Kinh thành, bên trong y quán Lương Tâm.
Tây Môn Thương vừa rèn luyện vừa tò mò nhìn về phía phòng của Mộ Nhu.
Lạ thật, sao hôm nay cậu ta lại trốn trong phòng không ra ngoài nhỉ?
Hoa Khánh nhận ra điều này, bèn khẽ nói: “Ông chủ Mộ mấy ngày nay hơi mệt nên ngủ sớm rồi, các anh động tĩnh nhỏ chút, đừng làm phiền ông chủ Mộ ngủ.”
Lời vừa dứt, đám vệ sĩ liền vội vàng hạ thấp giọng, Tây Môn Thương đến thở mạnh cũng không dám.
Hoa Khánh vừa thở phào nhẹ nhõm, lòng lại bắt đầu có chút lo lắng.
Dựa theo sự hiểu biết của ông về Tô Giang, cậu ta về càng chậm thì chuyện càng lớn.
“Cậu Tô đi lâu như vậy rồi, còn cố ý dặn mình yểm trợ, chắc là định gây ra chuyện tày đình gì đây...”
Hoa Khánh thầm nghĩ trong lòng.
Cùng lúc đó, bộ ba đang trên đường đến nhà họ Thượng Quan, trong cốp sau của chiếc xe con màu đen là thi thể của Mạc gia chủ.
“Lát nữa chúng ta phải hành động thật nhanh, xuống xe là động thủ ngay.”
“Tôi phụ trách xử lý đám vệ sĩ, lão Tạ và lão Lý hai người phụ trách treo xác lên.”
“Phải đảm bảo thi thể được treo thật vững, đối diện thẳng với cổng chính nhà họ Thượng Quan, chắc chắn sáng mai bọn họ vừa mở cửa là sợ chết khiếp...”
Tô Giang hào hứng trình bày kế hoạch, Tạ Cố Lý và Lý Tài càng nghe càng cảm thấy sai sai.
Tạ Cố Lý nhìn Lý Tài, thấp giọng hỏi: “Chúng ta... là phe chính diện đúng không?”
Lý Tài ngẩn ra, rồi chậm rãi gật đầu: “Chắc là vậy.”
“Thế sao tôi cứ cảm thấy mấy trò này toàn của phe phản diện thế nhỉ?”
“Chắc là... do người thôi.”
Lý Tài nhìn Tô Giang qua kính chiếu hậu, nhất thời không biết phải nói gì.
Khi biết được kế hoạch tiếp theo của Tô Giang, gã đã đần cả người.
Mẹ nó chứ, đây là muốn chơi chết người ta à?
“Này, làm vậy có ổn thật không đấy?” Lý Tài yếu ớt hỏi: “Lỡ xảy ra chuyện thật, tôi thấy chúng ta không gánh nổi đâu.”
Gã không dám tưởng tượng sáng mai Kinh thành sẽ loạn thành cái dạng gì.
“Sợ gì chứ, đằng nào Kinh thành cũng loạn thế này rồi, loạn thêm chút nữa biết đâu lại là chuyện tốt ấy chứ...” Tô Giang ngồi ở hàng ghế sau bắt đầu tẩy não.
Không lâu sau, ba người đã đến gần nhà họ Thượng Quan.
Nhìn nhau một cái, Tô Giang đeo mặt nạ lên trước tiên, trầm giọng nói: “Hành động!”
Ba người đồng loạt xuống xe, phân công rõ ràng.
Tô Giang phụ trách giải quyết tất cả vệ sĩ canh gác vòng ngoài, Tạ Cố Lý và Lý Tài thì lo việc treo người lên.
Ban đầu Tô Giang định dùng trò bẩn đánh lén để giải quyết, nhưng nghĩ lại thì chiêu này rất dễ làm lộ thân phận.
Thôi thì giết thẳng cho rồi, dù sao thì thân phận của hắn bây giờ là Hồn.
Hắn, không có tình cảm.
Gì cơ, bạn hỏi thế còn Tô Giang thì sao?
Hồn giết người, thì liên quan gì đến Tô Giang ta?
Với lại, ta giúp Mộ Nhu cứu người, chẳng phải đã tích được không ít công đức rồi sao?
Người ta nói cứu một mạng người hơn xây tháp phật bảy tầng.
Mẹ nó, bây giờ chắc ta phải có đến bảy trăm cái tháp phật rồi chứ?
Thế thì ta sợ cái đếch gì chứ?
Tô Giang tha hồ tàn sát, hơn nữa còn ra tay không một tiếng động.
Thậm chí có lúc, hắn còn định lẻn thẳng vào trong để ám sát Thượng Quan Hoành Vĩ.
Cũng may hắn đã kiềm chế được, dù sao bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Nếu Tô Giang đoán không lầm, Thượng Quan Hoành Vĩ hẳn là có thực lực ngang bằng hoặc trên cả Yểm.
Chỉ có điều, để có được sức mạnh đó, bọn họ phải trả một cái giá nào đó, nên mới phải luôn che giấu bản thân.
Khi chưa làm rõ được mọi chuyện, Tô Giang sẽ cố gắng không hành động thiếu suy nghĩ.
Đương nhiên, chỉ là cố gắng thôi.
Chứ chọc vào hắn thật thì cái mạng cùi này cũng chơi tới bến!
Lão tử có hệ thống mà lại không đánh lại một tên người đột biến như ngươi à?
Thắng là chuyện đương nhiên! Còn thua ấy à, là do hệ thống quá phế, không liên quan gì đến ta.
Đợi đến lúc Tô Giang giải quyết xong tên vệ sĩ cuối cùng, bên phía Tạ Cố Lý cũng vừa xong việc, giục Tô Giang mau chóng rút lui.
Tô Giang móc từ trong túi ra một tờ giấy đã viết sẵn, treo lên cổ Mạc gia chủ.
Sau đó, hắn ngẫm nghĩ một lát rồi lại móc ra hai quả lựu đạn, làm một cái bẫy nhỏ đơn sơ.
Một khi có người hạ thi thể của Mạc gia chủ xuống, chốt lựu đạn chắc chắn sẽ bị kéo ra và rơi xuống đất.
“Đại công cáo thành, rút thôi!”
Tô Giang dứt khoát vung tay, Lý Tài nhấn mạnh chân ga, ba người nghênh ngang rời đi.
Tô Giang cảm thấy đặc biệt hài lòng với hành động tối nay.
Nhất là tay tài xế Lý Tài, rất tròn vai.
Giúp hắn tiết kiệm được một khoản tiền taxi.
Đưa Tô Giang về gần y quán, cả ba đường ai nấy đi, ai về nhà nấy tìm mẹ.
“Bai bai, lần sau có phi vụ nào kích thích lại tìm các cậu.” Tô Giang cười híp mắt vẫy tay chào tạm biệt hai người.
Hai người không chút khách khí mà giơ ngón giữa về phía Tô Giang.
“Sau này lỡ có chuyện, cậu đừng nói chúng tôi là đồng bạn của cậu là được.” Tạ Cố Lý bất đắc dĩ nói.
“Đồng bạn gì chứ?”
Tô Giang nghe vậy thì không vui, nghiêm giọng sửa lại.
“Là đồng phạm!”
Tạ Cố Lý trợn trắng mắt, giả chết tại chỗ.
Lý Tài thì nhấn ga một mạch, vội vàng chuồn khỏi Tô Giang.
Cứ thế, ba người mỗi người một ngả.
Không đúng, phải nói là hai người kia mỗi người một ngả với Tô Giang.
…
Cùng lúc đó, tại Trình Gia Trại.
Trình Tuấn Nhân đang định tìm Hạng Thanh Thiên để bàn chút chuyện, kết quả vừa ra khỏi cửa đã sững sờ tại chỗ.
“Tình hình gì đây?”
Chỉ thấy trong sân, rất nhiều người nhà họ Trình đang xếp hàng, ở đầu hàng là một người đàn ông đeo kính râm đang ngồi trên ghế xem tướng cho họ.
“Xì... Vị tiên sinh này, ấn đường của anh hơi tối, gần đây có thể sẽ có họa sát thân đấy.”
“Hả? Vậy phải làm sao? Tôi còn chưa muốn chết đâu!”
“Đừng căng thẳng, chỉ là họa sát thân thôi, không đến mức lấy mạng anh đâu, nhưng nếu muốn tránh được khổ sở thì tốt nhất vẫn là dùng tiền tiêu tai.”
“Dùng tiền tiêu tai là thế nào ạ?”
“À, tôi có lá bùa đã làm phép, 5000 một tấm, dán lên người ngủ một giấc là họa sát thân của anh sẽ biến mất.”
“...Thật hay giả vậy, ông không lừa tôi chứ?”
“Sao tôi có thể lừa anh được, tôi là Thần Toán Tử Bắc Thành danh tiếng lẫy lừng, lá bùa này ở Bắc Thành tôi phải bán 2 vạn một tấm đấy, nếu không phải thấy anh có duyên với tôi thì tôi đã chẳng bán cho đâu.”
“Cái này... Thôi được, tôi mua!”
Người đàn ông đeo kính râm nghe vậy, cười híp mắt nhận tiền, rồi trịnh trọng trao lá bùa vào tay người kia.
“Nhớ kỹ, lúc ngủ nhất định phải dán cho cẩn thận, nếu không thì phiền phức to đấy.” Gã kính râm nghiêm túc dặn dò.
“Rầm!”
Trình Tuấn Nhân đột nhiên xuất hiện, đập mạnh một phát vào chiếc bàn trước mặt gã kính râm, dọa mọi người giật nảy mình.
“Đầu óc các người để đâu vậy, đến cả lời của gã lừa đảo này mà cũng tin à?”
Trình Tuấn Nhân hận rèn sắt không thành thép nhìn đám người này, cảm thấy lo ngại cho chỉ số IQ của bọn họ.
Càng thấy bi ai hơn.
Sao dưới trướng mình lại có một đám người như vậy chứ?
Đến cả cái lá bùa khai quang 5000 tệ mà cũng mua?
Bình thường tiền điện thoại năm mươi tệ còn không nỡ nạp nữa là!
“Cút hết cho tôi!”
Dưới tiếng gầm của Trình Tuấn Nhân, những người nhà họ Trình đang xếp hàng xem tướng lập tức biến mất không còn tăm hơi.
Ngay sau đó, Trình Tuấn Nhân quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn gã đàn ông đeo kính râm, gằn giọng từng chữ.
“...Tuyết Kỳ Lương, mày giỏi lắm.”
“Bây giờ còn lừa đảo đến tận nhà tao à?”