Nghe những lời đầy uất ức của Tô Giang, An Nhu ở đầu dây bên kia lại hừ lạnh một tiếng.
“Ồ... giả vờ oan ức với tôi à, coi tôi là con ngốc để lừa dối đấy hả?”
“Tô Giang, tôi rất thất vọng về anh.”
Nghe An Nhu nói vậy, lòng Tô Giang thắt lại, vội vàng nói: “Đừng mà Nhu Nhu, anh sai thật rồi.”
“Anh mang đặc sản biên giới về cho em nhé?”
“Thôi đi Tô Giang, mọi chuyện đã không thể cứu vãn được nữa rồi.”
“Nhu Nhu, em đừng giận mà, anh thề đây là lần cuối cùng, sau này chuyện gì anh cũng nghe theo em hết.”
“Được, đây là anh nói đấy nhé!”
Giọng điệu An Nhu đột nhiên thay đổi, cô nói với vẻ trêu chọc: “Em ghi âm rồi đấy nhé, chính miệng anh nói sau này chuyện gì cũng phải nghe lời em.”
Nghe vậy, con ngươi Tô Giang co lại, bỗng cảm thấy có điềm chẳng lành.
Toang, trúng kế rồi!
Quên mất con nhóc này đâu phải dạng hiền lành gì.
Lập tức, Tô Giang cười gượng nói: “Nhu Nhu à, anh dùng điện thoại vệ tinh của quân đội, tự ý ghi âm là vi phạm quy định đấy.”
“Thật sao?” An Nhu ngây thơ hỏi: “Thế nhưng em có biết đâu, em dùng điện thoại bình thường mà. Nếu thật sự vi phạm quy định thì người bị điều tra phải là anh chứ?”
“Nhu Nhu, trước đây em đâu có như vậy.” Tô Giang thở dài: “Trước đây em rất khoan dung với anh, em thay đổi rồi.”
“Hửm? Em không khoan dung với anh sao?”
Giọng An Nhu trong trẻo: “Anh ảo giác rồi đấy, em là người khoan dung với anh nhất mà.”
“Thôi, anh trai em rủ em ra ngoài dạo phố rồi, anh cứ từ từ mà chơi ở biên giới đi.”
Nói rồi, An Nhu cúp máy luôn.
Tô Giang nhìn điện thoại với vẻ mặt bất đắc dĩ, trán nhăn lại đầy ưu sầu.
Trong thời gian ngắn sắp tới, tốt nhất là đừng quay về, lúc này chắc An Nhu vẫn còn đang sôi máu.
“Có cách rồi!”
Tô Giang nảy ra một kế: “Đợi đến lúc về thành phố Đông Dương thì cứ làm cho mình bị thương đầy người, giống như Triệu Vô Địch vậy, nửa sống nửa chết.”
“Đến lúc đó, Nhu Nhu thấy mình như vậy không những không nổi giận mà còn đau lòng cho mình nữa.”
“Chậc, mình đúng là thiên tài mà!”
Quan Sinh liếc Tô Giang, thấy anh đang cười ngây ngô thì thầm nghĩ trong lòng.
Anh Tô Giang... đôi lúc cứ ngây ngô không giống người thường.
“Anh Tô Giang, lái thêm 10 phút nữa là đến trạm gác ngoại vi, ra khỏi đó sẽ không còn là phạm vi của Hoa Quốc nữa.”
“Em chỉ có thể đưa anh đến đó thôi, đoạn đường sau anh phải cẩn thận đấy.”
Tô Giang gật đầu, cười nói: “Cảm ơn nhé, cậu đã giúp tôi một việc lớn đấy.”
Đây là lời thật lòng, nếu không gặp được Quan Sinh, có lẽ giờ này Tô Giang vẫn còn đang lạc đường.
“Anh Tô Giang khách sáo quá, phải là anh giúp chúng em mới đúng.”
Quan Sinh nói với vẻ mặt cảm kích: “Nếu không có anh, tối nay chúng em có lẽ lành ít dữ nhiều.”
Ngay sau đó, vẻ mặt cậu ta chợt đượm buồn: “Nếu em có được một nửa thân thủ của anh thì ông nội em đã không đến nỗi...”
Giọng cậu ta nhỏ dần rồi im bặt.
Tô Giang có thể thấy trong mắt Quan Sinh ánh lên vài phần hối hận.
Cả hai không ai nói gì thêm, không khí trong xe đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Một lát sau, chiếc xe dần dừng lại, cách đó không xa chính là trạm gác ngoại vi.
“Anh Tô Giang, em đưa anh đến đây thôi, bảo trọng.” Quan Sinh nói.
Tô Giang gật đầu, mở cửa xe nhưng không vội bước xuống.
Trong ánh mắt đầy nghi hoặc của Quan Sinh, Tô Giang vỗ vai cậu ta, chậm rãi nói:
“Tôi từng gặp Quan lão, ông ấy là một bậc trưởng bối rất tốt, cũng là một vị chỉ huy rất có trách nhiệm.”
“Những việc ông ấy làm, tôi không thể thay những người bị liên lụy để đánh giá đúng sai.”
“Nhưng, những người được hưởng lợi từ ông ấy thì không có tư cách nào để chỉ trích sự bất đắc dĩ của ông ấy lúc đó.”
Quan Sinh nghe những lời này, mắt lộ vẻ kinh ngạc, môi run run hỏi: “Anh Tô Giang... anh biết ông nội em sao?”
“Đương nhiên, tôi từ Quân khu Bắc Thành ra mà.” Tô Giang cười nói.
Khi biết tên của Quan Sinh, Tô Giang đã đoán ra đối phương chính là cháu trai của Quan Văn Lâm.
Hồi còn ở Bắc Thành, Tô Chính Đức đã dặn Tô Giang, nếu có cơ hội đến biên giới thì hãy chiếu cố Quan Sinh nhiều hơn.
“Cố mà sống cho tốt, nếu không ông cụ nhà tôi sẽ trách tôi không chăm sóc tốt cho con cháu của bạn ông ấy.”
Tô Giang cười, vẫy vẫy tay rồi bước xuống xe, đóng sầm cửa lại.
Trong tầm mắt của Quan Sinh, Tô Giang từng bước tiến về phía trạm gác.
Đèn pha chiếu rọi lên người anh, có người lớn tiếng hỏi.
“Anh là ai? Xuất trình giấy tờ!”
Vút!
Tô Giang tiện tay ném giấy tờ của mình vào tay người đó.
Người lính gác ở trạm nhìn thấy giấy tờ của Tô Giang, con ngươi hơi co lại.
“Đội trưởng, là người mà Bạch lão nói...”
Anh ta vội vàng đưa giấy tờ cho đội trưởng của mình, người đội trưởng kia nhận lấy, ánh mắt nhìn về phía Tô Giang.
“Anh chắc chắn muốn ra ngoài chứ?”
Tô Giang không dừng bước, vừa đi vừa đáp: “Đương nhiên, tôi đến đây chính là để ra ngoài.”
“Anh có biết một mình bước qua trạm gác này có ý nghĩa gì không?”
“Chẳng phải là một mình đối mặt với các đội tinh anh chiến đấu của các quốc gia sao, tôi biết chứ.”
Tô Giang cười cười, rồi nói tiếp: “Lẽ ra các anh nên lo lắng cho bọn họ mới phải.”
Người đội trưởng nhìn chằm chằm Tô Giang, một lúc lâu sau, anh ta ném giấy tờ lại cho Tô Giang.
“Chỉ huy Bạch đã dặn chúng tôi rồi, nếu anh đến trạm gác ngoại vi thì không được ngăn cản.”
Nói xong, người đội trưởng hét lớn một tiếng: “Cho đi!”
Tô Giang thấy vậy, vẫy tay với anh ta: “Cảm ơn nhé.”
“Không có gì.” Người kia lại hỏi: “Chỉ huy Bạch còn nhờ tôi hỏi một câu.”
“Ông ấy rất muốn biết, chuyến đi này của anh có thể làm được đến mức nào?”
Tô Giang nghe vậy thì sững người, trầm ngâm một lát rồi trả lời.
“Nói với lão già đó, mục đích của tôi chỉ có một.”
“Đó chính là...”
“Vang danh thiên hạ!”
...
Thành phố Đông Dương, trên một con phố nào đó.
An Nhu và An Minh Kiệt đang dạo bước, cách đó không xa có một chú mèo trắng nhỏ đi theo.
“Anh, chúng ta đi đâu vậy?”
“Đi mua đồ cho mẹ.”
An Minh Kiệt nói với giọng hơi bất đắc dĩ: “Bà ấy nghe tin hai đứa mình đang ở thành phố Đông Dương thì mừng quýnh lên.”
“Bà ấy nói ở đây có một tiệm bán nước hoa là bạn của bà ấy, bảo chúng ta đến hỏi thăm, tiện thể mua ít nước hoa gửi về cho bà.”
“Mẹ mà cũng có bạn ở đây á?” An Nhu hơi kinh ngạc.
Đúng lúc này, điện thoại của An Minh Kiệt vang lên, là An Hưng Xương gọi tới.
An Minh Kiệt khẽ cau mày rồi bắt máy.
“Alo, con trai, ba nghe mẹ con nói con đang ở thành phố Đông Dương à?”
“Mua giúp ba hai cây thuốc lá nhé, loại thuốc lá đặc sản bên đó, ba nhờ người tìm mãi không mua được, con giúp ba... tút tút tút...”
An Hưng Xương còn chưa nói hết, An Minh Kiệt đã cúp máy.
An Nhu chớp chớp mắt, hỏi: “Điện thoại của ai vậy anh?”
“Không có gì, chỉ là điện thoại rác thôi.”
An Minh Kiệt nói với vẻ mặt bình thản.