không thể nhanh như Tô Giang.
Trong lòng hai người bất giác nảy ra cùng một suy nghĩ.
"Chàng trai trẻ này không đơn giản!"
Tô Giang chẳng hơi đâu quan tâm đến họ, tim cậu bây giờ đang đập nhanh vãi chưởng, sự chú ý hoàn toàn tập trung vào sinh vật mềm mại trong lòng.
Cậu nhẹ nhàng ôm An Nhu, cảm nhận hương thơm và hơi ấm từ người cô truyền đến, nhìn vào đôi mắt đẹp đáng thương của An Nhu, Tô Giang nuốt nước bọt.
Tô Giang lớn từng này, đến tay con gái còn chưa từng nắm.
Sự thân mật đột ngột này khiến cậu có chút bối rối, nhưng lại cảm thấy vô cùng tuyệt vời.
Hóa ra ôm là cảm giác này sao?
Chẳng trách thằng nhóc Vương Tử Dương kia ngày nào cũng yêu đương.
Cảm giác tim đập thình thịch này đúng là khiến người ta có chút mê mẩn.
Hai người cứ thế nhìn nhau, không biết đã qua bao nhiêu giây.
"Khụ khụ, đại tiểu thư, cô không sao chứ?"
Vệ sĩ nhìn không nổi nữa, anh ta là người từng trải, lập tức nhận ra bầu không khí không đúng.
Đại tiểu thư lại đang tuổi mới lớn, cứ tiếp tục thế này, không khéo lại xảy ra chuyện lớn.
Thế là anh ta lập tức lên tiếng nhắc nhở.
"A? A… tôi không sao!"
An Nhu lập tức hoàn hồn, đẩy Tô Giang ra, lùi lại mấy bước, có chút cảm giác lưu luyến không rời.
"Cái đó, nể tình cậu vừa cứu tôi, lần này tha cho cậu, cậu mau đi đi!"
An Nhu nhìn ngang ngó dọc, chính là không dám nhìn thẳng vào mắt Tô Giang.
Tô Giang chớp mắt, không hề động đậy.
"Thằng nhóc, đừng không biết tốt xấu, bảo cậu đi thì mau đi đi, thật sự muốn làm cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga à?"
Vệ sĩ khó chịu, thằng nhóc này còn không muốn đi là sao?
Mặt An Nhu càng đỏ hơn, không lẽ cậu ấy muốn ở lại với mình thêm một lúc nữa?
"Không phải… không phải tôi không đi."
Tô Giang tỏ vẻ bất đắc dĩ, thở dài nói: "Các anh bắt tôi đến đây, làm sao tôi biết đây là đâu, tôi đi đâu bây giờ, tôi cũng không biết đường ra."
"Ít ra các anh cũng phải đưa tôi về chứ!"
An Nhu và hai tên vệ sĩ lúc này mới sực tỉnh, nhất thời quên mất chuyện này.