Trong một vũ trụ hệ thống khổng lồ nào đó.
Một giọng nói lạnh lùng và máy móc vang lên.
“Hệ thống số 9527, bây giờ giao cho ngươi nhiệm vụ thăng cấp.”
“Ngươi sẽ tiến vào một thế giới ngẫu nhiên, chọn một nhân vật chính, cùng tiến cùng lùi với hắn, cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng!”
“Nhiệm vụ cuối cùng hoàn thành, ngươi sẽ thăng cấp thành công thành hệ thống cao cấp...”
Giọng nói vừa vang lên, 9527 đã kích động không thôi, đợi lâu như vậy cuối cùng nhiệm vụ thăng cấp cũng đến rồi.
Nó cuối cùng cũng có thể thoát khỏi đám hệ thống cấp thấp, trở thành một tồn tại ở đẳng cấp cao hơn.
“Nhiệm vụ thăng cấp bắt đầu, hệ thống số 9527, mời chuẩn bị tiến vào thế giới ngẫu nhiên...”
Sau một luồng hào quang chói lòa, 9527 đã giáng lâm thành công vào thế giới ngẫu nhiên.
[Để ta xem ký chủ lần này là người thế nào... Sao lại ngủ gật trong lớp thế này?]
[Chậc, cảm giác có vẻ không được thông minh cho lắm.]
[Thôi kệ, cứ giao bừa một nhiệm vụ, xem có giết chết được hắn không, rồi mình đi tìm một ký chủ nào ra hồn hơn.]
Thế là, hệ thống bắt đầu công bố nhiệm vụ.
Xuất phát từ ý đồ xấu, nó còn cố tình chọn một nhiệm vụ cực kỳ muối mặt.
Tỏ tình với một nữ sinh ngẫu nhiên.
[Hả, còn muốn nhất kiếm khai thiên, nằm mơ à?]
[Lão tử làm hệ thống lâu như vậy rồi, còn chưa từng thấy ai nhất kiếm khai thiên đâu!]...
[Mẹ nó, thằng nhóc này cũng có bản lĩnh đấy chứ, thật sự dám đi tỏ tình, mặt dày thật.]
[Tí nữa thì quên, còn phải phát thưởng cho thằng nhóc này, để ta xem trong đống rác... à không, trong kho kỹ năng ve chai có những gì...]
[Hả? Tinh thông súng ống? Thôi kệ không có thời gian, lấy cái này vậy.]
[Đóng gói một chút, ừm... Gói quà tân thủ, nghe có vẻ cao cấp hơn.]
[Gửi phần thưởng!]...
[Ha ha ha, thằng nhóc này cuối cùng cũng bị trói rồi!]
[Cơ hội đến rồi, hoặc là ngươi muối mặt, hoặc là ngươi bị đám người này giết chết, mau chết quách đi cho rồi, để ta còn đi tìm một ký chủ hợp ý mình...]
[Mẹ nó, thế này mà cũng sống được à, đùa nhau chắc?]
[Không được, mình nhất định phải giết chết thằng nhóc này, tao không tin!]...
“Hệ thống số hiệu 9527, phát hiện ngươi có ác ý với ký chủ hiện tại, đồng thời có hành vi cố ý mưu sát ký chủ, nay đưa ra cảnh cáo nghiêm trọng lần thứ nhất!”
“Nếu phát hiện hành vi tương tự một lần nữa, ngươi sẽ bị tước đoạt quyền tồn tại của hệ thống.”
[... Mẹ kiếp, bị phát hiện rồi.]
[Không thể nào, mình thật sự phải cùng cái thằng tâm thần quái đản này hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của thế giới này sao?]
[Tuy nói hệ thống phải cùng tiến cùng lùi với ký chủ, nhưng ta không muốn bị trói buộc với một ký chủ não tàn như thế này!]
[Lúc giáng lâm vào thế giới ngẫu nhiên để trói buộc, ta nghiêm trọng nghi ngờ có gian lận, ta muốn kháng nghị!]
“Hệ thống số hiệu 9527, ngươi không có quyền kháng nghị, đây là quyền hạn chỉ hệ thống cao cấp mới có.”
[Tao]...
[Cứ thế này không ổn, ký chủ này yếu quá đi, mới đến đâu mà đánh người cũng vất vả thế này?]
[Không được, phải đến kho ve chai tìm xem có kỹ năng nào mạnh mẽ không.]
[Cái quái gì đây? Gậy Đập Lén Bẩn Bựa... Vãi chưởng, thứ này mạnh thật đấy, thế mà cũng vứt vào kho ve chai, đúng là phí của giời.]
[... Chết tiệt, thảo nào lại vứt vào kho ve chai, hóa ra còn có tác dụng phụ... Say hầu hết các loại phương tiện giao thông?]
[Say thì say, dù sao cũng không phải ta say, lấy!]
[Lật mặt... Sao còn có giới hạn thời gian? Chẳng trách bị vứt vào kho ve chai.]
[Giao tiếp với động vật... Thôi kệ, có còn hơn không.]
[Nhân viên kho ve chai, phiền anh đóng gói giúp tôi mấy thứ này, tôi muốn lấy hết, giúp tôi khai báo một chút.]
Giọng nhân viên kho ve chai vang lên: “9527, lại đến nhặt ve chai à?”
[Cái gì mà nhặt ve chai, nói khó nghe thế, mà thôi anh để ý giúp tôi một chút, gần đây có kỹ năng nào đặc biệt tốt không nhé.]
“Ây, cậu nói mới nhớ, đúng là có đấy, xem cậu có muốn không.”
[Cường hóa độ bùng nổ của cơ thể? Sao cái tên quê mùa thế, lại còn có tác dụng phụ... Đời này không học lái xe được?]
[Hệ thống nào vứt cái kỹ năng này thế, sao lại có tác dụng phụ quái đản vậy?]
“Cậu đừng quan tâm, nói thẳng là có muốn hay không đi.”
[Ờ... Được được được, đóng gói chung luôn đi.]
[Nhưng cái tên này quê quá, đưa cho tên kia không khéo hắn lại đậu đen rau muống mình, phải đổi tên khác.]
[Ừm... Cứ gọi là Thương Ảnh Lưu Phong đi.]
[Còn tác dụng phụ thì... bật hack đều phải trả giá thôi, ta làm hệ thống đã cố hết sức rồi.]...
[Mẹ kiếp, thằng nhóc này ngày nào cũng tìm chết như vậy, đừng có ngày nào chết thật đấy nhé?]
[Chết là không được rồi, thế thì nhiệm vụ thăng cấp của mình chẳng phải công cốc sao, phải nghĩ cách thôi.]
[A, người phía trước kia... hình như là đại lão hệ thống trong top 100!]
[Vãi chưởng, tìm được chỗ dựa rồi!]
Thế là...
[Đại lão ơi! Ngài thương xót con với hu hu hu...]
Một đại lão hệ thống nào đó: “9527, mẹ nó nhà ngươi có thể đừng bám lấy ta mỗi ngày được không, nhân vật chính bên ta tổng cộng có mấy mạng thôi, ngươi vừa mở miệng đã xin mất một mạng, kịch bản bên ta phải làm sao?”
[Đại lão ơi! Con cũng hết cách rồi! Nhân vật chính bên con thảm quá, đến giờ kỹ năng hắn dùng đều là con nhặt từ đống rác về cho hắn đấy!]
[Dù sao con cũng là một hệ thống, con cũng cần thể diện chứ hu hu hu... Coi như ngài làm phúc, cho con một mạng đi!]
[Nhân vật chính bên ngài bá đạo như vậy, đều đấu với cả Thiên Đạo rồi mà còn nhiều mạng thế, ngài lén bớt của hắn một hai mạng, hắn không phát hiện được đâu!]
“... Được rồi được rồi, ta cho ngươi, mau cút đi, đừng làm phiền ta nữa!”
“Mẹ kiếp, đúng là ra đường dẫm phải cứt chó...”
[He he he, có rồi có rồi, có cái này, hắn có quậy thế nào cũng cứu vãn được.]
[Để ta nghĩ xem đổi tên gì rồi ném cho hắn...]
[Được, cứ gọi là Khế ước Bất Tử đi, hy vọng hắn đừng tìm chết quá...]...
[Hả? Sao lần này trong kho ve chai lại có nhiều kỹ năng cao cấp thế?]
[Vãi, toàn là hàng xịn không thể so với đống rác rưởi trước đây, bây giờ mấy tên kia xa xỉ vậy sao? Hàng cao cấp thế này cũng vứt ra ngoài à?]
Nhân viên kho ve chai: “Coi như cậu đến đúng lúc, hai ngày trước có một hệ thống bị chết ký chủ, nên mấy kỹ năng đó đều trả về đây.”
“Cậu mà đến muộn vài giây, có lẽ mấy thứ này đã không còn.”
“Mà cậu cũng không thể đến muộn được, cái thằng như cậu chỉ hận không thể canh ở đây mỗi ngày, sợ bỏ lỡ thứ gì tốt.”
[Nhảm nhí, dù sao đây cũng là nhiệm vụ thăng cấp của ta, ta phải để tâm chứ.]
[Mấy món hàng cao cấp này đóng gói hết, cả mấy món cấp thấp kia nữa, đóng gói hết luôn.]
[Mấy thứ này, ném hết một lượt cho tên kia, lần này chắc hắn sẽ không nói ta là hệ thống rác rưởi nữa đâu nhỉ?]...
[Mẹ nó, lão tử van cha gọi mẹ mới chuẩn bị cho ngươi được một mạng như vậy, ngươi cứ thế lôi ra để hắc hắc à?]
[Ta thật sự phục rồi, mẹ nó ta đã giúp ngươi đến thế này rồi mà sao trên đời này vẫn còn có người ngươi đánh không lại hả?]
[Phế vật, mẹ nó nhà ngươi đúng là ký chủ phế vật chính hiệu!]
[Không được, phải đến kho ve chai một chuyến nữa, lâu rồi không đi, xem có tìm được thứ gì tốt không.]
[Mẹ kiếp, vốn tưởng có thể nằm thắng, lại bị dọa cho có cảm giác nguy cơ, thật phục.]
[A, vị phía trước kia... Đại lão! Đại lão đừng đi!]
Đại lão nào đó: “9527, mẹ nó nhà ngươi đủ rồi đấy nhé, lần trước xin của ta một mạng của nhân vật chính, bây giờ mở miệng đòi luôn nhất kiếm khai thiên, ngươi có cần chút liêm sỉ nào không?”
[Đại lão ơi! Em van ngài hu hu hu... Bên em khổ quá rồi, đánh một thằng người phàm cũng thấy mệt!]
[Em thề, đây là lần cuối cùng, thật sự là lần cuối cùng, em dùng xong sẽ trả lại cho ngài ngay!]
“Bên ta sắp đại quyết chiến rồi, mẹ nó ngươi mượn mất đại chiêu của nhân vật chính bên ta thì ta phải làm sao?”
Sắp đại quyết chiến, thì không phải là vẫn chưa đại quyết chiến sao? Thực sự không được thì ngài học tập Hỏa Liên Ca bên cạnh ấy, để nhân vật phụ kéo dài kịch bản, cuối cùng canh me giờ xuất hiện là được!
“Ngươi coi ta là cái gì? Ta xưa nay không chơi trò canh me giờ giấc, ngươi đừng có tùy tiện so sánh ta với mấy thằng xào nấu kịch bản kia được không?”
[Em van ngài đại lão! Ngài không đồng ý em sẽ không đi...]
“Mẹ nó ta đúng là ra đường dẫm phải cứt chó, ta cảnh cáo ngươi, dùng xong phải trả ngay, nghe chưa?!”
[Vâng vâng vâng, ngài yên tâm, em dùng xong chắc chắn sẽ trả lại cho ngài ngay!]
[Mẹ kiếp, cuối cùng cũng xin được cái thứ mà thằng nhóc kia ngày nào cũng gào đòi, nhất kiếm khai thiên, lần này lão tử cho hắn một bất ngờ lớn!]...
“Hệ thống số hiệu 9527, chúc mừng ngươi hoàn thành nhiệm vụ thăng cấp, đã thăng cấp thành công thành hệ thống cao cấp.”
“Ngươi có thể lựa chọn tách khỏi ký chủ, hoặc để lại một phân thân hình chiếu, tiếp tục trói buộc với ký chủ hiện tại.”
[... Tiếp tục trói buộc đi, ít nhất cũng phải nhìn hắn trưởng thành, nếu ta đi, ngoài việc là thủ khoa đại học ra, hắn chẳng là cái thá gì cả.]
[Đợi ngày nào đó ta phất lên, trực tiếp cho hắn bản vĩnh viễn của nhất kiếm khai thiên, để cái thằng khốn này ngày nào cũng nói ta là hệ thống rác rưởi.]
[Đến lúc đó không quỳ xuống gọi hệ thống gia gia, lão tử không cho cái gì hết, hừ!]
“Hệ thống số hiệu 9527, mời kiên nhẫn chờ đợi nhiệm vụ tiếp theo của ngươi...”
[Chậc, đột nhiên rảnh rỗi cũng không biết nên làm gì.]
[Thôi kệ, về lại bãi rác đi dạo, một thời gian không đi, thấy không quen chút nào.]
Từ đó về sau, trong kho ve chai có thêm bóng dáng của một hệ thống cao cấp.
Dù nó đã là hệ thống cao cấp, nhưng những nhân viên kho ve chai quen thuộc với nó, đều thích gọi nó là...
“Hệ thống rác rưởi.”