Thấy chuyện xem mắt cứ thế được quyết định, An Minh Kiệt cũng đành bất lực.
Nhìn bộ dạng này của An Nhu, xem ra cô quyết tâm muốn tìm chút chuyện cho mình làm rồi.
Hai người lại ngồi trò chuyện với Địch Liên một lúc rồi chuẩn bị cáo từ.
Dù sao trời cũng đã tối, họ cũng cần nghỉ ngơi.
Địch Liên níu lại vài câu rồi đứng dậy nói: “Được rồi, hai đứa nhớ phải thường xuyên đến tìm dì chơi nhé.”
“Địa chỉ bên chỗ Như Tuyết con gửi cho dì, đến lúc đó dì sẽ gửi nước hoa qua cho mẹ các con.”
“À phải rồi An Nhu, con khó khăn lắm mới đến chỗ dì Địch một chuyến, có thích gì thì cứ việc chọn, dì Địch tặng con.”
“Thật ạ?” An Nhu vui vẻ nói: “Vậy con không khách sáo đâu dì Địch.”
Địch Liên gật đầu cười, rồi đích thân đưa hai người xuống lầu để An Nhu từ từ chọn lựa.
Cùng lúc đó, trên đường phố, có mấy người quấn băng đầy mình đang lảo đảo bước đi.
“Mẹ nó, đau chết đi được, hôm nay đúng là xui tận mạng.”
Cánh tay Đằng Khánh bó thạch cao, quấn băng treo trước ngực, mấy người bên cạnh mặt mũi cũng bầm dập.
Sau khi từ bệnh viện ra, mấy người Đằng Khánh liền kéo đến một quán ven đường ăn đồ nướng, tiện thể uống chút rượu.
Thế nên trên người họ vẫn còn nồng nặc mùi cồn.
“Đúng thế anh Đằng, hôm nay chẳng có việc gì thuận lợi, có phải lúc ra ngoài chúng ta không xem lịch hoàng đạo không vậy?”
“Thôi đi, mê tín vớ vẩn, có câu gọi là vật cực tất phản biết không?”
“Nói đúng đấy, đại nạn không chết ắt có phúc về sau, tao tin là vận may của chúng ta sắp tới rồi!”
“Xì, nói cứ như mấy người không mê tín không bằng…”
Mấy người đang trò chuyện thì đột nhiên một gã mập trong nhóm dừng phắt lại, ngây người đứng tại chỗ.
Đằng Khánh và những người khác thấy vậy, khó hiểu hỏi: “Mày đứng ngây ra đó làm gì? Bị ma nhập à?”
“Không, không phải.” Gã mập run rẩy đưa ngón tay ra, nói: “Các anh nhìn kìa, vận may của chúng ta tới rồi…”
Mọi người nhìn theo hướng tay gã chỉ, lập tức trợn tròn mắt.
Vãi chưởng, cô em xinh vãi!
Mấy người Đằng Khánh mắt nhìn không chớp, dán chặt vào An Nhu đang lựa chọn nước hoa trong tiệm.
“Anh Đằng, cô bé này chẳng phải xinh hơn con mụ bác sĩ kia nhiều à?”
“Nói thật, cả đời này ở thành phố Đông Dương, tao chưa thấy cô gái nào xinh đẹp như vậy.”
“Anh em, mọi người có tin vào yêu từ cái nhìn đầu tiên không?”
“Tất cả cút hết sang một bên cho tao, mối nhân duyên này là của tao, đây là duyên phận trời định!”
“Mày đi mà soi lại gương đi, anh Đằng nói có phải không, anh Đằng?”
Mấy người ngẩn ra, sao Đằng Khánh không có phản ứng gì?
Ủa? Đằng Khánh đâu rồi?
Nhìn kỹ lại, thì ra gã Đằng Khánh này đã đi vào trong tiệm nước hoa.
Hơn nữa, còn đi thẳng về phía An Nhu.
“Vãi, thằng cha này đúng là không biết xấu hổ!”
“Đúng vậy, mới sáng còn thề thốt là chỉ thích cô y tá kia, thay lòng đổi dạ nhanh thật.”
“Có muốn cá cược xem lần này Đằng Khánh có thành công không?”
“Tao thấy khả năng cao đấy, cô bé kia trông có vẻ ngây thơ, biết đâu dăm ba câu đã bị Đằng Khánh lừa gạt vào tay.”
“Chẳng lẽ thật sự có cái gọi là vật cực tất phản sao? Xui đến cùng cực rồi thì diễm phúc sẽ tự tìm đến cửa à?”
Bọn họ nào biết, lúc này trong lòng Đằng Khánh cũng đang nghĩ như vậy.
Xui xẻo cả một ngày, cô gái trước mắt này chắc chắn là sự đền bù của ông trời dành cho mình!
Giờ phút này, Đằng Khánh thậm chí còn cảm thấy cánh tay này gãy thật đáng giá!
Khi đến gần An Nhu, hắn lập tức ra vẻ nho nhã lịch sự rồi mở lời.
“Xin chào, thưa quý cô xinh đẹp.”
Đằng Khánh mỉm cười nói: “Tôi thấy cô có vẻ đang rất phiền não, có phải gặp khó khăn gì không?”
An Nhu nghe vậy, quay đầu nhìn Đằng Khánh, đôi mày hơi nhíu lại.
Thằng dở hơi nào đây?
Nào ngờ, khi Đằng Khánh nhìn thấy khuôn mặt của An Nhu, trái tim hắn lập tức đập loạn xạ.
Cực phẩm! Đúng là cực phẩm!
Thế này chẳng phải ngon hơn Hoắc Mạn Mạn nhiều sao?
Ông trời ơi, cuối cùng Người cũng mở mắt rồi!
Dù trong lòng vô cùng kích động, Đằng Khánh vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như không.
Hắn lại giả vờ nói: “Tôi có chút nghiên cứu về nước hoa, có lẽ có thể giúp được cô.”
“Nói ra cũng thật xấu hổ, một người đàn ông như tôi lại đi nghiên cứu những thứ này, cũng là vì mẹ tôi rất thích nước hoa, nên tôi mới tìm hiểu.”
“Cánh tay này của tôi vừa bị thương trên chiến trường, vì không muốn mẹ lo lắng, nên tôi định mua chút nước hoa gửi cho bà, để bà yên tâm hơn…”
Đằng Khánh không hổ là tay chơi tình trường, chỉ dăm ba câu đã khắc họa hình tượng của mình một cách hoàn hảo.
Chỉ tiếc là, người hắn gặp phải lại là An Nhu.
Hơn nữa, An Minh Kiệt cũng đang ở đó.
Dám bắt chuyện với An Nhu ngay trước mặt An Minh Kiệt, Đằng Khánh hắn đúng là có một không hai.
Quả nhiên, một giây sau, An Minh Kiệt đã xuất hiện sau lưng Đằng Khánh, vỗ vỗ vai hắn.
“Anh bạn này, anh tìm em gái tôi có chuyện gì không?”
An Minh Kiệt cười như không cười nói: “Nếu không có chuyện gì quan trọng thì phiền anh biến đi cho.”
Đằng Khánh nghe vậy, lập tức cau mày, có chút tức giận.
Dù cậu là anh trai cô ấy, nhưng nói chuyện như vậy có phải là quá bất lịch sự không?
Hắn vừa quay đầu nhìn về phía An Minh Kiệt, đang định lên tiếng thì lại sững người.
Chỉ thấy An Minh Kiệt đang cầm chắc một khẩu súng ngắn, họng súng chĩa thẳng vào Đằng Khánh.
“Cậu, cậu định làm gì?!”
Đằng Khánh trợn to mắt, hoảng hốt nói: “Đây là thành phố Đông Dương, cậu không được làm bậy đâu!”
An Minh Kiệt lại không thèm để ý đến hắn, mà quay đầu nhìn Địch Liên nói: “Dì Địch, có thể giúp cháu tắt camera giám sát trong tiệm được không?”
Địch Liên cười nói: “Yên tâm đi, đã tắt từ lâu rồi.”
Đối với hành động này của An Minh Kiệt, bà không hề kinh ngạc chút nào.
Đùa à, con trai của Chu Như Tuyết mà lại là người lương thiện sao?
Thủ lĩnh của một gia tộc xã hội đen năm xưa mà lại là người lương thiện sao?
Thật sự nghĩ rằng An Minh Kiệt chơi với máy tính một thời gian thì võ vẽ sẽ sa sút đi à?
Trong mắt Đằng Khánh lập tức hiện lên vẻ hoảng sợ.
Không ổn! Tình hình không ổn!
Cực kỳ, cực kỳ không ổn!
“Chờ đã! Đừng bắn…”
“Phụt!”
Đằng Khánh còn chưa nói hết lời, An Minh Kiệt đã bóp cò.
Chỉ có điều thứ bắn ra từ họng súng không phải là đạn, mà là một ống tiêm.
Đằng Khánh ngơ ngác nhìn ống tiêm cắm trên người mình, rất nhanh liền cảm thấy đầu óc choáng váng, rồi ngã phịch xuống đất.
Mấy người đứng ngoài cửa xem kịch thấy tình hình này, lập tức xông vào định gây sự với An Minh Kiệt.
Nhưng mấy người bọn họ đều mang thương tích trên người, làm sao là đối thủ của An Minh Kiệt.
Dù là một chọi nhiều, nhưng An Minh Kiệt vẫn dễ dàng hạ gục cả đám, mỗi người tặng cho một phát súng tiêm.
Rất nhanh, cả bọn đã nằm la liệt trong tiệm nước hoa.
“Xin lỗi dì Địch, tổn thất trong tiệm cháu sẽ bồi thường.” An Minh Kiệt thản nhiên nói.
“Bồi thường cái gì, phải bồi thường thì cũng là bọn chúng bồi thường mới đúng.” Địch Liên cười chỉ vào đám người Đằng Khánh.
Mấy người kia người đầy mùi rượu, camera trong tiệm cũng đã tắt từ sớm.
Lát nữa đội giám sát đến, chỉ cần nói mấy người này say xỉn, xông vào tiệm quậy phá là được.
“Anh, thân thủ của anh kém hơn trước nhiều rồi đấy.”
An Nhu đi đến bên cạnh An Minh Kiệt, nói: “Có phải anh lâu rồi không rèn luyện, nên bị lụt nghề rồi không?”
An Minh Kiệt nghe vậy, liếc cô một cái.
“Em tưởng thực lực của ai cũng giống chồng em chắc?”