Vài ngày sau.
Bệnh viện thành phố Đông Dương, trong phòng bệnh của Úy Lam Thiên.
“Cốc cốc cốc…”
Tiếng bước chân vang lên, Hướng Ôn Văn xách theo giỏ trái cây đi thẳng vào phòng bệnh của Úy Lam Thiên.
Ngay cả cửa anh ta cũng không thèm gõ.
“Cậu còn định nằm bao lâu nữa?”
Hướng Ôn Văn trừng mắt nhìn Úy Lam Thiên, nói: “Độc đã giải rồi, cậu định nằm lì trong bệnh viện, định làm sếp phủi tay à?”
Úy Lam Thiên nằm trên giường, vắt chéo chân, thờ ơ nói:
“Độc giải rồi, nhưng chẳng phải vẫn còn di chứng sao? Phải nằm viện quan sát thêm một thời gian nữa chứ.”
“Người khác không có di chứng, sao mỗi cậu có?”
“Bạch Lão đến giờ vẫn chưa tỉnh, tôi không phải ở đây trông chừng ông ấy à?”
“Nếu ông ấy không tỉnh, cậu định ở đây trông cả đời chắc?”
Hướng Ôn Văn tức giận đặt giỏ trái cây lên bàn, rồi nghiêm mặt nói: “Tôi không quan tâm, hôm nay cậu nhất định phải xuất viện cho tôi, một đống việc đang chờ cậu xử lý đấy!”
“Có chuyện gì liên quan đến tôi đâu, bây giờ anh mới là tổng tư lệnh, tôi chỉ là một bệnh nhân thôi.” Úy Lam Thiên cầm một quả chuối, chậm rãi bóc vỏ.
“Đừng có nói mấy lời vô dụng đó với tôi, tôi đã gánh cho cậu quá nhiều việc rồi!”
Hướng Ôn Văn trầm giọng: “Khoảng thời gian này tôi bận đến phát điên. Carlisle không biết lên cơn gì, ngày nào cũng đòi chúng ta giao Ác Ma Mặt Cáo ra, nếu không sẽ cùng chúng ta cá chết lưới rách.”
“Hắn chém gió thôi.” Úy Lam Thiên nói thẳng không chút do dự: “Gã Carlisle đó chẳng có bản lĩnh gì khác, chỉ giỏi cáo mượn oai hùm.”
“Còn có Amemura Taichi của Nhật Bản, ngày nào cũng tìm tôi thương lượng đòi người.”
“Đòi người? Đòi ai?”
“Hai anh em Vụ Ẩn Thiên Hạc và Vụ Ẩn Tự đều bị chúng ta bắt ở thành phố Đông Dương, nhưng chưa giết, vẫn đang giam giữ.”
“Được thôi, cứ ra điều kiện với hắn.”
Úy Lam Thiên hờ hững nói: “Bảo bọn họ khai chiến với Mễ Quốc, chúng ta sẽ trả người cho hắn.”
Hướng Ôn Văn nghe vậy, khóe mắt giật giật.
May mà khoảng thời gian này người thương lượng với Amemura Taichi là anh ta.
Chứ nếu đổi lại là Úy Lam Thiên, e rằng Amemura Taichi cũng sẽ giống như Carlisle, gào thét đòi sống mái với Hoa Quốc.
Về phần Ngũ Vĩ, vẫn như cũ, toàn nói nhảm, không được một câu nghiêm túc.
Câu hắn nói nhiều nhất là cho hắn một cái chết thật thống khoái.
Câu thứ hai là cho hắn đi vệ sinh.
Ngoài ra, không có bất kỳ lời nào có giá trị.
“Những chuyện khác tôi mặc kệ, tóm lại hôm nay cậu phải xuất viện cho tôi, thủ tục tôi đã làm xong cho cậu rồi.” Giọng điệu của Hướng Ôn Văn không có chút gì là thương lượng.
“Chậc, được rồi, được rồi, đúng là đáng ghét, muốn lười biếng một chút cũng không yên.” Úy Lam Thiên bĩu môi.
Thấy Úy Lam Thiên đã đồng ý, Hướng Ôn Văn liền đứng dậy: “Cậu cứ từ từ ăn chuối đi, tôi đi xem Bạch Lão thế nào.”
Nói xong, anh ta bước ra khỏi phòng.
Úy Lam Thiên nhìn anh ta tay không rời đi, lẩm bẩm: “Cũng biết điều đấy, biết Bạch Lão chưa tỉnh lại nên không mua hoa quả cho ông ấy.”
Nếu Hướng Ôn Văn mà nghe được những lời này của Úy Lam Thiên, e rằng anh ta sẽ không nhịn được mà quay lại tẩn cho cậu ta một trận ngay trong phòng bệnh…
Thành phố Đông Dương, trong tiệm nước hoa của Địch Liên.
“Chào dì Địch, con tên là Tô Giang, là chồng của An Nhu ạ!”
Tô Giang ngoan ngoãn chào hỏi thân mật với Địch Liên, trông y như một đứa bé ngoan.
“Con thường nghe Nhu Nhu nhắc về dì, nói dì là một đại mỹ nhân vừa dịu dàng vừa xinh đẹp. Vừa rồi nhìn thấy dì, con còn tưởng dì là khách hàng ở đây cơ, thật sự là quá trẻ…”
Tô Giang thao thao bất tuyệt tâng bốc Địch Liên, khiến Lý Tài đứng bên cạnh nghe mà thấy hơi buồn nôn.
Diễn sâu thật, ai mà diễn lại cậu chứ!
Thằng nhóc này rốt cuộc có bao nhiêu bộ mặt vậy?
Địch Liên cũng bị Tô Giang dỗ cho vui vẻ, dù biết anh đang nịnh nọt nhưng nghe vẫn thấy cao hứng.
Mặc dù nịnh nọt rất đơn giản, nhưng có những người lười biếng đến mức không thèm ăn nói, dẫn đến việc đánh mất rất nhiều cơ hội trong cuộc sống.
Vì vậy, Địch Liên cũng không ghét những người biết cách ăn nói.
“Dì Địch, lần này chúng cháu đến đây là để đặc biệt chào tạm biệt dì ạ.”
An Nhu lên tiếng: “Ngày mai chúng cháu sẽ về Giang Đô.”
“Vội vậy sao?” Địch Liên nghe vậy, có chút lưu luyến: “Mới gặp nhau chưa được bao lâu đã phải đi rồi, dì thật sự có chút không nỡ xa các cháu.”
An Nhu và mọi người còn chưa kịp nói gì, Tô Giang đã nhảy ra phất tay.
“Vậy thì không đi nữa! Chúng ta ở lại thêm mấy ngày, bầu bạn với dì Địch!”
Bốp!
An Nhu không nhịn được liền đá cho Tô Giang một cái, nịnh nọt quen thói rồi à?
Vé mấy người đã mua xong, hành lý cũng đã dọn dẹp gần hết, anh nói không đi là không đi sao?
Lớn đầu rồi mà còn tùy hứng như vậy!
Tô Giang bị An Nhu đá một cái, lập tức tỏ vẻ tủi thân: “Dì Địch, dì xem An Nhu kìa, ngày nào cũng bắt nạt con như vậy.”
“Con với dì Địch mới quen đã thân, ở lại thêm mấy ngày thì có sao đâu?”
An Nhu lườm một cái sắc lẹm, Tô Giang liền lập tức trốn sau lưng Địch Liên tìm chỗ che chở.
Địch Liên nén cười, nói: “Thôi được rồi, dì đùa các cháu thôi, cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn. Dì cũng đã nói với Như Tuyết rồi, dự định sẽ mở chi nhánh ở Giang Đô, có lẽ chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.”
Tô Giang nghe vậy, lập tức ưỡn thẳng lưng nói: “Dì Địch nói hay quá, chỉ bằng câu nói này, con nhất định phải mua ít nước hoa ở chỗ dì mang về mới được!”
Anh đủ rồi đấy!
Mọi người thầm nghĩ trong lòng, sao gã này cứ thích giở trò này trước mặt người lớn thế nhỉ?
Nhưng điều mọi người không ngờ là, gã Tô Giang này không chỉ mua thật, mà còn mua cả một đống lớn.
“Anh mua nhiều như vậy làm gì?”
An Nhu cau mày, nhìn Tô Giang xách một túi lớn nước hoa đủ các loại.
Cô cạn lời: “Anh mang hết đống này về nhà, chúng ta còn thở được không?”
“Ai nói anh mang về nhà, anh tặng bạn bè không được à?” Tô Giang cười hì hì, rồi nói: “Nhu Nhu, trả tiền đi, chúng ta không thể lấy không của dì Địch được!”
An Nhu càng ngơ ngác, còn bắt mình trả tiền?
Chính anh không có tiền sao?
Địch Liên cười tủm tỉm nhìn An Nhu: “Không ngờ Nhu Nhu nhà chúng ta còn quản tiền nữa cơ đấy?”
An Nhu vừa định phản bác, Tô Giang đã nhanh miệng nói: “Đương nhiên rồi ạ, để phòng con tiêu tiền vung tay quá trán, toàn bộ tài sản của con đều giao hết cho Nhu Nhu rồi.”
Cậu mà cũng có mặt mũi nói ra những lời này à?
Ở đây không nói người khác, chỉ riêng Lý Tài cũng biết Tô Giang giấu không ít quỹ đen.
Địch Liên với vẻ mặt như đã nhìn thấu tất cả, cười mắng: “Trả tiền gì mà trả tiền, cứ coi như dì tặng các cháu, ai trả tiền dì giận người đó!”
“Dì Địch hào phóng quá!” Tô Giang lại khen một câu, rồi nói tiếp: “Vậy con lấy thêm chút nữa… Ái! Con đùa thôi!”
An Nhu mỉm cười, tay nhỏ véo một cái vào bên hông Tô Giang.
Anh liệu hồn đấy, mặt anh dày chứ tôi còn cần mặt mũi.
Đúng lúc này, một bóng người bước vào tiệm, mọi người nhìn sang và sững sờ.
“Mạn Mạn!”
Địch Liên có chút bất ngờ: “Sao con lại đến đây?”
“Nước hoa trong nhà hết nên con đến đây mua một ít.” Hoắc Mạn Mạn nói xong, ánh mắt kỳ lạ nhìn mọi người.
Sau đó, ánh mắt cô dừng lại trên người An Minh Kiệt.
An Minh Kiệt sờ mũi, vội vàng dời tầm mắt, nhìn đông nhìn tây không biết đang nhìn cái gì.
Giờ khắc này, trong lòng mọi người đều nảy sinh một sự ăn ý.
Cơ hội tốt!
“Ài, Nhu Nhu, dì đưa các cháu lên lầu hai ngồi một lát nhé, dì mới có một hộp trà ngon, để các cháu nếm thử.”
Địch Liên mở lời trước tiên: “Xin lỗi nhé Mạn Mạn, dì đang bận tiếp khách, con cứ tự nhiên chọn nhé.”
“À… An Minh Kiệt, không phải con cũng cần mua nước hoa sao? Mạn Mạn, hay là con giúp nó chọn đi, nó là đàn ông con trai không rành chọn lựa, nhờ con nhé!”
Nói xong, Địch Liên liền kéo cả đám người đi thẳng lên lầu hai, chỉ để lại An Minh Kiệt và Hoắc Mạn Mạn.
Lúc đầu Tô Giang không muốn đi.
Anh muốn hóng chuyện tại trận, đặc biệt là chuyện của An Minh Kiệt.
Nhưng một mình không chống lại được số đông, dưới ánh mắt ép buộc của An Nhu và mấy người kia, anh đành phải đi theo.