“Ngươi... không làm?”
Vụ Ẩn Tự chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Tô Giang: “Nói như vậy, ngươi chọn chết ở đây?”
Tô Giang ung dung đáp: “Đi cùng các ngươi cũng là đi chịu chết.”
“Nếu đằng nào cũng chết, thì chết sớm hay chết muộn có gì khác nhau đâu?”
“Chịu chết?” Vụ Ẩn Tự cười khẩy: “Chẳng lẽ ngươi cảm thấy chúng ta không đủ thực lực?”
“Đương nhiên, đó là tư lệnh quân khu đấy.”
Tô Giang chậm rãi nói: “Hầu hết thời gian ông ta đều ở trong quân đội, cho dù về nhà cũng có người chuyên bảo vệ.”
“Hơn nữa, nhà của Quan Văn Lâm ở ngay gần quân khu, một khi động thủ, người của quân khu sẽ đến ngay lập tức.”
“Ngươi nói xem, lấy gì ra mà đánh?”
Vụ Ẩn Tự nghe vậy mới hiểu ra Tô Giang lo lắng chuyện này.
Thế là hắn bèn nói: “Mấy chuyện này ngươi không cần lo, nếu không nắm chắc thì ta cũng sẽ không ra tay.”
“Bên quân đội sẽ có người giúp chúng ta cầm chân, ngoài ra, ta còn tìm thêm vài trợ thủ nữa.”
“Giết Quan Văn Lâm... ta có tám phần chắc chắn.”
Vụ Ẩn Tự đứng dậy, bước về phía Tô Giang, rồi từ từ chìa một tay ra.
“Ta đã nhìn lầm Lộc Dương Thu một lần, ta tin rằng ngươi sẽ không làm ta thất vọng, đúng không?”
Tô Giang nhìn bàn tay Vụ Ẩn Tự chìa ra trước mặt mình, trong lòng dâng lên một hồi cảm động.
Vụ Ẩn Tự... cái tên nhà ngươi...
Ngươi làm ta đến đâm sau lưng cũng thấy ngại.
Sau hai ba giây do dự, Tô Giang dứt khoát đưa tay ra, nắm chặt lấy tay Vụ Ẩn Tự.
“Thủ lĩnh, ngài yên tâm.” Tô Giang nói với giọng trịnh trọng, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ.
“Đến lúc đó, ta sẽ mang tro cốt của ngươi về Đảo Quốc, như vậy cũng coi như ngươi được về nhà.”
Mà đi Đảo Quốc có vẻ hơi xa, đến lúc đó ra biên giới, giao tro cốt cho em trai hắn cũng được.
“Chậc, đến lúc đó em trai hắn không cảm ơn mình rối rít mới lạ, mình lặn lội đường xa mang tro cốt của anh nó về cơ mà.”
Khóe miệng Tô Giang hơi nhếch lên, cái thời buổi này, người tốt như mình đúng là hiếm có khó tìm.
Ai bảo mình là công dân ưu tú, thanh niên ba tốt, đóa hoa của tổ quốc chứ?
“Vậy... hai ngày này ngươi cứ ở đây, đừng ra ngoài.”
Vụ Ẩn Tự vỗ vai Tô Giang, nói: “Đợi đến ngày kia, người vừa đến đủ, chúng ta sẽ cùng hành động.”
“Trong khoảng thời gian này, người trong thị trấn đều không thể dùng thiết bị liên lạc, ai cũng như ai, ngươi thông cảm một chút.”
Ngay lập tức.
Tô Giang nhíu mày, vẫn chưa tin mình sao?
Mình đã thành kẻ giơ đầu chịu báng rồi mà ngươi vẫn không tin mình?
Hành động ám sát trưởng quan nguy hiểm như vậy mình còn đồng ý giúp, thế mà ngươi vẫn không tin mình?
Tô Giang cảm thấy tủi thân ghê gớm, sau đó lấy điện thoại di động ra, đưa vào tay Vụ Ẩn Tự.
“Thông cảm chứ, đương nhiên là tôi thông cảm.”
Tô Giang cười híp mắt nói: “Tất cả, đều là vì thị trấn.”
Vụ Ẩn Tự nghe vậy, hài lòng gật đầu: “Nói hay lắm, tất cả đều là vì thị trấn!”
“Ha ha ha...”
Hai người nhìn nhau cười lớn, như thể đôi bạn già lâu năm.
“Được rồi, vậy ngươi cứ nghỉ ngơi ở đây trước, ta còn vài việc cần chuẩn bị.”
Vụ Ẩn Tự nói xong liền dẫn theo gã độc nhãn rời khỏi biệt thự.
Về phần Hạ Cao Đạt, thì cứ theo như đã nói trước đó, giao cho Tô Giang xử trí.
Vụ Ẩn Tự hoàn toàn không thèm để mắt đến gã này, dường như trong mắt hắn Hạ Cao Đạt đã là một người chết.
Sau khi xác nhận Vụ Ẩn Tự đã rời đi, Hạ Cao Đạt mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tô Giang.
“Tô thiếu, cái này... tiếp theo phải làm sao đây?”
“Còn làm sao nữa, thông báo cho bên ngoài, chuẩn bị thu lưới thôi.”
“Nhưng mà... điện thoại của cậu đã bị...”
Hạ Cao Đạt còn chưa nói hết lời, đã thấy Tô Giang bước đến bên cạnh TV, đưa tay ra sau rồi móc ra một chiếc tai nghe siêu nhỏ.
“Cái này... Tô thiếu, cậu giấu ở đó từ bao giờ vậy?”
“Từ lần đầu tiên đến đây.” Tô Giang vừa đeo tai nghe lên vừa nói: “Tôi là nội gián mà, giấu mấy thứ này không phải rất bình thường sao?”
Hạ Cao Đạt nghe vậy, nhất thời không thể phản bác: “Cho nên cậu giấu một cái tai nghe ở đây?”
“Nội gián không phải nên giấu máy nghe trộm hay gì đó sao?”
“Có chứ.” Tô Giang nói như thể đó là điều hiển nhiên: “Cái ghế sô pha sau lưng ông, còn có đèn chùm trên trần nhà, phòng bếp, phòng ngủ...”
Tô Giang kể một loạt địa điểm, sau đó nói: “Tôi gần như đã lắp camera ở khắp nơi, toàn loại HD cả.”
Hạ Cao Đạt nghe thế, trong nháy mắt cảm thấy lạnh sống lưng.
“Nói như vậy, tất cả những gì vừa xảy ra, quân đội đều biết hết rồi?”
Đây chính là nội gián của quân đội sao?
Thật đáng sợ.
“Không phải đâu.” Tô Giang lắc đầu: “Quân đội còn chưa biết, mấy cái camera này đều là do tôi tự lắp.”
Hạ Cao Đạt chết lặng, ý gì đây?
“Cậu không phải nội gián của quân đội à?”
“Tôi thuộc quân khu, cũng đến đây làm nội gián.”
Tô Giang thản nhiên nói: “Nhưng tôi có nói tôi là nội gián do quân đội cử đến đâu?”
Hạ Cao Đạt nhất thời ngớ người.
Tại sao hắn lại cảm thấy mình không hiểu nổi tiếng người nữa rồi?
“Nói đơn giản là, tôi làm việc cho chính mình, không làm việc cho quân đội, hiểu chưa?”
Tô Giang nói xong liền khởi động tai nghe rồi mở miệng: “Lão Doãn, vừa rồi đã quay lại hết chưa?”
“Quay rồi.” Giọng của Doãn Hành vang lên: “Có cần tôi thông báo cho bên quân đội không?”
“Tạm thời không cần, bên quân đội không cần làm gì cả, dù sao có tôi ở đây, nếu Quan Văn Lâm thật sự là người tốt, ông ta sẽ không chết được.”
“Vậy cần tôi làm gì?”
“Động tĩnh của Vụ Ẩn Tự, ông có nắm được không?”
“Có thể, nhưng có nhiều chỗ là điểm mù giám sát, tôi chỉ có thể nắm được động tĩnh đại khái của hắn.”
“Được, trước thời điểm hành động một khắc, ông hãy thông báo cho quân đội.”
Tô Giang gằn từng chữ: “Phải đảm bảo rằng, người của quân khu sẽ đến muộn một khắc.”
“Được, tôi biết rồi.”
Ngắt liên lạc, Tô Giang cất tai nghe vào túi, sau đó nói với Hạ Cao Đạt: “Lấy chai Lafite năm 1982 của Lộc Dương Thu ra cho tôi nếm thử.”
Hắn nằm dài trên ghế sô pha, vắt chéo chân, chuẩn bị hưởng thụ xa hoa lãng phí một phen trong hai ngày tới.
“...Tô thiếu, rượu bị Lộc Dương Thu mang đi hết rồi.”
“Cái gì?”
Tô Giang giật mình: “Hắn mà còn có thời gian mang rượu đi trốn à?”
Nào ngờ, chai rượu vang đỏ đắt cắt cổ kia, Lộc Dương Thu một ngụm cũng không uống.
Tất cả đều được tưới lên mộ của Tần Phong...
Ở một nơi khác, Vụ Ẩn Tự dẫn người đến nơi ẩn náu của Công Tôn Vũ.
Dựa theo lộ trình trong trí nhớ, Vụ Ẩn Tự một mình đi lên cầu thang.
Bên cạnh bệ cửa sổ, Công Tôn Vũ đang ngồi trên một chiếc sô pha cũ nát, trạng thái trông đã khá hơn trước rất nhiều.
“Xem ra, vết thương của hắn đã hoàn toàn bình phục.”
Vụ Ẩn Tự thầm nghĩ, rồi mở miệng nói: “Ngày kia, chúng ta sẽ đi ám sát Quan Văn Lâm.”
“Được.”
Giọng của Công Tôn Vũ không có chút gợn sóng nào.
Vụ Ẩn Tự nói xong liền quay người rời đi.
Hắn biết, bây giờ có nói nhiều hơn nữa cũng chỉ là lời nói suông.
Chỉ khi ám sát thành công, bọn họ mới có khả năng nói chuyện tiếp.