"Hừ! Tôi khuyên các vị đừng xem thường Tô Giang."
Vệ Lương Bình đột nhiên lên tiếng: "Trong số những người ở đây, chỉ có tôi là đã thực sự đối mặt với Tô Giang."
"Tôi có thể nói cho các vị biết, mức độ uy hiếp của Tô Giang không hề thua kém Hạng Thanh Thiên."
Tô Giang nghe vậy, ánh mắt có vài phần cảm động nhìn Vệ Lương Bình.
Lão Vệ à...
Bọn họ đều coi thường ông, thế mà chỉ có ông là để mắt đến tôi nhất.
Yên tâm đi lão Vệ, sau này có cơ hội, tôi nhất định sẽ cho ông một cái chết thật nhẹ nhàng.
Lời của Vệ Lương Bình vừa dứt, không khí trong phòng tức khắc trở nên có chút trầm mặc.
Thật ra, xét về thân phận địa vị của Vệ Lương Bình, ông ta không có tư cách tham gia cuộc họp này.
Vậy mà bây giờ, ông ta không những tham gia, mà còn dám phản bác Thượng Quan Gian và Âu Dương Minh Triết.
Nếu không phải nể mặt Tây Môn Trang, e rằng họ đã sớm ra tay.
Tây Môn Trang quét mắt nhìn đám đông một lượt, sau đó thản nhiên nói: "Những gì Vệ Lương Bình nói cũng chính là điều tôi muốn biểu đạt."
"Có một chuyện, chắc các vị không biết, vì tôi đã cố ý phong tỏa tin tức."
"Một thời gian trước, Tô Giang đột nhiên ra tay với ba gia tộc phụ thuộc của nhà Tây Môn chúng tôi, còn đánh con trai tôi bị thương."
"Ngay đêm qua, người của tôi đã dẫn theo hai người đột biến để vây bắt Tô Giang."
Nghe đến đây, Âu Dương Phù không khỏi trừng lớn mắt: "Lại có chuyện như vậy sao?"
Đã bao nhiêu năm không ai dám chủ động khiêu khích tứ đại thế gia.
Tô Giang này gan lớn đến thế, lại dám trực tiếp động thủ với gia tộc phụ thuộc của nhà Tây Môn?
Chuyện này có khác gì tuyên chiến trực tiếp đâu?
"Vậy sau đó thì sao?" Thượng Quan Gian vội vàng hỏi: "Bác Tây Môn, Tô Giang đó bị bắt rồi chứ? Hay là để hắn trốn thoát rồi?"
Vừa hỏi xong câu này, trong lòng Thượng Quan Gian đã nhanh chóng có đáp án.
Nếu đã bắt được Tô Giang, thì hôm nay đã chẳng cần phải xếp hắn lên vị trí thứ hai trong danh sách truy nã.
Chắc hẳn tối qua đã xảy ra sơ suất gì đó nên mới để Tô Giang chạy thoát.
Suy nghĩ của Âu Dương Minh Triết cũng không khác Thượng Quan Gian là mấy, nhưng một giây sau, lời nói của Tây Môn Trang lại khiến cả hai sững sờ.
"Để hắn trốn thoát?"
Tây Môn Trang tự giễu cười một tiếng, trầm giọng nói: "Phải nói là... hắn đã tha cho chúng tôi một mạng."
"Hắn không chỉ hạ gục hai người đột biến trong nháy mắt, mà những kẻ bao vây hắn cũng như hổ giấy, hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn."
"Nếu không có Mộ tiên sinh ở đó, e rằng tối qua mạng nhỏ của con trai tôi cũng không giữ được."
Mộ tiên sinh?
Thượng Quan Gian nhìn theo hướng tay chỉ của Tây Môn Trang, lúc này hắn mới để ý đến Mộ Nhu đang ngồi cách đó không xa.
"À phải, vẫn chưa giới thiệu với cháu, vị này là Mộ Nhu tiên sinh..."
Tây Môn Trang giới thiệu lại Mộ Nhu với Thượng Quan Gian, rồi nói tiếp: "Mộ tiên sinh, đây là đại công tử nhà họ Thượng Quan, Thượng Quan Gian."
Mộ Nhu khẽ gật đầu: "Hân hạnh, hân hạnh."
Thượng Quan Gian cũng lịch sự gật đầu, không nói gì thêm, trong mắt hắn, Mộ Nhu vẫn chưa đáng để hắn phải coi trọng.
Ánh mắt hắn trở nên nặng nề: "Không ngờ Tô Giang đó đã vươn móng vuốt đến cả tứ đại thế gia rồi."
"Hắn là con trai của Tô Văn Đông, đối đầu với chúng ta là chuyện sớm muộn." Âu Dương Phù nói xong, lại có chút bực bội nói thêm: "Nhưng tôi không ngờ là ngay cả người đột biến cũng không làm gì được hắn?"
"Hắn có thật là con người không vậy?"
Vệ Lương Bình muốn nói lại thôi, ông ta cũng muốn hỏi câu này.
Thực lực của Tô Giang thực sự quá vô lý, nhưng trông hắn chẳng khác gì người bình thường, không có bất kỳ đặc điểm nào của người đột biến.
Hoàn toàn không thể giải thích, nhưng sự tồn tại của nó vốn đã hợp lý.
Bọn họ chỉ có thể đối mặt.
"Những gì cần nói đã nói xong, tiếp theo là đến lúc bỏ phiếu."
Tây Môn Trang nhìn Thượng Quan Gian và Âu Dương Phù: "Nhà họ Công Tôn không có ai đến nên xem như bỏ quyền, ba nhà chúng ta chỉ cần có hai phiếu tán thành là có thể thông qua đề nghị của tôi."
Lời vừa dứt, Âu Dương Phù và Thượng Quan Gian liếc nhìn nhau, sau đó cùng lúc giơ tay lên.
"Chúng tôi tán thành."
Không còn cách nào khác, những gì nhà Tây Môn gặp phải đã khiến họ nhận ra rằng, Tô Giang đã mang đao kề cổ bọn họ rồi.
Không thể xem nhẹ được nữa.
"Tốt." Tây Môn Trang gật đầu: "Danh sách truy nã mới sẽ được hoàn tất vào ngày mai và công bố cho các thế lực lớn, lúc đó sẽ gửi cho các vị xem trước, có ý kiến gì đều có thể nêu ra."
"Tiếp theo là chuyện thứ hai."
"Chuyện này cũng có liên quan một chút đến Tô Giang, là nhằm vào nhà họ Cao."
Tây Môn Trang nói với giọng bình thản: "Cao Chiến của nhà họ Cao đã dẫn cả gia tộc đi theo Tô Giang, đây là một sự sỉ nhục đối với tất cả các thế lực ở Kinh thành."
"Nếu nhà họ Cao không bị diệt, cứ để tình trạng này kéo dài, sẽ có càng nhiều thế lực khác bắt chước theo."
"Vì vậy, với tư cách là tứ đại thế gia, chúng ta nên đi đầu trong việc cử người đi vây quét nhà họ Cao."
Nghe lời của Tây Môn Trang, Tô Giang chỉ muốn bật cười.
Vây quét nhà họ Cao?
Mẹ nó chứ, ông nói câu này ngay trước mặt tôi à?
Chân trước ông vừa đi, chân sau ông đây đã trộm nhà ông rồi!
Thế nhưng, ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị dội một gáo nước lạnh.
Chỉ thấy Âu Dương Phù chậm rãi nói: "Nhà họ Cao có thể diệt, nhưng chúng ta không thể cử đi quá nhiều người, nhiều nhất là cử vài người dẫn theo các gia tộc phụ thuộc đi đánh là được."
"Cái nết của Tô Văn Đông các vị đều biết, Tô Giang là con trai hắn, chắc chắn trời sinh đã mang gen trộm nhà."
"Tuy tứ đại thế gia chúng ta có chút nội tình, nhưng Tô Giang ngay cả người đột biến cũng đối phó được, không thể không đề phòng."
Đậu má cái lão già Âu Dương này!
Có phải chơi không nổi không!
Tô Giang thầm chửi trong lòng, cái gì mà gọi là ông đây trời sinh đã mang gen trộm nhà, mẹ nó chứ, trộm nhà mà cũng có gen à?
Lần nào ông đây trộm nhà mà không phải do các người dụ dỗ?
Cử người đi đánh, để lại vài mống ở nhà, chẳng phải là đang dụ người khác đến trộm hay sao, xong rồi lại còn đi phê phán người trộm nhà không có võ đức.
Đơn giản là chơi không nổi rồi giở trò, không ngờ mấy người tứ đại thế gia mày rậm mắt to, trong lòng cũng bẩn thỉu như vậy!
Nghe lời của Âu Dương Phù, Tây Môn Trang gật đầu: "Không sai, ý của tôi cũng là vậy, một nhà họ Cao thôi mà, không cần chúng ta phải tốn công tốn sức."
"Nhưng điều tôi lo lắng là, nếu trong quá trình vây quét nhà họ Cao, Tô Giang xuất hiện thì phải làm sao?"
"Tô Văn Đông nhân cơ hội gây rối thì phải làm sao?"
"Trong bóng tối còn có một Hạng Thanh Thiên đang ẩn nấp, không biết định làm gì."
"Trịnh Dịch đứng đầu Cục Giám Sát* cũng đang nhìn chúng ta chằm chằm."
Tây Môn Trang nghiêm túc nhìn mấy người, trầm giọng nói: "Các vị, bất tri bất giác, tình cảnh của chúng ta đã trở nên tồi tệ hơn rồi."
"Đây cũng là lý do tại sao tôi phải triệu tập cuộc họp lần này, nếu cứ để bọn họ phát triển tiếp, kết cục của chúng ta sẽ không khá hơn nhà họ Tần năm đó là bao."
Nghe đến đây, mấy người tức khắc chìm vào im lặng.
Nhà họ Tần, đã từng là bá chủ duy nhất của Kinh thành.
Nạn nhân lớn nhất trong trận biến cố kinh thiên động địa đó, không chỉ cả gia tộc bị diệt vong, không một ai sống sót, mà tài nguyên cũng bị các thế lực lớn chia chác sạch sẽ.
Bây giờ tứ đại thế gia cũng sắp rơi vào tình cảnh đó rồi sao?