Nói xong câu này, Tuyết Kỳ Lương liền rời đi mà không hề quay đầu lại.
Tô Giang đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng của hắn, ánh mắt lóe lên.
Cho đến bây giờ, hắn vẫn không chắc người đàn ông đeo kính râm này rốt cuộc là một tên lừa đảo thuần túy, hay thật sự có bản lĩnh.
Mãi cho đến khi Hoa Khánh lái chiếc xe con màu đỏ tới, Tô Giang mới mở cửa lên xe.
“Tô thiếu, cậu quen ông thầy bói đó à?” Hoa Khánh lúc này mới lên tiếng hỏi.
“... Coi là vậy đi.”
“Ông ta xem bói thật à?”
“Tôi cũng không rõ.”
Tô Giang nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Lời ông ta nói, cứ nghe cho biết thôi, cái thứ gọi là mệnh số này, nếu thật sự là trời định không thể đổi, vậy chúng ta cứ ngồi ăn chờ chết là được.”
Khúc Mộc có chút trầm mặc, những lời của Tuyết Kỳ Lương khiến lòng cô rối như tơ vò.
“Một chết một độc thân...”
Bất kể cô có cảm giác gì với Hoa Khánh, câu nói này giống như một cái mỏ neo, ghim chặt vào đáy lòng cô.
Dù cô có làm ra hành động gì, cũng đều sẽ bị câu nói này ảnh hưởng.
Khi ba người đến trước cửa y quán, Tô Giang xuống xe đầu tiên, không đi vào bằng cửa chính mà đi vòng ra sau, nhảy qua cửa sổ vào phòng.
Đấng nam nhi chân chính không bao giờ đi đường thường.
“Chị Khúc Mộc, vậy em đi trước nhé, chúng ta hẹn lần sau, em biết một tiệm đồ ngọt rất ngon...”
Khúc Mộc nhìn Hoa Khánh thao thao bất tuyệt, trong lòng có chút xúc động.
“Cậu... rốt cuộc có đi không?”
Hoa Khánh nghe vậy thì sững sờ, cười ngượng ngùng gãi đầu: “Em nói hơi nhiều, em đi ngay đây...”
“Đợi đã.”
“Sao vậy chị Khúc Mộc?”
“Chìa khóa xe, cậu cầm đi rồi tôi lái cái gì?”
“À à, quen tay, xin lỗi nhé.”
Hoa Khánh vội vàng lấy chìa khóa xe từ trong túi ra, đưa cho Khúc Mộc.
Khúc Mộc ngồi vào ghế lái, rầm một tiếng đóng cửa lại, không nói một lời, đạp chân ga rồi phóng đi.
Mãi cho đến khi không còn thấy cả đèn hậu, Hoa Khánh mới lưu luyến quay người đi.
Bỗng nhiên, điện thoại rung lên, Hoa Khánh nhận được một tin nhắn.
Là một tấm ảnh Tô Giang gửi tới.
Trong ảnh là Hoa Khánh và Khúc Mộc đang ở trong quán thịt nướng, kề sát vào nhau ăn thịt.
Rõ ràng là chụp lén, sự chú ý của cả hai đều dồn vào món thịt nướng, hoàn toàn không để ý đến máy ảnh.
“Tự mình giữ cho kỹ, không cần cảm ơn.”
Thấy dòng tin nhắn của Tô Giang, Hoa Khánh toe toét cười ngây ngô, nhìn mình và Khúc Mộc trong ảnh.
Hóa ra, lúc đó bọn họ lại ở gần nhau đến vậy sao?
...
Trong phòng, Tô Giang nằm trên giường, tò mò săm soi vật trong tay.
Một khẩu súng ngắn ánh lên sắc bạc.
“Cái thứ này là gì, thứ Hạng Thanh Thiên giao cho Tuyết Kỳ Lương chính là nó sao?”
“Cũng không nhìn ra có gì đặc biệt, còn không phải hàng thật, chỉ là một mô hình.”
“Ngoài việc nặng hơn một chút, chẳng có gì đáng để ý, lẽ nào tên thầy bói đó lừa mình?”
Tô Giang nghĩ đến đây, lại lập tức lắc đầu.
Từ hành động và thần thái lúc đó của Tuyết Kỳ Lương mà xem, thứ này chắc chắn rất quan trọng.
Nhất định còn có bí mật mà hắn chưa biết.
Dù thế nào đi nữa, khẩu súng ngắn màu bạc này đối với Hạng Thanh Thiên chắc chắn cực kỳ quan trọng.
Mà việc mình vô tình có được khẩu súng này, là điều Hạng Thanh Thiên không tài nào ngờ tới.
“Hahaha... Hạng Thanh Thiên, ngươi cũng có lúc tính sót sao?”
Tô Giang đã nghĩ kỹ, khẩu súng này chính là vũ khí bí mật để hắn báo thù Hạng Thanh Thiên sau này.
“Để cho ngươi không nói cho ta biết nhà họ Trình có thang máy, mối thù này lão tử đây nhớ kỹ rồi.”
Tô Giang hừ lạnh một tiếng, cũng đang tưởng tượng, khi Hạng Thanh Thiên tìm kiếm khẩu súng này khắp thế giới, mình đột nhiên rút nó ra trước mặt hắn, vẻ mặt của tên đó sẽ đặc sắc đến mức nào.
...
Cùng lúc đó, bên trong Tây Môn thế gia.
Trong một không gian mờ tối, Tây Môn Thương nằm trên giường, mơ màng mở mắt.
“Đây là đâu?”
Tây Môn Thương nhìn quanh bốn phía, phát hiện mọi thứ sao mà xa lạ đến thế.
Mọi ngóc ngách trong Tây Môn thế gia, hắn đều biết rõ như lòng bàn tay, tuyệt đối không có nơi này.
Hắn muốn đứng dậy, nhưng tay chân đều bị xích sắt khóa chặt, không thể động đậy.
“Thương nhi, con tỉnh rồi à?”
Giọng của Tây Môn Trang vang lên, Tây Môn Thương nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy Tây Môn Trang đang ngồi trên ghế sô pha cách đó không xa, ánh mắt rực lên nhìn chằm chằm vào mình.
“Cha... tại sao?” Tây Môn Thương tuyệt vọng thì thầm.
“Xin lỗi, Thương nhi.”
Tây Môn Trang mặt không cảm xúc giải thích: “Ta đã uống Huyết Yểm, bây giờ sắp mất khống chế, trở thành con rối của nó.”
“Cách duy nhất, chính là rút cạn máu trên người con, dung nhập vào cơ thể ta, mới có thể ép Huyết Yểm ra ngoài.”
“Thương nhi, chuyện này chỉ có con mới giúp được ta, vì con là con trai của ta.”
“Hai tên phế vật Thượng Quan và Âu Dương đó chắc vẫn chưa nhận ra điểm này, nếu không chúng đã không tiếp tục giao dịch với Yểm.”
Tây Môn Thương nghe vậy, có chút tuyệt vọng nhìn cha mình.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy, Tây Môn Trang đối với hắn lại xa lạ đến thế.
“Cha, trong mắt cha, con rốt cuộc là cái gì?”
“Ngươi?” Trong mắt Tây Môn Trang mang theo vài phần khinh thường: “Chính ngươi thấy sao?”
“Thương nhi, từ rất lâu trước đây, ta đã biết, ngươi tuyệt đối không gánh vác nổi vị trí người thừa kế của Tây Môn thế gia.”
“Gia tộc nếu thật sự giao vào tay ngươi, sớm muộn gì cũng tiêu vong.”
“Cho nên, ta không còn cách nào khác, vì gia tộc, ta chỉ có thể giao dịch với Yểm, để cầu trường sinh, để cầu có thể vĩnh viễn dẫn dắt Tây Môn thế gia đi tiếp, ta chỉ có thể làm như vậy.”
“Nói cho cùng, ta biến thành bộ dạng này, đều là do ngươi ép ta!”
Tây Môn Trang bỗng nhiên kích động, nhìn Tây Môn Thương gào lớn: “Tại sao ngươi vĩnh viễn luôn kém hơn người khác?”
“Tại sao ngươi không có chí tiến thủ, không biết cố gắng?”
“Tại sao ngươi lúc nào cũng thích làm những chuyện vô nghĩa?”
“Tại sao, ta lại sinh ra một đứa phế vật như ngươi?”
Những lời của Tây Môn Trang, như từng nhát dao cắt nát trái tim Tây Môn Thương.
Một giọt nước mắt chậm rãi lăn xuống, Tây Môn Thương bất lực nhìn Tây Môn Trang, mấp máy môi hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi thốt ra ba chữ.
“Xin lỗi...”
Nếu như hắn có ích hơn một chút thì tốt rồi, nếu như hắn ưu tú hơn người khác thì tốt rồi.
Nếu như hắn là một người thừa kế gia tộc hợp cách, thì tốt rồi.
Vậy thì tất cả những chuyện này, có phải sẽ không xảy ra không?
Tây Môn Thương nghĩ như vậy, nhưng đó cũng chỉ là tự lừa dối mình mà thôi.
Hắn làm sao không biết, những điều đó cũng chỉ là cái cớ của Tây Môn Trang.
Hắn chỉ hy vọng, hình tượng của Tây Môn Trang trong lòng mình, có thể sụp đổ chậm hơn một chút.
Giờ khắc này, hắn lại nghĩ đến những ngày tháng ở y quán.
Điều gì đã khiến hắn kiên trì?
Là muốn cha tự hào về mình, muốn bản thân trở thành một người thừa kế gia tộc hợp cách.
Cho nên mới uống hết bát thuốc đắng này đến bát thuốc khác, mới làm những bài chống đẩy mà trước đây chưa bao giờ làm.
Nhưng bây giờ, tất cả đều vô nghĩa.
Tây Môn Trang đứng dậy, chậm rãi nói: “Ngày kia ta sẽ lại đến tìm con, hai ngày này, con hãy trân trọng đi.”
Nói xong, Tây Môn Trang quay người rời đi.