Tô Giang thấy Tô Chính Đức đang lóng ngóng xé gói cà phê hòa tan thì vội vàng bước tới.
“Ông nội, để cháu.”
“Không sao, không sao, ông làm được.”
Tô Chính Đức xua tay, sau đó nhanh chóng xé gói cà phê ra, đổ vào trong cốc.
Tô Giang thấy vậy liền cầm lấy chiếc cốc, đi đến cây nước nóng lạnh bên cạnh, pha cà phê.
Mặc dù loại cà phê hòa tan này không ngon lắm, nhưng dù sao cũng là tấm lòng của Tô Chính Đức.
“Đúng rồi ông nội, ông có biết mẹ cháu đi đâu không?” Tô Giang vừa rót nước vừa hỏi.
Hắn chỉ biết mẹ mình đi nghỉ mát, còn đi đâu thì hắn không rõ.
“Nó à? Chắc là về Giang Đô rồi.”
Tô Chính Đức làu bàu: “Giang Đô có cái gì đâu, chẳng biết nó chạy về đấy làm gì nữa.”
Tô Giang nhướng mày, Giang Đô?
Chà, vậy thì mẹ mình chắc là đi tìm Chu Như Tuyết, sống những ngày tháng chơi mạt chược, dạo phố, ăn cơm rồi đi ngủ.
Không biết đám Từ Lão Tam có ghen tị không.
Chứ Tô Giang là ghen tị lắm rồi đấy.
“An Minh Kiệt đúng không, cái tên này hay đấy.”
Tô Chính Đức nhìn An Minh Kiệt, cười nói: “Ông vừa nhìn là biết cháu rất có tiền đồ.”
“Ông Tô quá khen rồi ạ.” An Minh Kiệt lắc đầu, cười khổ: “Cháu đến Bắc Thành lâu như vậy mà bây giờ mới đến thăm ông, mong ông đừng giận.”
“Cháu nói gì vậy? Ông vui còn không kịp đây này!”
Tô Chính Đức dõng dạc nói: “Hơn nữa ông nghe nói, lúc thằng nhóc Tô Giang ở Giang Đô đã được cháu chiếu cố không ít, ông còn chưa kịp cảm ơn cháu đâu.”
An Minh Kiệt nghe vậy, liếc nhìn Tô Giang.
Đúng vậy, chiếu cố tên này quá nhiều luôn.
Thậm chí còn “chiếu cố” cả em gái mình cho hắn nữa.
Tô Giang trợn mắt, giả vờ ngây thơ vô tội, như thể không hiểu ý tứ trong mắt An Minh Kiệt.
Hoa Khánh thì ngoan ngoãn ngồi một bên, nhấp từng ngụm cà phê nhỏ.
Trong hoàn cảnh này, anh ta cũng chẳng biết nói gì.
Vốn tưởng chỉ là chân tài xế, không ngờ mình cũng được ngồi ở đây.
Nhưng điều này cũng chứng tỏ, Tô Giang không coi anh ta là người ngoài.
Thời gian tiếp theo, mấy người ngồi trò chuyện phiếm, An Minh Kiệt kể lại cho Tô Chính Đức nghe những chuyện Tô Giang đã trải qua ở Giang Đô.
Tô Chính Đức nghe say sưa, chỉ ước gì An Minh Kiệt cứ kể mãi không thôi.
“Cốc cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện trong phòng.
Ngay sau đó, giọng của Từ Lão Tam vọng vào từ bên ngoài: “Tô trưởng quan, có người tìm…”
“Không gặp.” Tô Chính Đức gắt lên: “Không thấy tôi đang bận à? Ai tìm cũng không gặp.”
“Ờ… người đến là Hà trưởng quan ạ.”
“Hà Viêm? Hắn rảnh rỗi không có việc gì làm, chạy đến chỗ tôi làm gì? Có việc thì bảo hắn đi tìm cha nuôi Trương Viễn Chí của hắn ấy.”
Ngoài cửa, khóe miệng Từ Lão Tam giật giật, có chút khó xử quay đầu lại nhìn người đứng sau lưng.
Chỉ thấy sắc mặt Hà Viêm tái xanh, nắm đấm siết chặt, rõ ràng là bị lời của Tô Chính Đức chọc cho tức không nhẹ.
Hắn cùng Trương Viễn Chí đến Quân khu Bắc Thành, nên tự nhiên có quan hệ thân thiết hơn với Trương Viễn Chí.
Thêm vào đó, hắn còn trẻ, lúc mới đến lại bị người trong Quân khu Bắc Thành bài xích.
Vì vậy mới có lời đồn Trương Viễn Chí là cha nuôi, là bảo mẫu của Hà Viêm.
Nhưng từ khi Hà Viêm nhậm chức trưởng quan, những lời đồn này đã biến mất.
Bây giờ bị Tô Chính Đức lôi ra nói lại, tâm trạng của Hà Viêm đương nhiên rất khó chịu.
“Ờ… Hà trưởng quan, hay là hôm khác ngài lại đến?” Từ Lão Tam dè dặt nói.
Đồng thời, anh thầm chửi trong bụng, sếp lớn ơi là sếp lớn, sao sếp không thể để ý lời ăn tiếng nói một chút được chứ?
Chính chủ người ta đang đứng ngay sau lưng tôi đây này, sếp nói người ta như vậy thì tôi biết xử lý thế nào?
Tôi chỉ là một tên lính quèn, bây giờ bị kẹp giữa hai vị trưởng quan, khó xử quá đi mất.
Chỉ thấy Hà Viêm mặt mày sa sầm, cất giọng nói: “Tô Chính Đức, đây là quân đội, ông chú ý lời nói và hành động của mình cho tôi!”
Nghe thấy giọng của Hà Viêm, Tô Chính Đức có chút bất ngờ, hắn không nghĩ tên này lại đang đứng ngay ngoài cửa.
Tuy nhiên, hắn không hề nao núng, bình tĩnh đứng dậy mở cửa.
“Hà trưởng quan? Anh tìm tôi à?” Tô Chính Đức làm như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hà Viêm nhìn chằm chằm Tô Chính Đức: “Những lời vừa rồi, ông có dám lặp lại trước mặt tôi một lần nữa không?”
“Lời gì?”
Tô Chính Đức trợn mắt, nhìn sang Từ Lão Tam: “Tôi vừa nói gì à?”
Từ Lão Tam lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
Trong tình huống này, dù có kề dao vào cổ thì anh ta cũng phải nói là không.
Vả lại, Hà Viêm cũng đâu có ghi âm, ai chứng minh được những lời vừa rồi là do Tô Chính Đức nói.
Hà Viêm thấy vậy, đành nén giận nói: “Tôi không đến tìm ông, tôi tìm Tô Giang.”
Trong phòng, Tô Giang nhướng mày, tìm mình?
Mình cũng đâu phải cha nuôi của hắn, tìm mình làm gì?
Tô Giang ngây thơ thật sự tưởng Trương Viễn Chí là cha nuôi của Hà Viêm.
Ngay sau đó, ánh mắt Hà Viêm lướt qua Tô Chính Đức, nhìn thấy Tô Giang trong phòng.
“Tô Giang, dẫn người của cậu, đấu một trận với tiểu đội Hắc Thần Ưng.”
Hà Viêm trầm giọng nói: “Bên nào thắng thì mới có tư cách tham gia Đại Hội Võ Thuật của quân đội!”
Nghe vậy, vẻ mặt Tô Giang lập tức trở nên nghiêm túc.
Hắn từ từ đứng dậy, đi đến trước mặt Hà Viêm, sắc mặt vô cùng trịnh trọng.
Chỉ thấy Tô Giang mở miệng, gằn từng chữ: “Đại Hội Võ Thuật quân đội… là cái quái gì vậy?”
“Cậu…”
Hà Viêm trừng lớn mắt, không thể tin vào tai mình.
Mẹ nó, nếu không phải mình phát hiện kịp thời, Trương Viễn Chí đã suýt nữa nộp danh sách của cậu lên rồi.
Bây giờ cậu nói với tôi, cậu ngay cả Đại Hội Võ Thuật là gì cũng không biết?
Đùa nhau à?
“Tô Giang, đừng có đùa!”
Hà Viêm mặt mày khó coi nói: “Trương tư lệnh đều đã chuẩn bị cho cậu đi thi rồi, cậu đừng nói với tôi là cậu không biết gì cả!”
Tô Giang dang hai tay ra, vẻ mặt vô tội: “Tôi thật sự không biết gì cả mà!”
Ngay sau đó, hắn quay đầu nhìn Tô Chính Đức, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Lúc này Tô Chính Đức cũng đã hoàn hồn, thầm hít một hơi khí lạnh.
Hay lắm, Trương Viễn Chí chết tiệt.
Bảo sao tự dưng lại để Tô Giang làm đội trưởng.
Hóa ra là có ý đồ này!
Tưởng mày rậm mắt to trông trung hậu thật thà, ai ngờ cũng lắm mưu nhiều kế!
Thế là, Tô Chính Đức liền giải thích sơ qua cho Tô Giang về Đại Hội Võ Thuật quân đội.
“…Nói cách khác, chỉ cần cháu lọt vào top 10 là sẽ được cử thẳng ra biên giới?”
Tô Giang vuốt cằm, lại hỏi: “Cách để ra biên giới, chỉ có một loại này thôi sao?”
“Đương nhiên là không.” Tô Chính Đức lắc đầu: “Chỉ là, đi biên giới thông qua Đại Hội Võ Thuật sẽ được coi trọng hơn.”
“Nói đơn giản thì giống như lúc cháu đi học, có sự khác biệt giữa lớp chọn và lớp thường.”
“Vậy tức là cũng có thể đi cửa sau à?” Tô Giang nói thẳng: “Lớp chọn hồi cấp 3 của bọn cháu, một là học giỏi, hai là có quan hệ.”
Tô Chính Đức gật đầu: “Đúng là như vậy, có một số người sẽ dùng quan hệ để đưa con mình vào những đội ngũ mạnh hơn.”
“Như vậy, lúc ra biên giới cũng sẽ dễ thở hơn những người khác một chút.”