Virtus's Reader
Để Ngươi Thổ Lộ, Ngươi Tìm Tới Hắc Đạo Thiên Kim?

Chương 81: CHƯƠNG 81: THỨ TÌNH HUYNH ĐỆ KHIẾN NGƯỜI TA PHÁT GHÉT

"Cha mẹ của Tử Dương mất từ khi nó còn rất nhỏ, nên từ trước đến nay đều do một tay tôi nuôi nó lớn."

"Vì một vài lý do, người của nhà họ Vương có chút bất mãn với nó, nên tôi chưa bao giờ để nó tiếp xúc với gia tộc, sau khi nó lớn lên thì đưa nó đến Giang Đô đi học."

"Từ trước đến nay, nó đều tưởng rằng chỉ có mình tôi là người thân, không hề biết đến sự tồn tại của nhà họ Vương."

Vương Học Lâm vừa hút thuốc vừa kể cho Tô Giang nghe chuyện của Vương Tử Dương.

Tô Giang vừa nghe vừa nhíu mày, chuyện cha mẹ của Vương Tử Dương thì hắn đều biết cả, trước đây Vương Tử Dương đã từng kể cho hắn nghe rồi.

Vấn đề là... ông chú này chỉ biết tự mình hút thuốc kể chuyện thôi à?

Thuốc của tôi đâu?

Sao không biết đưa cho tôi một điếu?

Tô Giang thầm bất bình trong lòng, nhưng nghĩ lại thì thôi vậy.

Lỡ bị An Nhu bắt gặp, phát hiện mình đang ngồi hút thuốc với một ông chú trong xó xỉnh này, không chừng cô ấy lại nổi giận cho xem.

"Nói cách khác, Vương Tử Dương hoàn toàn không biết gì về chuyện đại gia tộc?"

"Không sai." Vương Học Lâm gật đầu: "Cho nên tôi hy vọng, nhà họ An các người đừng lôi nó vào."

"Bình thường các cậu qua lại với nhau thì không sao, nhưng tôi không muốn nó rơi vào nguy hiểm, cậu hiểu chứ?"

Tô Giang chớp mắt mấy cái, chuyện này thì nói với hắn làm gì?

Hắn lại chẳng phải người nhà họ An.

Ông đi mà nói với An Minh Kiệt ấy.

Chậc, quên mất, An Minh Kiệt bây giờ không chừng đang gặm lương khô ở góc nào đó trên đảo hoang rồi.

"Yên tâm đi cậu, với mối quan hệ giữa cháu và Vương Tử Dương, cháu xin đảm bảo, nó nhất định có thể sống một cuộc sống bình thường!"

Tô Giang vỗ ngực cam đoan, còn nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ với Vương Học Lâm.

Vương Học Lâm nghe vậy, vừa định gật đầu thì Tô Giang bẻ lái.

"Nhưng mà!"

Tô Giang nhe hàm răng trắng bóng: "Vương Tử Dương dù sao cũng là anh em tốt của cháu, cứ giấu nó như vậy, trong lòng cháu cũng áy náy lắm."

Vương Học Lâm nhướng mày: "Cho nên?"

"Cho nên, sau này bọn cháu đến chỗ cậu ăn thịt nướng, có thể miễn phí được không ạ?"

"Chỉ thế thôi?"

Vương Học Lâm nhất thời không phản ứng kịp.

Mẹ kiếp, tôi còn tưởng cậu sẽ nhân cơ hội này để ép tôi, đòi hỏi thứ này thứ nọ.

Kết quả, cậu chỉ muốn ăn thịt nướng miễn phí?

Cậu có chút tiền đồ nào không hả?

Vương Học Lâm bây giờ có chút hối hận, ông cảm thấy Vương Tử Dương... thậm chí là cả chính mình, dính dáng đến cái người tên Tô Giang trước mắt này không phải là chuyện tốt đẹp gì.

"Được, sau này chỉ cần là cậu dẫn người tới, tất cả đều miễn phí!"

"Cậu hào phóng quá!"

Tô Giang vỗ tay, mở miệng một tiếng "cậu", gọi còn thân thiết hơn cả Vương Tử Dương.

"Lão Tô, hai người làm gì ở đây thế?"

Vương Tử Dương ló đầu qua, hắn tìm Tô Giang nãy giờ.

Kết quả lại phát hiện Tô Giang đang cùng cậu của mình, ở trong một góc nhỏ này, lén lén lút lút không biết đang làm gì.

Ánh mắt hắn săm soi hai người, luôn cảm thấy có gì đó kỳ quái.

Vương Học Lâm nhíu mày, chẳng lẽ Vương Tử Dương đã nghi ngờ rồi?

Làm sao bây giờ?

Tô Giang ném cho Vương Học Lâm một ánh mắt yên tâm, rồi hơi nghiêng người về phía trước, ghé vào tai Vương Tử Dương thì thầm:

"Tôi đang nói tốt cho cậu với Quý Mộng đấy, cậu xen vào làm gì?"

"Tôi đang khen cậu hết lời đây này, cậu của cậu bây giờ có ấn tượng cực tốt về Quý Mộng, lát nữa nhớ mời tôi ăn cơm đấy nhé!"

Nói xong, Tô Giang vỗ vai Vương Tử Dương, ném cho hắn một ánh mắt.

Anh em tốt, trong lòng hiểu là được!

Vương Tử Dương nghe vậy, lập tức biết mình đã hiểu lầm Tô Giang, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy.

Không ngờ rằng, tuy Tô Giang trông không giống người tốt cho lắm.

Nhưng vào thời khắc mấu chốt, vẫn rất biết nghĩ cho anh em.

Hắn gật đầu thật mạnh, nhỏ giọng đáp: "Yên tâm lão Tô, món nợ ân tình này, tôi nhớ kỹ."

"Đợi tôi với Mộng Mộng kết hôn, cậu nhất định phải ngồi bàn chính!"

Ừm, đến lúc biết sự thật, mong là cậu không đuổi tôi ra khỏi sảnh cưới là may rồi.

Tô Giang thầm nghĩ.

Hai người chào Vương Học Lâm một tiếng rồi quay lại chỗ ngồi.

Tô Giang ghé đầu sát tai An Nhu, nhỏ giọng kể lại cuộc đối thoại với Vương Học Lâm.

"...Chuyện là vậy đó, cho nên sau này chúng ta đến đây ăn cơm không cần trả tiền."

An Nhu nghe đến cuối, không nhịn được liếc Tô Giang một cái.

Đây là trọng điểm à?

"Còn nữa, cậu nhớ giúp tôi, Vương Tử Dương nợ tôi một bữa cơm, đám cưới chúng ta ngồi bàn chính."

"Sao tự anh không nhớ?"

"Xét về khoản thù dai thì trí nhớ của cậu chắc chắn tốt hơn tôi."

"Cốp!"

Tô Giang bị giẫm một cái.

Nhờ có mối quan hệ của Vương Tử Dương, bữa thịt nướng này của cả nhóm có thể nói là ăn uống cực kỳ thỏa thích.

Vương Học Lâm đem loại thịt chất lượng tốt nhất trong quán ra cho họ.

Đồng thời, ông cũng bày tỏ sự vui mừng và chúc phúc từ tận đáy lòng cho tình yêu giữa Vương Tử Dương và Quý Mộng.

Điều này dĩ nhiên khiến Vương Tử Dương và Quý Mộng vui mừng khôn xiết.

Để cho bốn người có thể thoải mái, Vương Học Lâm ăn cùng một lúc rồi tìm cớ rời đi.

Lúc rời đi, ông vẫn không quên liếc nhìn Tô Giang đang ăn như hạm, khóe mắt giật giật.

Với cái kiểu ăn này của Tô Giang, nếu ngày nào cậu ta cũng đến quán, thì quán thịt nướng của ông còn mở được nữa không?

Thôi được rồi, nếu thật sự không được, sau này dán một tờ thông báo ngoài cửa.

Tô Giang và chó không được vào.

...

"Lão Tô, mai lớp của thầy Trương Vu cậu có đi không?" Vương Tử Dương hỏi.

"Cậu nói xem? Gạch chân ý chính mà cậu không đi à?"

"Tôi nghe nói dạo này trường học hình như không cho giáo viên chỉ điểm ôn tập nữa."

"Thật hay giả vậy, thế thì thi cử làm sao?"

"Cậu sợ cái đếch gì, mấy đứa học dốt như bọn tôi mới sợ chứ?"

Vương Tử Dương khinh bỉ liếc Tô Giang một cái, cậu mà cũng cần chỉ điểm ôn tập à?

Trong đầu cậu toàn là trọng điểm rồi!

Vương Tử Dương đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, vội vàng đứng dậy, ân cần gắp cho Tô Giang một miếng thịt bò, mặt mày nịnh nọt.

"Tô ca, đến lúc thi, anh giúp em một tay nhé?"

"Yêu cầu của em không cao, qua môn là được."

Hắn muốn Tô Giang giúp mình gian lận.

Tô Giang đảo mắt, chậm rãi ăn miếng thịt bò Vương Tử Dương gắp cho, thản nhiên nói:

"Lão Vương à, cậu biết đấy, tôi không phải người làm loại chuyện đó..."

"Tôi mua cho cậu skin Yasuo mới."

"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chuyện đó cũng không phải là không thể làm được."

Tô Giang chuyển giọng, cùng Vương Tử Dương nhìn nhau cười.

Mặc dù hắn không thiếu chút tiền mua skin đó, nhưng ý nghĩa lại khác.

Skin này, là do Vương Tử Dương hiếu kính hắn.

Cái cảm giác sung sướng trong lòng này, là bao nhiêu tiền cũng không mua được.

"Nếu cậu đã mở lời như vậy, với tư cách là anh em tốt của cậu, tôi không giúp thì không hợp lý lắm."

An Nhu và Quý Mộng mím môi dưới, vẻ mặt đầy khinh bỉ nhìn hai người họ đạt thành giao dịch này.

Đúng là thứ tình anh em khiến người ta phát ghét.

Mà sau này, cũng chính vì lần giao dịch này, Vương Tử Dương đã hận không thể chặt Tô Giang ra làm trăm mảnh.

Mọi người tiếp tục ăn, đột nhiên, Tô Giang nhận ra An Nhu có chút lơ đãng.

"Sao vậy?" Hắn nhỏ giọng hỏi.

"Không biết anh trai và mọi người bây giờ thế nào rồi?" An Nhu vẫn có chút lo lắng.

"Yên tâm đi, họ đã lên đảo rồi, mọi chuyện đều rất thuận lợi."

"Sao anh biết?" An Nhu nghi hoặc.

Tô Giang tự tin cười một tiếng, lấy điện thoại di động ra, mở tin nhắn trò chuyện lên, đưa cho An Nhu.

Bên trên chính là đoạn chat giữa Dương Minh và hắn, tin nhắn mới nhất được gửi cách đây không lâu, chỉ có tám chữ.

"Nhà họ An lên đảo, mọi thứ thuận lợi."

Mà tin nhắn trước đó là: "Nhà họ Phong đã xuất phát."

An Nhu hé miệng nhỏ, có chút kinh ngạc nhìn Tô Giang.

Tô Giang vênh váo đắc ý, không ngờ tới chứ, anh đây ở Cục Giám Sát có người đấy!

Ta chính là bác sĩ tâm lý của họ!

Thế nhưng, Tô Giang còn chưa đắc ý được hai giây, sắc mặt hắn bỗng đại biến, mồ hôi túa ra như tắm.

Chỉ thấy An Nhu dịu dàng mỉm cười với hắn, sau đó nhanh chóng lướt màn hình điện thoại.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng nhấn mở album ảnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!