“Tiểu Giang à, đến xem, đây là phòng làm việc của gia gia... Hửm?”
Tô Chính Đức dẫn Tô Giang vào phòng làm việc của mình thì thấy một người đàn ông mặc áo thun màu xanh đen, dáng người vạm vỡ đang đứng thẳng tắp ngay cửa.
Xem ra đối phương đến tìm Tô Chính Đức, chỉ là ông không có ở đây nên anh ta cứ đứng chờ.
“Trưởng quan Tô!”
Người đàn ông thấy Tô Chính Đức xuất hiện thì lập tức đứng nghiêm, chào theo kiểu nhà binh.
Ánh mắt anh ta dán chặt vào Tô Chính Đức, không hề liếc nhìn Tô Giang lấy một cái, dường như có phần lo lắng.
“Vương Thiết Vân? Cậu đến chỗ tôi làm gì?”
“Dạ... là ngài bảo tôi sau khi về thì đến tìm ngài một chuyến...”
Vương Thiết Vân dè dặt nói: “Bởi vì trong lúc hành động, tôi đã lỡ lời.”
Vốn dĩ chẳng có chuyện gì to tát, mọi người không nói thì cũng chẳng ai biết là do anh ta nói.
Vậy mà cái tên Từ Lão Tam chết tiệt đó lại nhảy ra tố cáo anh ta.
Hại anh ta trong suốt khoảng thời gian chờ Tô Chính Đức về cứ thấp thỏm không yên.
“À, chuyện đó à!” Tô Chính Đức vỗ trán một cái rồi nói thẳng: “Bây giờ cậu về ngay cho tôi, dẫn cả đội của cậu đi tập thêm ba tiếng nữa, coi như là hình phạt.”
Vương Thiết Vân vừa nghe thế vội vàng nói: “Trưởng quan, ai làm người nấy chịu, chuyện này không liên quan gì đến họ cả.”
“Hừ! Không làm vậy thì cái miệng của cậu không trị được!” Tô Chính Đức không chút nể nang: “Còn lảm nhảm nữa thì tập thêm năm tiếng!”
Vương Thiết Vân thấy vậy đành phải cắn răng chấp nhận hình phạt này, tức tối rời đi.
Trước khi đi, anh ta còn cố ý liếc Tô Giang một cái, thầm nghĩ trong lòng.
“Đây là cháu trai của trưởng quan Tô sao?”
“Trông như một tên công tử bột, một đấm của ta chắc là đủ để đánh cho hắn khóc thét rồi nhỉ?”
“Chậc chậc, đến đây đúng là dê vào chuồng sói...”
Vương Thiết Vân vốn là một kẻ lắm lời, lại hay nhanh mồm nhanh miệng, nói năng không suy nghĩ.
Nếu không phải có Tô Chính Đức ở đây, e là anh ta sẽ nói ra những lời còn khó nghe hơn về Tô Giang.
Ở Quân khu Tây Bắc, thực lực mới là chân lý, thực lực của anh mạnh hơn tôi thì anh nói gì cũng đúng.
Mà dáng vẻ yếu đuối này của Tô Giang, cho dù là cháu trai của Tô Chính Đức thì cũng sẽ không được ai chào đón.
“Ai, tập thêm ba tiếng, biết giải thích với bọn họ thế nào đây...”
Vương Thiết Vân mặt mày ủ rũ bước ra ngoài, có chút rầu rĩ.
Đúng lúc này, anh ta bỗng nghe một tiếng huýt sáo, quay đầu lại nhìn thì cơn tức lập tức bùng lên.
“Từ Lão Tam, mẹ kiếp nhà mày còn mặt mũi đến tìm tao à?”
Người đang huýt sáo với anh ta ở cách đó không xa chính là Từ Lão Tam, kẻ đã tố cáo anh ta.
“Làm gì mà nhìn tao như kẻ thù không đội trời chung thế?” Từ Lão Tam hả hê hỏi: “Trưởng quan Tô phạt mày thế nào?”
“Nhờ ơn của mày đấy, cả đội bọn tao phải tập thêm ba tiếng.” Vương Thiết Vân nghiến răng nghiến lợi nói.
Từ Lão Tam nghe vậy, miệng hơi há ra, giả vờ đồng cảm: “Không sao đâu Lão Vương, đến lúc đó tao sẽ dẫn đội đến tập cùng mày, cổ vũ cho đội chúng mày!”
“Bữa tối chắc chúng mày không ăn kịp đâu, tao sẽ giành sẵn cho mấy cái màn thầu, không cần cảm ơn, ai bảo chúng ta là anh em tốt cơ chứ.”
Nghe những lời hả hê này, Vương Thiết Vân cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
“Từ Lão Tam, hôm nay ông liều mạng với mày!”
Anh ta đột nhiên lao tới, đánh nhau túi bụi với Từ Lão Tam.
Hai người thực lực ngang nhau, kẻ đấm người đá, không ai chịu nhường ai.
“Hai người làm cái gì thế!”
Mãi đến khi có một tiếng quát lớn, hai người mới dừng tay, đồng thời quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy Hồng Giai Vũ đang chống nạnh, vẻ mặt khó chịu nhìn hai người họ.
“Đội trưởng Hồng!”
Hai người lập tức đứng nghiêm, mặt mũi sưng vù nhìn Hồng Giai Vũ.
“Ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm đúng không?” Hồng Giai Vũ lườm hai người một cái, cạn lời nói: “Để người khác nhìn thấy cảnh này, mặt mũi của bà đây cũng bị hai đứa bây bay làm cho mất hết!”
Vương Thiết Vân và Từ Lão Tam cúi đầu, không dám hó hé.
Hồng Giai Vũ là sếp của họ, cũng là người một tay dìu dắt họ đi lên, nên họ không dám cãi lại nửa lời.
“Cút nhanh cho tôi, vừa mới về đã thấy hai đứa bây là thấy phiền rồi!”
Hồng Giai Vũ xua tay, cô còn có việc quan trọng hơn, không hơi đâu mà đôi co với họ.
Nếu là bình thường, hai tên này chắc chắn không thoát khỏi một trận huấn luyện.
Vương Thiết Vân và Từ Lão Tam nghe vậy vội vàng lủi đi mất dạng. Hai người vừa mới đánh nhau xong giờ lại bắt đầu thì thầm to nhỏ.
“Này, không phải Đội trưởng Hồng đi tìm Tư lệnh Trương báo cáo tình hình ở thủ đô sao? Sao đột nhiên lại về rồi?”
“Tao nào biết, chắc là về thăm con trai đấy.”
“Cháu trai của trưởng quan Tô ấy hả? Đến rồi à?”
“Ừ, tao vừa thấy rồi, một tên công tử bột yếu ớt, được bao bọc kỹ quá, một đấm của tao là có thể đánh cho nó khóc rồi.”
“Ha ha... Mày mà dám đấm nó một cái, tao, Từ Lão Tam này, phục mày sát đất luôn.”
“Mẹ kiếp mày có phải đang kiếm chuyện không?”
“Này mày định động thủ đấy à...”
Hai người đi xa rồi lại tìm một nơi không có ai, bắt đầu lao vào đánh nhau tiếp.
Cùng lúc đó, trong văn phòng của Tô Chính Đức, Tô Giang đang ngồi trên ghế sô pha da thật, đánh giá cách bài trí trong phòng.
Rất sạch sẽ gọn gàng, về cơ bản không có đồ vật gì thừa thãi.
“Tiểu Giang à, tối nay gia gia sắp xếp cho con một khách sạn để ở, ngày mai ta lại dẫn con đi dạo một vòng Bắc Thành, thế nào?”
Tô Chính Đức cười hỏi.
Tô Giang gật đầu: “Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của gia gia ạ.”
Nụ cười của Tô Chính Đức càng tươi hơn, đang định nói thêm gì đó thì bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.
“Cốc cốc cốc...”
“Ai đấy?”
“Là con.”
Tô Chính Đức nghe thấy giọng nói thì ngẩn ra, Hồng Giai Vũ?
Giờ này không phải cô ấy nên ở chỗ Trương Viễn Chí để báo cáo sao?
“Vào đi.”
Hồng Giai Vũ đẩy cửa bước vào, nhìn về phía Tô Chính Đức rồi mở lời trước: “Có cuộc họp khẩn, điện thoại của ngài gọi không được nên con phải tự mình đến tìm.”
“Họp khẩn?”
Tô Chính Đức nhíu mày, sờ vào túi: “Chết rồi, điện thoại của ta hình như rơi trên xe rồi.”
“Không sao, lát nữa để Cừu Phong tìm giúp ngài là được, bây giờ ngài đi họp với con trước đã... Hả?”
Hồng Giai Vũ nói xong, lúc này mới để ý thấy Tô Giang đang ngồi trên sô pha.
Tô Giang nhìn Hồng Giai Vũ, nở một nụ cười rồi giơ tay chào: “Mẹ, mẹ không sao là tốt quá rồi!”
Hồng Giai Vũ lập tức thấy da đầu tê rần, không thể tin nổi nhìn Tô Chính Đức: “Bố đưa thằng nhóc này vào doanh trại quân đội đấy à?!”
“Nói nhảm!” Tô Chính Đức nghe vậy liền không vui: “Không đưa nó đến đây, lỡ Tiểu Giang ở bên ngoài xảy ra chuyện thì làm sao?”
Nó mà xảy ra chuyện được á?
Chỗ chúng ta có chuyện thì nó cũng chưa chắc đã có chuyện!
Nhưng Hồng Giai Vũ biết Tô Chính Đức vẫn chưa biết tình hình của Tô Giang, cộng thêm hai ông cháu lâu ngày không gặp nên khó tránh khỏi việc ông hành động theo cảm tính.
Đành phải đợi lát nữa từ từ giải thích chuyện của Tô Giang sau, việc cấp bách là đưa Tô Chính Đức đi họp.
“Bố đi họp với con trước đã.”
Hồng Giai Vũ nói xong lại quay đầu nhìn Tô Giang: “Còn con, ở yên đây cho mẹ, không được đi đâu hết!”
“Không được gây chuyện! Nghe rõ chưa!”
Tô Giang nghe vậy, ngoan ngoãn ngơ ngác chớp mắt mấy cái rồi gật đầu.
“Mẹ yên tâm đi, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời!”
“Con sẽ ở yên chỗ của gia gia, không đi đâu hết!”