Satou đây. Tôi từng đọc ở đâu đó rằng, hễ có hai người ở cùng nhau thì ắt sẽ xảy ra tranh cãi. Hồi còn đi học, tôi cũng vài lần phải đứng ra hòa giải cho bạn bè, nhưng hầu hết các trường hợp đều là do hiểu lầm vì không chịu lắng nghe hết câu chuyện của đối phương. Đúng là, giao tiếp quan trọng thật nhỉ.
"Anh không nên nghe theo những lời lẽ vô nghĩa của ma vương, được chứ?"
Người đột ngột xuất hiện là một cô bé chừng 5-6 tuổi, một sự tồn tại không thể nào có mặt ở nơi này.
Chỉ số AR chỉ hiển thị [UNKNOWN].
Nhưng mà, tôi có cảm giác đã gặp cô bé này ở đâu đó rồi.
"Hừ, không ngờ ngươi lại dám xuất hiện trước mặt bổn tọa! Đúng là không giống với một kẻ hèn nhát như ngươi chút nào, Parion!" - Ma Vương
Cô bé này là nữ thần Parion, người đã triệu hồi các anh hùng ư?
Ma vương tạo ra một quả cầu [Thiêu Đốt] như lúc nãy, rồi chém về phía cô bé bằng thanh đoản kiếm biến hình của hắn.
Cô bé bốc cháy trong khoảnh khắc, cứ như thể được làm từ giấy ráp.
Hả? Thần linh yếu vậy sao?
"Anh thật là bất lịch sự quá đấy, Anh hùng của em. Em đã cất công tạo ra cơ thể này để cứu anh khỏi những lời phỉnh phờ của ma vương đó?" -- Parion?
Cô bé vừa tự hồi phục ngay trước khi tôi kịp nhận ra đã lên tiếng trách móc.
Đừng nói là cô bé đọc được suy nghĩ của mình nhé?
"Cô nói 'anh hùng của cô'?" - Satou
"Ngươi im lặng một chút đi." - Parion?
Ma vương lập tức bị giam cầm vào một bức tranh xuất hiện từ không khí. Ra vậy, tôi nghĩ mình đã biết từng thấy cô bé ở đâu rồi, đó chính là cô bé đã vẫy tay bên trong bức họa ở hành lang lâu đài của công tước.
"Xem ra cuối cùng anh cũng nhớ ra rồi." - Parion?
Khoan đã, nếu cô bé đã tiếp xúc với tôi lúc đó, vậy có nghĩa là cô bé biết Satou chính là nhân dạng thật của Nanashi?
"Đúng vậy, bởi vì em luôn ở bên cạnh anh mà." - Parion?
Vậy ra một vị thần lại là kẻ bám đuôi (stalker) à.
"Ghê quá đi, ít nhất cũng phải gọi em là tinh linh hộ mệnh hay thiên thần hộ vệ chứ." - Parion?
Xin cô đừng nói chuyện bằng giọng nói trong đầu tôi nữa được không.
Ồ, phải rồi, có những chuyện khác tôi cần phải hỏi.
"Thần, cô có thật sự kìm hãm sự phát triển văn minh như lời ma vương nói không?" - Satou
"Em chẳng có hứng thú gì với con người cả, ít nhất là đối với em. Mối bận tâm duy nhất của em trước giờ luôn chỉ có mình anh thôi." - Parion?
Tôi có cảm giác như cô bé đang cố tình đánh lạc hướng.
Tôi phải nhấn mạnh hơn.
"Cô không chi phối trái tim con người để ngăn họ phổ biến những thứ như kỹ thuật in ấn hay khinh khí cầu sao?" - Satou
"Một vị thần làm thế sẽ gây tổn hại đến anh đó, anh hiểu không? Mà, tại sao thần linh lại phải cấm việc in ấn chứ? Cuốn sách bán chạy nhất trên Trái Đất là gì nào? Anh cứ nhớ lại và suy nghĩ về nó đi." - Parion?
Bán chạy nhất, là cuốn đó sao.
Trong trường hợp đó, mục đích kìm hãm của thần là để làm gì.
"Vậy, cô không gây ra thảm họa, rồi thu thập tín đồ từ những việc đó à?" - Satou
"Em thì không, nhưng có vẻ nó khá phổ biến trong giới thần linh khác. Vì việc điều chỉnh thảm họa khá là khó khăn, nên dần dần, các vị thần đã đặt ra luật lệ chiến tranh và bắt đầu thưởng thức việc các tín đồ của mình chiến đấu với nhau như những người đại diện." - Parion?
Cô bé nhún vai như thể đó là chuyện của người khác.
Rõ ràng đó là điều mà các vị thần dường như đã làm, nhưng phần lớn chỉ là để mua vui, và nó không khẳng định những gì ma vương nói là đúng, phải không nhỉ?
"Ngoài ra, có vẻ họ đã trở nên thận trọng hơn kể từ khi Quỷ Thần xuất hiện. Ý em là, ngay cả khi không có bọn em, quỷ thần cũng đã gây ra các thảm họa gọi là [Quái Vật] và [Ma Vương] thay cho bọn em rồi. Các thần có thể sống thoải mái mà chẳng cần làm gì, họ chỉ việc sống an nhàn và đắm mình trong dòng chảy đức tin mà thôi." - Parion?
Tôi cảm thấy có gì đó kỳ quái. Điều này không khớp với truyền thuyết về việc nữ thần Parion đã nhờ Long Thần dạy cho cô ma thuật triệu hồi anh hùng. Sự thật chắc hẳn phải khác với những gì viết trong sách tranh, nên tôi vô cùng hứng thú.
"Nghe em này, Anh hùng của em. Anh cứ là chính mình là được rồi. Hãy giải phóng sức mạnh vốn có của anh, sức mạnh đủ để sánh vai cùng em." - Parion?
Nói xong, cô bé biến mất như thể tan vào không khí.
Ma vương thoát ra khỏi bức tranh và quay trở lại.
"Ta đã bị lừa một vố đau, đồ chó giữ nhà của các vị thần!" - Ma Vương
"Không phải là do ngươi tự mình hiểu lầm sao?" - Satou
Xem ra hắn đã có một khoảng thời gian vất vả bên trong bức tranh, toàn thân hắn đầy vết thương và không còn giữ được vẻ lịch thiệp như trước nữa. Cơ thể cao 180 cm của hắn dường như cũng đã trải qua hai lần biến đổi, hóa thành một người sói khổng lồ cao tới 5 mét. Trông hắn như thể có thể cắn xé bất cứ thứ gì với cặp nanh đang nhe ra.
"Này, ma vương." - Satou
"Câm miệng, đồ chó!" - Ma Vương
Linh Khiên hứng chịu luồng hơi thở phân hủy mà ma vương phun ra chỉ một khắc trước khi nó tan biến. Nó chỉ có thể câu đủ thời gian để tôi thoát ra khỏi phạm vi của luồng hơi thở bằng Thiểm Động thôi nhỉ. Tôi thực sự không thể phòng thủ trước những đòn tấn công mạnh mẽ như vậy nếu không có kỹ năng Niệm Chú để sử dụng các phép thuật cao cấp hơn.
"Ngươi có biết cuốn sách nào bán chạy nhất trên Trái Đất không?" - Satou
"Hừm, là Kinh Thánh chứ gì nữa? Hay ngươi muốn ta nói đến 'Tuyển tập trích dẫn của Chủ tịch Mao' hoặc 'Kinh Koran'?" - Ma Vương
Phải, cuốn sách được hưởng lợi nhiều nhất từ kỹ thuật in ấn chính là Kinh Thánh vì nó giúp truyền bá lý tưởng.
"Vậy ngươi biết điều đó, ta tự hỏi tại sao không có đền thờ nào trên thế giới này nắm giữ quyền lực chính trị giống như ở Trái Đất." - Satou
"Ngươi muốn nói..." - Ma Vương
Ma vương định bác bỏ nghi ngờ của tôi, nhưng điều tôi muốn nói đã được truyền đạt.
Phải, nếu mục đích của các vị thần là thu thập tín đồ, thì thật lạ là họ không truyền bá để tạo ra các quốc gia tín ngưỡng hay các nhà nước thần quyền.
Vương quốc Shiga và Đế chế Saga có tự do tín ngưỡng là vì chúng được thành lập bởi người Nhật.
Lẽ ra phải có những quốc gia được thần linh hậu thuẫn trong một thế giới có sự tồn tại của thần.
Tuy nhiên, ngoài Liên Hiệp Parion và Tenion, cùng với Cộng hòa Tenion, không có quốc gia tín ngưỡng nào tồn tại. Và, mặc dù mỗi quốc gia đó đều đủ lớn để được xem là một quốc gia cỡ trung bình, chúng thực sự không thể được gọi là các cường quốc. Những quốc gia này đáng lẽ phải lớn mạnh hơn nhiều nếu chúng có thần linh chống lưng.
Ít nhất, một quốc gia có một vị thần có thể dễ dàng giam cầm một ma vương trong một bức tranh thì hoàn toàn có khả năng xâm lược Vương quốc Shiga một cách dễ dàng.
Quay lại vấn đề, tôi không nghĩ rằng các vị thần có bất kỳ động cơ nào để ngăn chặn sự phổ biến của kỹ thuật in ấn, thứ có thể sản xuất hàng loạt kinh thánh, cách tiện lợi nhất để truyền bá đức tin.
"Nói cách khác, tên khốn nhà ngươi đang nói rằng kẻ cản trở tiến trình văn minh không ai khác chính là bản thân ta!" - Ma Vương
"Cũng có một xác suất nhỏ là do một bên thứ ba. Có lẽ sẽ dễ hiểu hơn nếu tôi nói rằng kẻ thù của các vị thần đã can thiệp vào sự phổ biến đó?" - Satou
"Nực cười." - Ma Vương
Không biết hắn đã bị thuyết phục chưa?
"Nực cười, thật khôi hài, vớ vẩn, vậy thì ta đang làm cái quái gì thế này? ...Cuộc xung đột kéo dài này là một sai lầm ư?!" - Ma Vương
Úi chà.
"Grừừừ, vì mục đích gì mà đôi tay này đã phải giết bao nhiêu vu nữ đang than khóc chứ? Giết những thường dân ngây thơ không thể từ bỏ đức tin của họ ư?" - Ma Vương
"Bình tĩnh lại đi." - Satou
À, hắn không bình tĩnh lại với câu đó nhỉ.
Rõ ràng, tôi cũng đã hơi nóng vội một chút.
"Ta rất bình tĩnh. Thực sự rất bình tĩnh, uy phong và tự chủ, ta là Ma Vương Nguyên Thủy đó!" - Ma Vương
Thôi rồi, hắn bắt đầu biến hình.
Ma vương đầu chó dường như đang chuyển từ hình dạng người chó sang hình thái của một con dã thú, một con ma khuyển. Con ma khuyển khổng lồ với tổng chiều dài hơn 100 mét tru lên trời.
Lời nói của tôi đã không còn có thể chạm đến hắn được nữa.
Hết cách rồi, đành phải dần cho hắn một trận nhừ tử để hắn tỉnh lại vậy.
Sử dụng Thiểm Động, tôi bắn [Bạo Liệt] theo 256 hướng ngẫu nhiên, xen kẽ với 16 phát Đạn Chì Thánh. Địa hình trở nên thật đáng sợ, nhưng dù sao cũng chỉ là cát, chúng sẽ tự phục hồi nếu có gió thổi qua.
Hơn thế nữa, tôi tấn công hắn bằng 128 phép [Sấm Sét], triệu hồi từ những đám mây giông.
Rõ ràng, ma vương đánh giá nguy cơ từ Đạn Thánh còn lớn hơn cả phép thuật.
Hắn dựng lên Rào Chắn Chống Vật Lý để chặn Đạn Thánh, và hứng chịu phép thuật bằng những tấm khiên nhỏ nhiều lớp cùng vô số tay sai. Một vài đòn đã phá vỡ được lớp phòng ngự của ma vương, để lại những lỗ hổng trên cơ thể hắn.
Đàn thuộc hạ của hắn lao tới tấn công tôi trong khi ngậm những thanh ma kiếm trong miệng, nhưng tôi có thể dễ dàng né tránh chúng miễn là bản thân ma vương không tấn công. Ngay cả khi những thanh ma kiếm đó có hiệu ứng [Hủy Diệt] từ Thần Kiếm Sâm La Vạn Tượng, cũng chẳng hề hấn gì miễn là chúng không đánh trúng tôi.
Vừa tiêu diệt đám tay sai và quỷ mà hắn tạo ra, tôi vừa đánh cho hắn bầm dập để khôi phục lại tri giác, nhưng tình hình không mấy khả quan.
Tôi đã lỡ tay giết hắn một lần, nhưng hắn ngay lập tức hồi sinh như con heo rừng chúa. Ma vương quả nhiên khó nhằn.
"Kuha, kuhafuhahaha, thế giới này rồi sẽ lại bị hủy diệt theo ý muốn của ta đó." - Ma Vương
Ây, có vẻ như hắn hoàn toàn suy sụp rồi.
Tôi đoán tốt hơn hết là nên giết hắn một lần nữa.
"Thần, người, quỷ, tất cả nên bị hủy diệt hết đi! 『Thực Thần Lang (Fenrir)』" - Ma Vương
Khoan đã nào đầu chó, xin đừng biến nó thành một cái chết danh dự hay một vụ tự sát kép chứ. Hơn nữa, ngươi là sói từ khi nào vậy.
Ánh sáng phân hủy lan rộng ra với hắn làm trung tâm. Tốc độ lan truyền khá chậm, nhưng sa mạc đang biến mất theo hình cầu.
Tôi cố gắng sử dụng [Phá Ma Thuật] lên nó, nhưng dường như cấu trúc ma thuật của nó khác biệt đến mức tự nó làm tan rã cả phép [Phá Ma Thuật]. Ngay cả khi tôi thử cướp ma lực của hắn bằng [Hút Ma Lực], các xúc tu cũng bị phân rã thành mana, nên không hiệu quả lắm.
Tình hình này tệ thật. Đạn Thánh và Laser chỉ bị nó nuốt chửng mà không có bất kỳ tác dụng nào.
Thần Kiếm có lẽ có thể chém được nó, nhưng xét đến độ dài của lưỡi kiếm, mọi chuyện sẽ kết thúc khi cơ thể tôi bị phân rã. Tôi không có ý định tự sát, nên phải nghĩ cách khác.
Tốc độ của ánh sáng phân rã hơi chậm lại khi nó phân rã các đụn cát. Tôi thử ném vào nó một lượng lớn mảnh vỡ và nước biển từ Kho Chứa, và tốc độ còn giảm đi nhiều hơn nữa.
Tôi đoán cách này chắc sẽ được?
Tôi kiểm tra bản đồ một lần nữa để xem có ai ở đây không. Dường như không có ai theo bản đồ, có lẽ vì biến động này đã diễn ra được một lúc. Có một số quái vật giống bọ hung hay bọ cạp, nhưng không thành vấn đề miễn là không có thiệt hại về người.
Tôi cất Durandal đi, rồi sử dụng ma thuật trong khi đổi nó với một thanh ma kiếm khác đóng vai trò như một bình chứa ma lực.
Vừa lấy nước biển ra, tôi vừa tích lũy một bức tường băng đá dày vài km xung quanh ma vương, kẻ đã ngừng di chuyển kể từ khi hắn bắt đầu nuốt chửng sa mạc làm trung tâm.
Tất nhiên tôi không nghĩ rằng thứ này có thể chặn được kỹ năng đặc biệt của ma vương. Sau khi hoàn thành việc xây dựng bức tường băng, tôi dịch chuyển trở về túp lều trên ngọn núi nằm ở rìa sa mạc.
Và rồi, nó xuất hiện sau vài phút.
Xé toạc những đám mây đen—
Một vệt đuôi sáng dài—
Một khối lượng khổng lồ đập thẳng vào ma vương.
Mưa Thiên Thạch. Ma thuật tối thượng từng hủy diệt Thung Lũng Rồng và hạ sát cả Long Thần.
Ánh sáng phân hủy không biến mất ngay cả sau khi hứng chịu hơn 100 thiên thạch.
Ừm, vẫn trong dự tính của tôi.
Những ngôi sao tiếp tục rơi xuống ánh sáng phân rã.
Mặc dù nó bị hư hại, kể cả khi chúng bị phân rã, các vì sao vẫn tiếp tục rơi.
Sau khi hơn 1000 thiên thạch khổng lồ trút xuống sa mạc như một cơn mưa rào, ánh sáng phân rã cuối cùng cũng biến mất dưới đáy miệng núi lửa.
Trong dịp này, tôi đã sử dụng ma lực dự trữ trong các thanh ma kiếm để liên tục kích hoạt 10 lượt Mưa Thiên Thạch.
Tôi đã để lại bức tường băng đá để ngăn chặn ảnh hưởng của sự việc đến các vương quốc lân cận, nhưng dường như một ít cát đã thoát ra ngoài. Mỗi vương quốc chắc hẳn có thể tự xử lý được vì nó chỉ là một chút. Vẫn tốt hơn là để một ma vương nổi điên.
[Nhận được danh hiệu: Kẻ Sát Hại Ma Vương 『Cổ Vương Đầu Chó』]
[Nhận được danh hiệu: Cục Cưng Của Nữ Thần]
[Nhận được danh hiệu: Địa Liệt Ma Pháp Sư]
[Nhận được danh hiệu: Băng Thiên Ma Pháp Sư]
"Hắn thua rồi?"
"Bởi vì tên đó phiền phức."
"Hắn đáng sợ thật nhỉ."
"Chao ôi, đau quá đi?"
"Kỳ lạ, ta thấy mơ hồ quá."
"Chóng mặt."
"Về nhà? Về nhà thôi."
Làm như ta để các ngươi toại nguyện vậy?
Tôi nhanh chóng loại bỏ những ánh sáng tím xuất hiện từ đáy miệng núi lửa bị khoét sâu bởi mưa thiên thạch bằng cách sử dụng Thần Kiếm.
Lần này nhờ quan sát, tôi đã xác nhận rằng ánh sáng tím bị Thần Kiếm hấp thụ. Bản thân Thần Kiếm cũng không có gì thay đổi. Có lẽ nó đóng vai trò như một loại công cụ phong ấn nào đó?
Tôi cảm thấy có lỗi sau khi tiêu diệt ma vương đầu chó, nhưng tôi quyết định không để tâm đến nó nữa.
Hắn dường như ở cấp á thần, nên sớm muộn gì cũng sẽ tự hồi sinh thôi. Hắn có lẽ không còn kỹ năng đặc biệt nào nữa, nhưng lo lắng về một ma vương chỉ tổ phí thời gian. Hắn chắc sẽ có thể lấy lại sự tỉnh táo một khi mảnh thần tính đã bị tước khỏi người hắn.
Còn bây giờ, tôi đã xử lý xong ma vương và cũng thu thập được một số thông tin chung.
Giờ thì quay về với mọi người thôi, chắc họ đang lo lắm.
Hoặc có khi, họ đã xử xong chủ tầng rồi cũng nên.
Để phòng hờ, tôi cất một vài tàn tích của mưa thiên thạch vào Kho Chứa, rồi dịch chuyển vào trong mê cung.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn