Ngay lúc Vụ Ẩn Tự chuẩn bị lên xe rời đi, điện thoại bỗng nhiên rung lên.
Nhìn thấy tên người gọi đến, Vụ Ẩn Tự hơi nhướng mày.
Độc Nhãn?
Sao lại gọi điện vào lúc này?
Dù trong lòng còn nghi hoặc, nhưng Vụ Ẩn Tự vẫn quyết định bắt máy, một bên ra hiệu cho tài xế lái xe, một bên nghe xem Độc Nhãn muốn nói gì.
“Thủ lĩnh! Tôi có tình báo quan trọng!”
Độc Nhãn nói với giọng vô cùng kích động: “Là tình báo siêu cấp quan trọng, tôi nhất định phải nói trực tiếp với ngài!”
Vụ Ẩn Tự nghe vậy, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.
Nghe cái giọng điệu này của Độc Nhãn, có vẻ không giống như đang nói dối, hẳn là đã phát hiện ra chuyện gì đó.
“Cậu đang ở đâu, tôi đến tìm cậu.”
Độc Nhãn lập tức báo một địa chỉ.
Vụ Ẩn Tự quyết đoán thay đổi lộ trình để đi tìm Độc Nhãn.
Nào ngờ, ngay sau khi hắn rời đi không lâu, Tô Giang đội một chiếc mũ lưỡi trai, thản nhiên đi tới Dốc Đông Môn.
“Chà, đây chính là Dốc Đông Môn trong truyền thuyết sao?”
Tô Giang tò mò ngó nghiêng bốn phía, trông cũng chẳng có gì đặc biệt cả.
Hắn đến đây là để tìm An Minh Kiệt.
Đến Bắc Thành lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tới thăm ông anh vợ này, thật không phải phép.
Tiện thể xem người tên Mặc Thương kia có thể giúp hắn chế tác một đôi nhẫn để dùng trong lễ cưới với Nhu Nhu không.
“Bánh bao xốp giòn chính tông Ngô Ký?”
Tô Giang đi ngang qua một tiệm bánh bao, bỗng dừng bước, rồi lại nhìn hai tay trống trơn của mình.
“Cứ thế này mà đi tay không đến thăm, lại còn nhờ vả Mặc Thương giúp mình, hình như cũng không hợp lý cho lắm…”
Tô Giang, người thấu hiểu đạo lý đối nhân xử thế, ngay lập tức quyết định mua hai cái bánh bao làm quà đến thăm.
Dù sao thì, có qua có lại mới toại lòng nhau.
Ăn bánh bao của mình rồi, sao ngươi nỡ lòng nào không giúp ta cho được?
Ngươi không giúp tức là coi thường bánh bao của Tô Giang ta!
Chính là coi thường Tô Giang ta!
Chính là coi thường Tô gia, cũng đồng nghĩa với việc coi thường ông nội ta!
Coi thường ông nội ta, tức là Mặc Thương nhà ngươi đang coi thường toàn bộ Quân khu Bắc Thành.
Trương Viễn Chí sẽ dẫn người đến xét nhà ngươi trong vài phút.
“Không sai, logic này chuẩn rồi!” Tô Giang gật gù, với tư duy logic của dân tự nhiên, logic này không có vấn đề gì cả.
Thế là, Tô Giang dứt khoát hô vào trong: “Chủ quán, lấy năm cái bánh bao nhân tam tiên… thêm năm cái nhân cải thảo nữa.”
Mua nhiều một chút, vừa hay hắn cũng đang đói.
“Hử? Không có ai à?”
Tô Giang thấy không có người đi ra, lại hét lớn: “Mua bánh bao! Có mở cửa không?!”
“Tới đây, tới đây!”
Một giọng nói vang lên từ phía sau, Tô Giang quay đầu lại, một người đàn ông đeo chiếc tạp dề trắng, tay còn dính chút bột mì, đang vội vã chạy tới từ phía không xa.
“Xin lỗi nhé cậu em, vừa rồi có chút việc nên không có ở đây, cậu muốn mua mấy cái bánh bao?”
Ngô Hữu Công cười hỏi Tô Giang, ánh mắt không ngừng liếc qua, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nhìn thấy được khuôn mặt dưới vành mũ lưỡi trai.
Với bản lĩnh của Tô Giang, chỉ cần hơi nghiêng đầu một chút là có thể dùng vành mũ che đi mặt mình.
Tuy có kỹ năng dịch dung, nhưng Tô Giang vẫn thích khuôn mặt ban đầu của mình hơn.
Dùng mặt người khác nhiều cũng không quen.
“Cho tôi năm cái… Thôi, mỗi loại bánh bao lấy năm cái đi.”
Dù gì cũng là đi nhờ vả người ta, tốn một chút thì tốn một chút vậy.
“Được thôi, tổng cộng ba mươi lăm tệ.”
“Ok, quét mã đi.”
Sau khi quét mã thanh toán, Tô Giang gửi cho Nhu Nhu một tin nhắn.
Muốn Nhu Nhu giúp hắn thanh toán.
An Nhu bảo hắn cút.
Chỉ có thể nói, cách một cái màn hình thì An Nhu không đánh được hắn, thế nên Tô Giang lại lên cơn ngứa mồm.
Nhận lấy bánh bao xong, Tô Giang lại hỏi: “Anh trai, nhà của Mặc Thương đi hướng nào vậy?”
Nghe câu này, Ngô Hữu Công bỗng sững người, vẻ mặt thoáng có chút thay đổi.
Tìm Mặc Thương? Người này là ai?
Và sự thay đổi trong chớp mắt này đã bị Tô Giang nhạy bén nhận ra.
“Cậu em, cậu tìm Mặc Thương làm gì?”
Ngô Hữu Công rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường, vừa hỏi vừa cố gắng nhìn cho rõ khuôn mặt dưới vành mũ của Tô Giang.
Tô Giang đương nhiên không thể để hắn được như ý, hơi nghiêng đầu một chút, trầm giọng nói: “Không có việc gì to tát, nhờ anh ấy giúp làm vài món đồ thôi.”
“Vậy có lẽ cậu phải thất vọng rồi, Mặc Thương đã không còn làm đồ cho người khác từ lâu lắm rồi.”
“Vậy sao? Nhưng tôi đã đến đây rồi, vẫn nên đi thử vận may một chút, anh trai chỉ cho tôi phương hướng được không?”
Ngô Hữu Công thấy vậy cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành phải nói cho hắn vị trí nhà của Mặc Thương.
Tô Giang nói lời cảm ơn, sau đó xách bánh bao đi về hướng Ngô Hữu Công đã chỉ.
Ngô Hữu Công nhìn chằm chằm bóng lưng Tô Giang một lúc lâu, sau đó bật cười lắc đầu.
“Chắc là mình nhạy cảm quá rồi, có lẽ thật sự chỉ là đến nhờ Mặc Thương làm việc…”
Nhìn những chiếc lồng hấp trống không, Ngô Hữu Công trực tiếp bắt đầu dọn hàng.
Tô Giang đã mua hết số bánh bao còn lại của hắn, vừa hay giúp hắn có thể dọn hàng sớm hơn để đi làm chuyện Vụ Ẩn Tự đã giao…
“Oa, giàu thật đấy, sân rộng thế này cơ à?”
Tô Giang đi đến cửa nhà Mặc Thương, chưa vào đã cảm nhận được khí chất của thổ hào.
Bậc thầy súng ống huyền thoại… Quả là biết cách kiếm tiền.
“Cốc cốc cốc…”
Tô Giang nhẹ nhàng gõ cửa, trong sân rất nhanh đã vang lên một giọng nói có vẻ hơi căng thẳng.
“Ai, ai đấy?”
“…Tuyết Kỳ Lương?”
Tô Giang nhíu mày, nhận ra giọng nói này.
Sao tên lừa đảo này lại ở đây?
Cùng lúc đó, Tuyết Kỳ Lương trong sân cũng nghe ra giọng của Tô Giang.
Mặt hắn lập tức tái mét.
Sao tên đại ma đầu này lại tìm tới tận đây?
Thế là, hắn vội vàng bóp mũi nói: “Cậu, cậu nhận nhầm người rồi, ở đây không có Tuyết Kỳ Lương nào cả.”
“Đừng giỡn nữa, tên lừa đảo, mau mở cửa đi, tôi tìm Mặc Thương có việc.”
“Mặc Thương không có ở đây, hôm khác cậu lại đến đi.”
“Vậy tôi phá cửa đây.”
Khóe miệng Tuyết Kỳ Lương giật giật, lời nói bạo lực như vậy, sao ngươi có thể nói ra một cách thản nhiên như không thế?
Hết cách, Tuyết Kỳ Lương đành ủ rũ cúi đầu, tiến lên mở cửa cho Tô Giang.
“Mở cửa sớm có phải xong rồi không?” Tô Giang nhìn Tuyết Kỳ Lương, sải bước vào trong sân: “Sao cậu lại ở đây?”
Tuyết Kỳ Lương thở dài một tiếng: “Chuyện này nói ra dài dòng lắm, hôm đó tôi từ Kinh Thành…”
“Thôi, tôi lười nghe.” Tô Giang phất tay, cắt ngang lời của Tuyết Kỳ Lương: “Mặc Thương đâu? Tôi tìm anh ấy có việc.”
“Anh ấy vừa mới cùng An Minh Kiệt ra ngoài rồi.”
“Trùng hợp vậy sao, khi nào về?”
“Chắc còn lâu lắm, hay là hôm khác cậu lại đến?”
“Không sao, tôi đợi được.”
Tô Giang rất dứt khoát tìm một chiếc ghế tựa rồi nằm xuống.
Khóe mắt Tuyết Kỳ Lương co giật, hắn thật sự không muốn ở chung một chỗ với Tô Giang.
Hơn nữa, hắn còn đang nợ tiền Tô Giang.
Tô Giang ung dung tựa vào ghế, tắm nắng, khẽ nói: “Tên lừa đảo, ở đây chỉ có một mình cậu thôi à?”
Tuyết Kỳ Lương lắc đầu, vừa định nói thì cửa phòng bị đẩy ra, một bóng người bước tới.
“Còn có tôi.”
Hạng Thanh Thiên bước ra khỏi phòng, nhìn Tô Giang đang nằm trên ghế, cười nói:
“Ở Bắc Thành vui chứ?”