Tại một con phố náo nhiệt nào đó ở Bắc Thành, Tô Chính Đức giờ phút này đã hóa thân thành hướng dẫn viên du lịch, dắt theo An Nhu đi dạo khắp nơi.
“An Nhu, ăn thử cái này đi, ngon lắm!”
“An Nhu, ta dẫn con đi dạo bên kia, ở đó có một bức tường hoa đẹp lắm.”
“An Nhu, con thích gì cứ nói, ông nội mua cho con!”
“An Nhu…”
Tô Giang nghe đến mức lỗ tai sắp đóng kén luôn rồi, hắn đi theo suốt quãng đường này chỉ có tác dụng bầu bạn mà thôi.
Đương nhiên, còn phải phụ trách xử lý đồ ăn thừa nữa.
An Nhu đã ăn no lẩu từ trước, nên đồ ăn Tô Chính Đức mua cho, cô chỉ ăn một hai miếng rồi ném hết cho Tô Giang.
Cứ cái đà mua sắm thế này của Tô Chính Đức, dù cho sức ăn của Tô Giang có lớn đến đâu cũng không thể nào nuốt hết được.
“Ông nội, ông chờ một chút đã.”
Tô Giang không nhịn được lên tiếng: “Hay là chúng ta nghỉ một lát đi?”
Tô Chính Đức nghe vậy, cau mày nhìn hắn: “Người ta An Nhu còn chưa kêu mệt, cháu là một thằng đàn ông to xác mà mệt cái nỗi gì?”
Nghe những lời này, Tô Giang lập tức bó tay, hai người không mệt, nhưng đồ đạc đâu có treo trên người hai người.
Hắn nhớ lúc mình mới đến Bắc Thành, Tô Chính Đức đâu có đối xử với hắn như thế này.
Tình thân biến chất nhanh vậy sao?
Khóe miệng Tô Giang giật giật, vội vàng nhìn sang An Nhu nói: “Nhu Nhu, em cũng mệt rồi đúng không?”
“Em không mệt.” An Nhu lắc đầu: “Em còn muốn đi dạo thêm một lúc nữa cơ.”
Hiếm khi thấy được bộ dạng này của Tô Giang, An Nhu sao có thể dễ dàng buông tha cho hắn được.
Sự thật chứng minh, đi dạo phố cùng phụ nữ đúng là mệt thật.
Ngay cả Tô Giang cũng không khỏi cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.
Vậy mà An Nhu, cô nhóc này, lại chẳng hề thấy mệt chút nào.
Thậm chí có lúc Tô Giang còn nghi ngờ liệu hệ thống có phải đã tạo phản, chạy sang người An Nhu rồi không.
[Yêu cầu ký chủ không được nghi ngờ lòng trung thành của hệ thống này!]
“Trung thành cái con khỉ!” Tô Giang thầm chửi ầm lên: “Mẹ kiếp nhà ngươi, lúc mới đến ngày nào cũng đòi xóa sổ ta.”
“Nếu không phải vì không có kênh khiếu nại, ông đây chắc chắn ngày nào cũng tố cáo cái hệ thống rác rưởi nhà ngươi!”
Hệ thống không trả lời, không biết là tức đến hỏng rồi, hay là chẳng thèm để ý đến Tô Giang nữa.
Ngay lúc này, Tô Giang cũng liếc nhìn thanh tiến độ của nhiệm vụ cuối cùng.
35%.
Không thể nói là không có chút tiến triển nào, mà chỉ có thể nói là chẳng có tiến triển gì cả.
Tô Giang ngờ vực, sự nổi tiếng được cả thế giới chú ý này, e là đã bị Công Tôn Vũ cướp mất rồi.
“Khoan đã.”
Trong đầu Tô Giang bỗng lóe lên một ý nghĩ táo bạo.
“Hệ thống, ngươi nói xem nếu ta nuôi Công Tôn Vũ như nuôi heo, đẩy hắn lên đến mức được cả thế giới chú ý, sau đó ta lại xử lý hắn.”
“Làm như vậy, có được tính là ta đã được cả thế giới chú ý và hoàn thành nhiệm vụ không?”
[...Yêu cầu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ theo quy trình bình thường.]
“Hoặc là ta giả dạng thành Công Tôn Vũ, đi khắp nơi gây sự, như vậy có được tính là ta được cả thế giới chú ý không?”
“Thật sự không được nữa thì ta nhờ Trương Viễn Chí giúp phát tờ rơi, dán tên và mặt ta đi khắp thế giới, như vậy có được không?”
Tô Giang liên tiếp đưa ra mấy phương án, nhưng đều bị hệ thống bác bỏ hết.
Cuối cùng, hệ thống thật sự không nhịn nổi nữa, phán một câu.
[Mẹ kiếp nhà ngươi, thích làm thế nào thì làm!]
“Chậc, sao ngươi lại nổi giận rồi?”
Tô Giang dùng giọng điệu trách móc: “Dù sao hai chúng ta cũng là một thể, đừng có nội chiến chứ.”
[Mẹ kiếp, ta đã làm bao nhiêu chuyện thất đức mới vớ phải một ký chủ như ngươi vậy?]
[Mẹ kiếp nhà ngươi còn giở trò trừu tượng nữa, cùng lắm thì ta đây tự hủy, chúng ta cùng nhau đi đời là xong!]
Tô Giang nghe vậy, liền biết hệ thống đã nổi điên thật rồi.
Nói thêm nữa, không chừng nó thật sự nổi khùng lên rồi kéo mình cùng chết.
Thôi cứ cho nó chút thời gian để bình tĩnh lại đã.
Chỉ là... Tô Giang nhìn phần thưởng bí ẩn của nhiệm vụ cuối cùng, thật sự rất tò mò, rốt cuộc nó là cái gì.
Thế là, cuối cùng sau khi họ tìm được một chỗ để nghỉ ngơi, Tô Giang liền lên tiếng hỏi.
“Ông nội, thời gian Đại Hội Võ Thuật đã định ra chưa ạ?”
“Con còn vội đến biên cảnh làm chuyện lớn đây.”
Lời này vừa thốt ra, An Nhu liền nghi hoặc hỏi: “Đại Hội Võ Thuật gì cơ, tại sao lại phải đến biên cảnh?”
Tô Chính Đức gật đầu: “Đúng đấy, tại sao phải đến biên cảnh? Cháu đi biên cảnh rồi, An Nhu phải làm sao?”
“Con đưa An Nhu đi cùng.” Tô Giang nói một cách thản nhiên, “Bên biên cảnh lại chẳng có quy định nào cấm mang theo người nhà cả.”
“Cháu nói cái gì?” Tô Chính Đức trừng mắt: “Cháu muốn đưa An Nhu đến nơi nguy hiểm như biên cảnh sao?”
“Không thể! Tuyệt đối không được!”
“Không phải đâu ông, ông nghe con nói đã.” Tô Giang kiên nhẫn kể lại chuyện An Nhu bị [Cửu Vĩ] để mắt tới.
“Bây giờ An Nhu ở bên cạnh con mới là an toàn nhất.”
Thế nhưng, Tô Chính Đức hoàn toàn không nghe lọt tai câu này của Tô Giang, trong đầu ông chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Người của [Cửu Vĩ], dám động đến cháu dâu của ông sao?
“Láo xược!” Tô Chính Đức tức giận nói, “Lũ khốn [Cửu Vĩ] đó chán sống rồi phải không?”
“Lúc đầu, lão già này nghĩ mình sắp về hưu nên cũng lười phí tâm tổn sức với bọn chúng.”
“Mẹ kiếp, dám động đến An Nhu, đúng là ta đã quá nể mặt bọn chúng rồi!”
Tô Giang và An Nhu thấy vậy, vội vàng an ủi Tô Chính Đức, bảo ông đừng nóng giận.
“Ông đừng kích động, con vẫn ổn mà?” An Nhu khuyên.
“Đúng vậy, với lại, tay chân ông lẩm cẩm thế này rồi còn định đi tìm bọn chúng gây sự sao?”
Tô Giang cũng “thiện ý” khuyên nhủ.
Nhưng Tô Chính Đức nghe lời Tô Giang nói lại càng bực bội hơn: “Cái gì mà tay chân lẩm cẩm? Ta nói cho cháu biết, bố cháu đến đây cũng chưa chắc đã đánh lại ta đâu, nó là do một tay ta dạy dỗ đấy.”
Tô Giang bĩu môi: “Lần trước bố nói với con là bố nhường ông đấy, sợ ông mất mặt thôi.”
An Nhu im lặng đạp cho Tô Giang một cái.
“Anh mà không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại cho em.”
Cô thì thầm bên tai Tô Giang.
Thật không sợ làm Tô Chính Đức tức đến lên cơn đau tim hay sao?
Một lúc lâu sau, Tô Chính Đức mới bình tĩnh lại được.
“Đây không phải là nơi để nói chuyện, ta sẽ đưa các cháu đến chỗ một người bạn cũ của ta.”
Tô Chính Đức nhìn Tô Giang, chậm rãi nói: “Đến đó rồi, ta sẽ nói cho cháu biết chuyện Đại Hội Võ Thuật.”
Tô Giang lắc đầu, đến lúc này rồi, chuyện cần nói cũng sắp nói xong hết, còn có gì mà không thể nói chứ.
Rất nhanh sau đó, Tô Chính Đức lái xe đưa hai người họ đến một quán ăn gia đình ở một nơi hẻo lánh.
“Món ăn gia đình ở phương Bắc khác xa so với phương Nam.”
Tô Chính Đức vừa đi vào vừa nói: “Món ăn gia đình ở phương Bắc, phương châm chính chỉ có hai chữ: đưa cơm.”
“Ta đảm bảo, cho dù hai đứa đã ăn no rồi, nhưng khi nhìn thấy món ăn ở đây, vẫn có thể ăn thêm hai bát cơm đầy nữa.”
Nghe thấy giọng nói sang sảng của Tô Chính Đức, ông chủ từ trong nhà bước ra, vừa nhìn thấy Tô Chính Đức liền cười nói: “Lão Tô, ông cũng khá lâu rồi không ghé qua chỗ tôi đấy.”
“Ha ha ha... Lão Phương, để tôi giới thiệu cho ông một chút.”
Tô Chính Đức cười lớn, chỉ vào Tô Giang: “Đây là cháu trai tôi.”
Rồi lại chỉ sang An Nhu: “Còn đây là cháu dâu tôi!”
“Thế nào, có phải là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh không?”