Satou đây. Trong anime và manga, tôi thấy rất nhiều cảnh nhân vật nhầm lẫn giữa mẹ và con gái, nhưng ngoài đời thực thì tôi chưa bao giờ gặp phải. Suy cho cùng, làm sao có thể nhầm lẫn giữa nếp nhăn và một làn da căng bóng được chứ.
Tuy vậy, ở một thế giới khác với những chủng tộc có tuổi thọ cao, đây dường như lại là một chuyện khá phổ biến.
"■■ ■ ■ ■ ■ ■■■■■ Triệu hồi Thiếu nữ của Rừng (Summon Dryad)."
Cha của Mia bắt đầu niệm chú một cách lưu loát.
Lời triệu hồi của ông gọi ra một cô gái với làn da trần và mái tóc dài màu lục xuất hiện từ thân một cái cây. Cô gái trông y hệt như dryad ở gần mê cung Trazayuya. Vì cấp độ của cô ấy là 30, nên có lẽ đây là một người khác.
Tuy vậy, vừa bắt gặp ánh mắt của tôi, dryad đã cất giọng ngọt ngào.
"Chàng trai trẻ! Lâu rồi không gặp nhỉ."
"Có phải cô là dryad mà tôi đã gặp trên ngọn núi khô cằn không?"
Nếu đúng là vậy thì cô ấy lên cấp nhanh thật.
"Tôi cho là cậu có thể nói vậy, hoặc cũng không hẳn. Cơ thể này sẽ thay đổi tùy thuộc vào cái cây dùng để triệu hồi, nhưng bên trong thì vẫn là một."
Giống như việc phần mềm chạy y hệt nhau dù cho phần cứng máy tính có khác biệt à?
"Dryad."
"Đợi một lát."
Cha Mia gọi, nhưng dryad chẳng thèm để tâm đến ông, cô ưu tiên nói chuyện với tôi trước. Ồ? Cô ấy có thể phớt lờ cả người đã triệu hồi mình cơ à.
Dryad lơ lửng cách mặt đất, quàng tay qua cổ tôi và áp sát vào người. Mặt cô ấy gần quá. Gần quá rồi đấy.
Tôi đẩy cơ thể của dryad ra khi cô ta đã tới quá gần.
"Lần đó thật là ngon. Ta muốn nếm lại lần nữa."
"Ch-chờ đã, anh lại đi lăng nhăng đấy à? Anh đang ngoại tình phải không!"
"C-Chủ nhân."
"Mwuu."
Dryad có lẽ đã cố tình bỏ đi từ "Ma lực", và Arisa nghe thấy câu nói đó liền sấn tới tôi gào lên, "Ugaa!"
Dù chuyện này hoàn toàn vô căn cứ, Lulu vẫn nhìn tôi với vẻ buồn bã, còn Mia đang nấp sau lưng thì cấu vào eo tôi.
Dryad đó liếc thấy mặt Mia rồi lách qua dưới nách tôi.
"Ồ? Ô ô ô? Kia không phải là bé xinh-chan sao?"
"Nhầm người rồi."
"Rõ ràng là không, bé cũng biết mà phải không? Đến lúc trả phí bồi thường rồi nhỉ?"
Dryad đuổi theo Mia như mèo vờn chuột. Làm ơn đừng chạy vòng quanh tôi nữa, cả hai người.
Ngay cả cha mẹ Mia cũng bắt đầu tra hỏi cô bé khi họ nghe thấy từ "bồi thường".
"Mia!"
"Khoan đã, Mia! Đừng nói với mẹ là con đã đòi hỏi gì đó từ dryad nhé? Con không làm thế, đúng không? Dù mẹ đã cảnh báo con rất nhiều lần rồi! Mẹ đã cảnh báo rồi mà, phải không?"
"Mwuu, khẩn cấp."
Trong khi mẹ Mia đang thao thao bất tuyệt, Liza bổ sung thêm thông tin. Dường như Mia đã mượn sức mạnh của dryad để tạo một lối đi tắt xuyên rừng trong vụ việc ở thành phố Muno. Mẹ Mia cố gắng thương lượng với dryad, nhưng có vẻ họ không đi đến thỏa thuận nào.
Cứ đà này, dryad sẽ hút cạn ma lực và sinh lực của Mia, biến cô bé thành một cái xác khô. Tôi không muốn thấy cảnh đó.
"Dryad, lấy ma lực của tôi làm vật bồi thường được không?"
"Đương nhiên rồi. Ta sẽ chỉ hút sinh lực nếu ma lực không đủ. Nếu đó là ma lực của chàng trai trẻ, ta rất sẵn lòng nhận lấy."
"Tôi hiểu rồi. Vậy thì cô cứ hấp thụ đi."
Khi dryad định chạm vào môi tôi, tiếng của cha mẹ Mia và Arisa đã chặn cô ấy lại.
"Khoan đã."
"Phải đó, xin hãy đợi đã Satou-san. Dryad tham ăn lắm, cô ấy có thể ăn bao nhiêu cũng được, cậu biết chứ? Cô ấy sẽ hút, hút không ngừng nghỉ. Cậu có muốn biến thành một cái xác khô khi còn trẻ thế này không? Cậu không muốn mà, phải không?"
"Gyaa, không không không! Đôi môi đó là của emmm!"
"Mwuuu."
Môi của tôi là của tôi chứ.
Mia chen vào giữa tôi và dryad. Có vẻ cô bé đang cố bảo vệ tôi, nhưng nhìn cái cách cô bé run rẩy, dường như em ấy sợ rằng dryad sẽ hút khô mình.
Tôi hỏi dryad một câu trong khi từ từ né sang bên cạnh Mia.
"Dryad, cô có thể hấp thụ ở nơi nào khác ngoài môi không?"
"Ta có thể chứ? Cậu thích chỗ nào dâm dục hơn à?"
Ngay khi Arisa nghe thấy từ "dâm dục", cô bé sôi máu lên. Vì cuộc nói chuyện không thể tiếp tục, tôi đành nhanh tay bịt miệng cô bé lại.
"Không phải mấy chỗ đó."
"Vậy thì, ta sẽ hấp thụ nó bằng một nụ hôn lên chỗ trái tim của chàng thì sao?"
Trong tưởng tượng, cảnh này trông có hơi... phạm pháp, nhưng nếu chỉ có vậy thì chắc cũng không sao.
Tôi cởi chiếc áo khoác kiểu hiệp sĩ và áo sơ mi ra. Tôi có cảm giác Arisa và Lulu đang nhìn mình chằm chằm, nhưng chắc chỉ là tưởng tượng thôi. Tại sao họ lại nhìn bây giờ trong khi tôi vẫn luôn thay đồ bên cạnh họ chứ.
Vì cha mẹ Mia trông có vẻ lo lắng, tôi nói với họ rằng mình đã từng chuyển ma lực cho dryad một lần rồi, để họ yên tâm hơn.
"Vậy, cảm ơn vì bữa ăn."
Cha mẹ Mia đã đúng khi mô tả cô ta là một kẻ háu ăn.
Ma lực của tôi đang bị hút đi với một tốc độ kinh ngạc. Cảm giác về ma lực của tôi giờ đã khác trước, tôi có thể cảm nhận rõ ràng dòng chảy của nó. Hơn nữa, vì đã quen với việc vận dụng ma lực, tôi hiểu rằng dryad đang điều chỉnh dòng chảy để loại bỏ sự lãng phí. Thực tế, tôi cảm thấy hiệu suất hấp thụ của dryad đã cải thiện so với lúc cô ấy mới bắt đầu.
Dường như ma lực mà dryad hút đi đã được chuyển tới khu rừng, lan tỏa qua bộ rễ của tất cả các loài cây.
Nhưng mà, cô ta định hút bao nhiêu đây.
Tôi cảm thấy cô ấy sẽ thật sự hút cạn nếu tôi cứ để mặc, nên tôi đã dừng cô lại khi tổng lượng ma lực bị rút đi là 1500 MP.
"Aahn, nữa đi mà."
"Đầy ứ rồi còn gì."
Tất cả cây cối xung quanh đã nở hoa rực rỡ. Tùy thuộc vào loại cây, có vài loại cành đã trĩu xuống vì quả chín mọng. Đáng lẽ chúng không nên có vào lúc này. Không có cỏ dại mọc um tùm, tôi tự hỏi có phải do dryad đã kiểm soát việc đó không.
"Ôi! Lâu lắm rồi ta mới được ăn no thế này. Cứ nói nếu cậu cần giúp đỡ trong rừng nhé. Ta sẽ cứu cậu 2-3 lần miễn phí."
"Cảm ơn cô vì điều đó."
Tôi thích được cô ấy giúp bằng một con đường không có cỏ dại hơn.
]Nhận được danh hiệu [Khách của Rừng].
]Nhận được danh hiệu [Người yêu của Thiếu nữ Rừng].
Ai là người yêu của ai cơ chứ.
Tôi để Lulu lau ngực cho mình bằng một chiếc khăn ướt, dù nó chẳng hề bị bẩn. Em đâu cần phải chà mạnh như vậy? Dù nghĩ thế, tôi vẫn không dám nói gì vì sợ vẻ mặt nghiêm túc của Lulu.
Nana định bắt chước dryad, nhưng Arisa đã ngăn cô ấy lại. Hiếm thấy đấy, bình thường người bắt chước mấy trò này phải là Arisa mới đúng.
Có vẻ như vẻ mặt kinh ngạc của Mia và cha mẹ em ấy đã bình tĩnh lại sau khi tôi mặc xong quần áo.
Tôi để ý Pochi và Tama đã im lặng từ nãy đến giờ, hóa ra chúng đang bị Liza kẹp dưới nách trong khi tay cô bịt miệng chúng lại. Thấy chúng đang cầu cứu bằng ánh mắt, tôi bảo Liza thả chúng ra.
"Cánh cổng."
"Rồi, rồi, ta quên béng mất. Nhưng chỉ một lúc thôi nhé? Ngươi gọi dryad để tạo ra một con đường đến thị trấn Boruenan, phải không nào?"
"Đúng vậy."
"Hiểu rồi. Lâm Lộ (Alf Road)."
Trước sự thúc giục của cha Mia, dryad đã sử dụng một ma thuật.
Một con đường mở ra giữa khu rừng, vô số đốm sáng tựa như đom đóm xuất hiện từ mặt đất, nhuộm cả không gian thành một màu hoàng kim.
Nó thật sự rất đẹp.
"Giờ thì đi đi. Nó không mở lâu đâu."
"Đi thôi."
Chúng tôi bước đi trên con đường vàng óng theo sự chỉ dẫn của cha Mia.
]Nhận được kỹ năng [Lâm Thuật].
Dường như đây là một con đường được tạo ra từ không gian con, vì bản đồ chỉ hiển thị [Khu vực không có bản đồ].
"Mọi người không được nhìn lại phía sau, nếu không sẽ bị lạc đường đấy."
Làm ơn đừng nói mấy thứ như vậy từ phía sau chứ. Pochi và Tama lo lắng nắm chặt lấy tay tôi. Cấm nhìn lại phía sau, giống như câu chuyện về con đường xuống địa ngục của Orpheus và Izanagi à.
Sau này tôi mới biết, nhìn lại phía sau cũng chẳng có vấn đề gì. Nhưng bạn có thể bị lạc khỏi con đường nếu làm vậy, nên họ mới cảnh báo thế.
Khi chúng tôi ra khỏi con đường, chúng tôi đã ở gần trung tâm rừng Boruenan.
o0o0o
"Fuhaa, quả-nhiên, là một thị trấn của người elf có khác!"
Thường thì tôi sẽ ngăn tiếng hét của Arisa lại, nhưng lúc này thì không thể.
Những ngôi nhà được làm từ bên trong những thân cây khổng lồ trải dài trước mắt chúng tôi. Ở trung tâm khoảng không gian trống trải là một đài phun nước làm từ tinh thể xanh lam với hình dạng hình học, và xung quanh đó, những tiên nữ nhỏ cỡ gang bàn tay cùng các pixie đang bay lượn.
Thấy Nana bắt đầu lảo đảo bước về phía các pixie, tôi trao đổi ánh mắt với Liza rồi cả hai cùng kẹp cô ấy lại.
Những ngôi nhà cây được xây dựng xung quanh đài phun nước ở trung tâm. Mỗi ngôi nhà có thể cao tương đương một tòa nhà 20 tầng. Những lối đi bện bằng dây leo và lá cây được treo lơ lửng giữa các ngôi nhà, nối chúng lại với nhau.
Tôi có thể thấy một cái cây siêu khổng lồ, ngọn của nó bị che khuất giữa những đám mây, sừng sững đằng sau những ngôi nhà đó.
Đó là Cây Thế Giới.
Phần dưới của nó đúng là cây cối và bụi rậm. Tôi mừng vì nó không phải là thứ gì đó như thang máy quỹ đạo.
Những người elf đang xuất hiện từ các ngôi nhà cây, vẫy tay và gọi tên Mia. Mia vẫy tay đáp lại, cô bé gọi tên chính xác từng người một. Khóe mắt cô bé đã hơi ươn ướt.
Mừng em về nhà, Mia.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa