Dưới sự sắp xếp của quản gia Từ, Tô Giang và An Nhu lập tức dùng bữa.
"Người nhà họ An các cậu, ngày nào cũng ăn theo thực đơn thế này à?"
"Đúng vậy, ai cũng như ai, anh trai tớ cũng không ngoại lệ."
Tô Giang hơi kinh ngạc nhìn những món ăn trước mắt, hầu hết đều là thịt, hơn nữa khẩu phần đặc biệt lớn, có thể lấy thêm tùy ý.
Nghĩ lại đồ ăn như rác ở nhà ăn trong trường, Tô Giang chỉ muốn chửi một câu, đúng là đồ bỏ!
Ở trường, một phần gà hầm nấm đã có giá 20 tệ, chẳng khác gì đi cướp.
Vấn đề là gà hầm nấm thì làm gì có mấy miếng thịt, toàn là khoai tây hầm thì có.
Tô Giang quyết định, lát nữa nhất định phải báo cáo nhà ăn của trường.
Không đúng!
Đợi vào được Cục Giám Sát, không điều tra nhà họ Phong vội, phải xử lý cái nhà ăn của trường trước tiên!
Nếu Cục trưởng Cục Giám Sát mà biết Tô Giang định huy động cả một cái cục to đùng chỉ để điều tra nhà ăn, chắc ông ta sẽ xử đẹp cậu luôn quá.
An Nhu thì ăn rất ít, quản gia Từ biết khẩu vị của cô nên đã cố ý chuẩn bị thêm một ít rau quả, chứ không phải toàn thịt cá như của Tô Giang.
Cứ như vậy, hai người vừa ăn vừa trò chuyện, Tô Giang kể hết mọi chuyện mà An Nhu muốn biết, không giấu giếm chút nào.
Đương nhiên, về vụ nổ nhà máy, cậu quả quyết là do Lý Tài dẫn cậu đi.
Cậu hoàn toàn vô tội.
"Hừ, sau này cậu tránh xa anh Lý Tài ra một chút, đừng để anh ta dạy hư, thật là!"
An Nhu có chút bất mãn, chuyện cho nổ nhà máy nghe qua đã thấy rất nguy hiểm rồi.
Anh Lý Tài vậy mà lại rủ Tô Giang đi làm chuyện như thế, càng ngày càng quá đáng.
Tô Giang thấy vậy cũng không nói gì thêm, chỉ thầm xin lỗi Lý Tài.
Anh Tài, thật sự xin lỗi anh.
Chuyện anh bắt em mua mì nướng khô với cầm súng đồ chơi dọa em, em coi như xóa bỏ.
Em cũng bất đắc dĩ thôi, mong anh thông cảm cho em.
Trong lòng Tô Giang có chút áy náy với Lý Tài, nhưng không nhiều lắm.
"...Cho nên, lát nữa cậu định đi phỏng vấn ở Cục Giám Sát, vị trí lại còn là bác sĩ tâm lý à?"
An Nhu nghi ngờ nhìn Tô Giang, cậu học tâm lý học từ bao giờ thế?
Cùng là học sinh cả, dựa vào cái gì mà cậu cái gì cũng biết?
"Đúng vậy, lát nữa buổi trưa anh cậu đưa giấy chứng nhận cho tớ là tớ đi phỏng vấn luôn."
"Gấp vậy sao..."
Bỗng nhiên, An Nhu nghĩ đến điều gì đó, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tô Giang hỏi: "Cậu nói cho chúng tớ một tuần, không phải là định giúp nhà tớ giải quyết nhà họ Phong trong vòng một tuần đấy chứ?"
Hít!
Tô Giang hít một hơi khí lạnh, kinh ngạc nhìn An Nhu, hét lớn:
"Ta không cần biết ngươi là ai, mau ra khỏi người An Nhu ngay!"
"An Nhu làm gì có chuyện thông minh như vậy!"
Rầm!
An Nhu mặt không cảm xúc, dưới gầm bàn, một chiếc chân thon dài dùng sức giẫm lên chân Tô Giang.
"Cậu nói lại lần nữa xem."
"...Tớ sai rồi."
"Hừ!"
An Nhu hừ lạnh một tiếng, lá gan của Tô Giang càng ngày càng lớn, bây giờ còn dám nói thẳng mặt cô ngốc.
"Đừng đánh trống lảng, rốt cuộc có phải không?"
Tô Giang khẽ thở dài, thất vọng gật đầu.
Ngày đầu tiên làm chuyện lớn đã bị An Nhu phát hiện, cậu còn định bụng lúc tỏ tình sẽ cho cô ấy một bất ngờ cơ đấy.
An Nhu cứ thế nhìn Tô Giang, bề ngoài có chút khó chịu nhưng trong lòng lại rất vui.
"Vậy thì, tớ đi cùng cậu!"
Câu nói đó khiến Tô Giang bất giác ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sáng ngời và có phần nghiêm túc của An Nhu.
"Bất kể cậu muốn làm gì, tớ đều sẽ ở bên cậu. Đợi đến khi mọi chuyện được giải quyết xong, tớ sẽ nghe cậu tỏ tình."
"Tuy việc tớ có thể làm rất ít, nhưng ít nhất, tớ có thể ở bên cạnh cậu, giúp cậu được phần nào."
Giọng An Nhu vô cùng kiên định, một khi đã biết kế hoạch của Tô Giang, cô sẽ không ngồi yên mặc kệ.
Đây không phải tính cách của cô, điều cô muốn không phải là sự hy sinh đơn phương từ Tô Giang.
Tô Giang kinh ngạc nhìn An Nhu, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp, bất giác mỉm cười từ tận đáy lòng.
"Được, vậy chúng ta cùng nhau đối mặt, ai chạy là cún con."
"Cậu mới là cún con, dù sao thì tớ cũng không chạy đâu."
An Nhu đỏ mặt mắng yêu, cả hai lúc này đều không kìm được mà bật cười.
Mối quan hệ không rời không bỏ này, không nghi ngờ gì chính là điều cả hai cùng mong muốn.
Một giờ sau, hai người trở lại phòng, đem mọi chuyện nói cho An Minh Kiệt.
Điều bất ngờ là, đối với mong muốn tham gia hành động của An Nhu, An Minh Kiệt lại không hề ngạc nhiên, dường như đã sớm đoán được ngày này sẽ tới.
"Anh, anh... anh đồng ý rồi sao?"
An Nhu có chút ngơ ngác, vốn tưởng sẽ phải cãi nhau một trận với anh trai, không ngờ An Minh Kiệt lại đồng ý dễ dàng như vậy.
"Đồng ý chứ, sao lại không?"
An Minh Kiệt thản nhiên nói: "Em tuy là em gái của An Minh Kiệt anh, nhưng em cũng là An Nhu, không phải sao?"
"Em chỉ muốn đi làm việc mình muốn làm thôi, tại sao anh lại không đồng ý?"
"Chỉ cần đó là quyết định em đưa ra sau khi đã suy nghĩ kỹ càng, anh có lý do gì để không đồng ý chứ?"
An Minh Kiệt có chút buồn cười, lắc đầu với An Nhu, dường như đang chế giễu cô em gái ngốc của mình.
"Từ nhỏ đến lớn anh vẫn luôn kìm kẹp em, anh là anh trai em, chẳng lẽ lại không hiểu suy nghĩ của em sao?"
"Anh chỉ muốn xem, rốt cuộc đến khi nào em mới có đủ dũng khí để mở lời với anh."
"Xem ra bây giờ, Tô Giang quả thực đã thay đổi em không ít."
Tô Giang sờ mũi, phản ứng của An Minh Kiệt cũng nằm ngoài dự đoán của cậu.
An Nhu sững sờ tại chỗ, lắp bắp nói: "Vậy, nói cách khác, thực ra chỉ cần em mở lời là anh sẽ đồng ý cho em góp sức vì gia tộc?"
"Đương nhiên."
Giờ khắc này, An Nhu cảm thấy mình như một con hề, bĩu môi, bất mãn nhìn An Minh Kiệt.
Vậy trước đây, những tủi thân mà mình phải chịu, những áy náy với gia tộc, những cảm giác bất lực khi phải khoanh tay đứng nhìn kia là cái gì!
Cô vẫn luôn cho rằng, An Minh Kiệt tuyệt đối sẽ không để cô tham gia vào công việc của gia tộc, không ngờ, anh ta lại vẫn luôn xem trò cười của cô.
"Anh trai khốn kiếp!!!"
An Nhu càng nghĩ càng tức, vớ lấy chiếc gối ôm bên cạnh ném về phía An Minh Kiệt.
Tô Giang vội vàng né sang một bên để tránh bị vạ lây, đồng thời nhanh tay rút điện thoại ra, chụp lại khoảnh khắc quý giá này.
Chậc chậc, An Nhu bạo hành An Minh Kiệt, cảnh tượng này đúng là hiếm thấy nha.
An Minh Kiệt phản ứng rất nhanh, đưa tay đỡ được chiếc gối, nhưng ngay giây sau An Nhu đã lao tới, vung nắm đấm nhỏ, điên cuồng tấn công anh.
An Minh Kiệt không ngờ em gái mình lại nổi nóng đến vậy, vội vàng lấy gối che đầu.
"Cho anh cười nhạo em này!"
"Cho anh lừa em này!"
"Cho anh... Cho anh dám tên là An Minh Kiệt này!"
"Binh binh bốp bốp..."
An Nhu đấm túi bụi, càng đánh càng hăng, hóa ra cảm giác đánh anh trai lại sảng khoái thế này.
"Này cái con bé này, ra tay nhẹ một chút, không biết lớn nhỏ gì cả!"
An Minh Kiệt vừa né đòn vừa cằn nhằn, em đánh thì cứ đánh, còn tìm cớ vớ vẩn gì nữa?
Anh tên là An Minh Kiệt cũng đáng bị đánh sao?
Đây không phải là cái tên ba mẹ đặt cho à?
Em có muốn đánh thì cũng phải đi mà đánh ba mẹ chúng ta chứ!
"Lão An... Ơ?"
Lúc này, Lý Tài cầm một chồng giấy tờ đi vào, tận mắt chứng kiến cảnh An Nhu đang bạo hành An Minh Kiệt.
Vãi chưởng!
An Nhu bây giờ dũng cảm thế cơ à?
Nhìn thấy Tô Giang đang toe toét cười, điên cuồng chụp ảnh ở bên cạnh, Lý Tài lập tức nhận ra chuyện An Nhu có dũng cảm hay không đã chẳng còn quan trọng nữa.
Còn có việc quan trọng hơn cần phải hoàn thành.
"Tách tách tách..."
Rút điện thoại ra, Lý Tài cũng bắt đầu chụp ảnh.
Có lẽ đây là lần duy nhất trong đời được thấy cảnh tượng này.
Phải lưu lại làm của quý mới được!