Chấn kinh, khó tin, khinh thường, khó có thể tưởng tượng...
Vô vàn ánh mắt đổ dồn lên thiếu niên áo trắng trước mặt, nhất thời, nội tâm bọn họ vô cùng phức tạp, trong mơ hồ, lại có chút hưng phấn.
"Trời ạ, công kích Thiên Hậu phủ, hắn thật sự dám làm ra chuyện như vậy."
"Khắp Thần Quốc, kẻ có lá gan và bá lực này không nhiều, Tần Nhai quả không hổ danh thiên cổ đệ nhất kỳ tài, Thần Đô lại sắp bị chấn động rồi."
"Kể từ khi Tần Nhai này đến, Thần Đô đã sớm không biết bị chấn động bao nhiêu lần, nhưng lần này, thật sự muốn hù chết tất cả mọi người."
"Hừ, tự cho là đạt được chút thành tựu, liền có thể xem thường Chí Tôn sao?"
... ... ... ...
Đối mặt với uy áp khủng bố của Viêm Vân Thiên, Tần Nhai cười nhạt một tiếng, sắc mặt không hề e ngại, trong ánh mắt ngược lại lộ ra vài phần sát ý lạnh lẽo!
"Viêm Thiên Hậu, chắc hẳn ngươi đang vô cùng phẫn nộ đi!"
"Nhi tử bị ta giết, ngươi nhiều lần muốn giết ta lại không đắc thủ, có thể nói là mất hết thể diện. Ngày hôm nay, ta lại càng công nhiên công kích Thiên Hậu phủ!"
"Ha, xem ra ngươi cũng uất ức lắm đây."
Tê...
Lời vừa dứt, mọi người không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, ngược lại lùi lại mấy bước!
Trời ạ, Tần Nhai này thật sự là đang muốn chết sao!
Công kích xong Thiên Hậu phủ, chọc giận Viêm Vân Thiên, bây giờ lại còn mở miệng khiêu khích!
Nhất thời, mọi người nhìn Tần Nhai như thể đang nhìn một kẻ điên. Trong đám người, Bích Hiểu Vũ càng siết chặt ngọc thủ, mặt mày tràn đầy vẻ lo lắng.
Trên bầu trời, sắc mặt Viêm Vân Thiên âm trầm tựa nước, bốn phía hỏa diễm cuồng bạo phun trào, hư không cũng bị thiêu đốt đến vặn vẹo. Đây là lần đầu tiên trong đời nàng phẫn nộ đến vậy.
Nàng không động thủ, lời nói của Tần Nhai vẫn tiếp tục truyền tới!
"Ngươi giận, ta lại sao không phẫn nộ đây."
Nói tới đây, ngữ khí Tần Nhai dần dần trở nên trầm thấp.
"Viêm Tiêu mưu toan sát hại ta, ta giết hắn, rất công bằng!"
"Sau đó ta tiến vào Giám Đạo Phủ, ngươi lại càng mưu kế khiến ta trở thành mục tiêu của vạn người, ai ai cũng muốn tru sát ta cho hả dạ. Ta đi ra sau, ngươi lại còn sai Viêm Thăng mang theo hai kiện thần khí cùng ta sinh tử quyết chiến. Ta thắng, không giết hắn, rồi sau đó ngươi lại thôi động Tẩy Phong đại bỉ với ta, trong bóng tối phái Đường chủ Vãng Sinh Đường Ảnh Thiên Hành ám sát ta... Nếu đổi lại là người khác, e rằng đã sớm chết đến tám chín lần rồi!"
Tần Nhai đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt ngưng tụ, lạnh lùng nói: "Hôm đó tại Cửu Chỉ Thiên Đỉnh, ta đã nói với ngươi, ân oán giữa chúng ta... khó hóa giải!"
"Hôm nay tới tìm ngươi, chính là để thanh toán ân oán!"
"Mười ngày sau, trên Băng Vân đường của Thần Đô, sinh tử quyết chiến!"
Lời vừa nói ra, bốn bề lặng ngắt như tờ!
Thật lâu sau đó, một trận tiếng cười khinh miệt bỗng nhiên vang vọng.
"Ha ha ha ha, buồn cười, quá buồn cười."
Viêm Vân Thiên trên không trung không khỏi cất tiếng cuồng tiếu, nhìn về phía Tần Nhai nói: "Ta nhìn ra được, mấy ngày nay ngươi tiến bộ không ít, thế nhưng ngươi thật cho rằng mình có thể đối phó được Chí Tôn sao? Trong mắt ta, ngươi chỉ là một con sâu cái kiến!"
Không nói Viêm Vân Thiên, ngay cả những người khác cũng không coi trọng Tần Nhai.
Quả thật, Tần Nhai rất cường đại, điểm này bọn họ đều biết. Cường giả đứng đầu Thiên Bảng, có thể nói là đệ nhất nhân dưới Chí Tôn cảnh, bọn họ xa xa không thể sánh kịp.
Thế nhưng, nói Tần Nhai có thể chống lại Chí Tôn, thì lại không ai tin.
Phải biết đó là Chí Tôn a, giữa Chí Tôn và dưới Chí Tôn có chênh lệch một trời một vực, từ xưa đến nay chưa từng có mấy người có thể vượt qua rào cản này!
Tần Nhai tuy mạnh, nhưng cũng chỉ là một Bán Tôn!
"Là sâu kiến hay chân long, đến lúc đó tự khắc sẽ rõ!"
"Mười ngày sau, không gặp không về!"
Sau khi hạ chiến thư, Tần Nhai liền không để ý đến những lời chế giễu của mọi người, trực tiếp rời đi. Còn Viêm Vân Thiên cười lớn mấy tiếng, hóa thành một đạo hỏa cầu trở lại Thiên Hậu phủ.
Tần Nhai khiêu chiến Thiên Hậu Viêm Vân Thiên!
Tin tức này, chỉ trong chưa đầy nửa ngày đã lan truyền khắp Thần Đô.
Nhất thời, cả Thần Đô vì thế mà xôn xao, vô số người không khỏi chấn động.
"Tần Nhai này chẳng lẽ điên rồi sao, lại dám khiêu chiến một vị Thiên Hậu? Phải biết đây chính là Chí Tôn cường giả, là tồn tại đỉnh phong nhất trong Thần Quốc!"
"Điên rồi, điên rồi, tiểu tử này đúng là điên rồi."
"Chí Tôn, lĩnh ngộ ảo diệu tầng thứ năm, hình thành lĩnh vực của riêng mình. Một khi lĩnh vực xuất hiện, mọi ảo diệu khác đều sẽ bị áp chế, rơi vào thế hạ phong tuyệt đối."
"Nếu Tần Nhai này cứ an phận chờ đợi, có Thần Chủ phù hộ lại thêm thực lực của bản thân, cho dù Viêm Vân Thiên muốn giết hắn cũng không phải chuyện dễ dàng. Nhưng không ngờ tiểu tử này lại tự mình đi tìm chết, dám đi khiêu chiến Viêm Vân Thiên?!"
"Chẳng phải đây là đang tự dâng cơ hội cho Viêm Vân Thiên sao?"
"Lần này, cho dù hắn mạnh hơn cũng chắc chắn phải chết không nghi ngờ."
Toàn bộ Thần Đô, không ai xem trọng Tần Nhai.
Vô số người bóp cổ tay thở dài, cảm thán một vị kỳ tài như vậy sắp bỏ mạng.
Trong Thần Cung, Thần Tú Các.
Tần Nhai đang nhắm mắt tĩnh dưỡng, lúc này một trận tiếng gầm giận dữ truyền đến.
"Tần Nhai, ngươi tên ngu ngốc này muốn chết phải không!"
Chỉ thấy Phương Mị mặt đầy lửa giận đột nhiên xông vào Thần Tú Các, trông thấy Tần Nhai đang nhắm mắt tĩnh dưỡng, cơn giận không có chỗ trút, xông lên, nhấc bổng hắn lên, giận dữ hét: "Tần Nhai, đến bây giờ ngươi lại còn thảnh thơi đến vậy!"
Nhìn Phương Mị đang kích động, Tần Nhai cười nhạt một cái nói: "A, Phương Mị Các chủ xin đừng quá kích động, trước hãy đặt ta xuống đã, được không?"
Phương Mị hừ lạnh một tiếng, thở sâu, bình phục tâm tư, đặt hắn xuống, nói: "Tiểu tử, tốt nhất ngươi nên cho ta một câu trả lời thỏa đáng."
"Không sai."
Lúc này, Mị Ảnh Chí Tôn, Yến Phi, Thần Chủ cùng những người khác cũng lục tục kéo đến.
Nhìn những người trước mặt, Tần Nhai thản nhiên nói: "Ta biết, chư vị đến đây đơn giản là vì chuyện ta công khai khiêu chiến Viêm Vân Thiên, phải không."
"Quả thật, bây giờ ngươi xác thực rất mạnh, nhưng Chí Tôn nắm giữ lĩnh vực, một khi thi triển, ngươi tuyệt đối không phải đối thủ. Cuộc khiêu chiến này, ngươi thực sự quá lỗ mãng."
Mị Ảnh Chí Tôn từng giao thủ với Tần Nhai, cũng có phần hiểu rõ thực lực của hắn, biết Tần Nhai nay đã khác xưa, nhưng vẫn không xem trọng cuộc khiêu chiến này.
Tu vi hai người chênh lệch quá lớn.
"Không sai, ngươi lại làm ra chuyện lỗ mãng như vậy, điều này hoàn toàn không giống ngươi." Phương Mị khẽ nhíu mày, ngữ khí mang theo vài phần lạnh lùng nói.
Nhưng Tần Nhai biết, nàng chỉ là đang giận dỗi mà thôi.
"Tần công tử có tính toán gì?" Thần Chủ hỏi.
Tuy rằng hắn cũng cảm thấy hành động lần này của Tần Nhai không ổn, nhưng thiếu niên này vốn dĩ là người giỏi tạo ra kỳ tích, lần khiêu chiến Viêm Vân Thiên này, ắt hẳn đã có chuẩn bị.
"Chư vị không cần lo lắng, ta dám khiêu chiến Viêm Vân Thiên, tự nhiên là có sự nắm chắc nhất định. Hơn nữa, chiến thư đã phát ra, ta đã không còn đường lui."
"Vả lại, giữa ta và hắn, dù sao cũng phải có một kết cục."
Phương Mị, Mị Ảnh cùng những người khác thấy chiến ý Tần Nhai đã định, không khỏi thở dài. Thần Chủ nói: "Ta tin tưởng Tần công tử có tính toán của riêng mình. Vậy thì, bất kể là đan dược hay linh khí, Thần Cung sẽ dốc hết sức mình để trợ giúp ngươi."
"Cảm ơn Thần Chủ, nhưng những thứ này, ta đã sớm chuẩn bị rồi."
Không lâu sau, Tần Nhai lấy lý do chuẩn bị chiến đấu, tự mình an bài một gian mật thất yên tĩnh, thong thả chờ đợi ngày khiêu chiến đến. Còn tại Thần Đô, vô số thế lực cũng đều đang mong mỏi, ôm ấp đầy kỳ vọng đối với trận Thế Kỷ Chi Chiến này...