Satou đây. Dù có gặp phải bao nhiêu trở ngại đi nữa, tôi vẫn thấy thật chán khi mọi chuyện kết thúc quá nhanh.
Đây là một thử thách! Chắc chắn là một thử thách rồi!
Vì hôm qua xảy ra nhiều chuyện quá nên tôi đã lăn ra ngủ ngay sau bữa tối.
Hôm nay là ngày đọc sách!
Tôi đã nghĩ vậy, nhưng phòng tối quá. Dù có một cửa sổ để ánh sáng lọt vào nhưng vẫn không đủ để đọc sách, mờ quá.
Nếu tôi nhớ không lầm thì có một tiệm giải khát sân thượng ngay cạnh quán trọ này. Hay là mình thử dùng bữa sáng đặc biệt ở tiệm cà phê nhỉ? Tôi cũng không chắc là có hay không nữa.
Quán rượu ở tầng trệt đông nghẹt khách đang ăn sáng. Hình như khách còn đông hơn hôm qua một chút.
Tôi đưa chìa khóa cho bà chủ vì định ra ngoài. Vừa bước khỏi quán trọ, tôi đã được Martha-chan vui vẻ chào hỏi. Nụ cười rạng rỡ của em ấy thật chói lóa.
Cổng thành trông cũng bận rộn hơn hôm kia. Nhiều chiếc xe lớn ra vào tấp nập, được kéo bởi những người trông như nông dân. Bộ họ không dùng bò hay ngựa để kéo xe à?
Tôi tìm quanh và thấy ngay tiệm cà phê. Nó hơi xa hơn một chút so với những gì tôi nhớ.
Có vẻ như tiệm cà phê phục vụ bữa ăn trong nhà, còn sân hiên thì dành cho uống trà. Khi tôi hỏi vu vơ người phục vụ, hình như chủ tiệm cũng không cố tình sắp xếp như vậy. Vì bên trong quán hơi tối, tôi chiếm một chỗ trên sân hiên để đọc sách cho dễ.
Tôi gọi trái cây và bánh mì kẹp cho bữa sáng. Bánh mì kẹp có giăm bông, rau và phô mai kẹp giữa hai lát bánh mì lúa mạch. Nước trái cây có vị tương tự như nước chanh, nhưng đậm đà hơn nước cam một chút. Chiếc cốc không làm bằng thủy tinh mà bằng đồng, nhưng vì nó được làm lạnh nên uống vẫn khá ngon. Không biết cái lạnh này có phải là nhờ Ma Thuật Sinh Hoạt không nhỉ? Động lực học ma thuật của tôi lại trỗi dậy rồi.
À phải, ở đây có ba cô phục vụ. Một cô nàng tóc đỏ mũm mĩm khoảng 20 tuổi, một cô gái tóc màu hạt dẻ mảnh khảnh tầm 16 tuổi với nốt ruồi hình giọt lệ đầy ấn tượng, và cuối cùng là một bé gái tóc đen dài trông chưa đến 12 tuổi.
Mọi người làm việc trông rất vui vẻ.
Ma Thuật Sinh Hoạt là loại ma thuật không được phân vào bốn nguyên tố chính, nó là một tập hợp các phép hữu ích cho cuộc sống hàng ngày. Nó yếu hơn so với ma thuật nguyên tố. Bù lại, lượng ma lực tiêu thụ không nhiều, đến mức một người không thể sử dụng ma thuật tấn công cũng có thể dùng được. Tuy nhiên, dù có rất nhiều phép thuật tiện dụng, hầu hết pháp sư đều coi thường Ma Thuật Sinh Hoạt. Họ gọi những người chỉ dùng được Ma Thuật Sinh Hoạt là ‘người dùng phép’ thay vì ‘pháp sư’, và đối xử với họ như những kẻ làm tạp vụ trong thành. Vì định kiến đó mà chỉ có vài pháp sư học Ma Thuật Sinh Hoạt.
“Chào buổi sáng, Satou-san!”
Một giọng nói chào tôi từ ngoài sân hiên. Đó là Nadi-san.
Tôi cứ nghĩ cô ấy vẫn còn sốc vì chuyện hôm qua, nhưng trông cô ấy tràn đầy năng lượng đến đáng ngạc nhiên. So với hình mẫu giàu năng lượng thì cô ấy thật mạnh mẽ!
“Chào buổi sáng. Cô ổn cả chứ, Nadi-san?”
“Cảm ơn anh rất nhiều vì đã giúp đỡ ngày hôm qua. Không những đưa tôi ra khỏi nơi nguy hiểm mà anh còn cho tôi đi nhờ xe ngựa nữa.”
“Không có gì đâu. Chuyện nhỏ ấy mà.”
Vì cô ấy đã ở đây, tôi gọi thêm một chiếc ghế cho cô ấy.
“Đó là sách về Ma Thuật Sinh Hoạt à?”
“Phải, tôi mua nó hôm qua với hy vọng ít nhất có thể dùng được những thứ cơ bản.”
Vì Ma Thuật Sinh Hoạt của tôi đã ở cấp 10, thứ duy nhất còn thiếu chỉ là câu chú thôi.
“Với Ma Thuật Sinh Hoạt, tôi khuyên anh nên thực hành phép Phun Nước hoặc Hong Khô, tùy thuộc vào nguyên tố chính của anh. Hầu hết sách thường đề nghị phép Đánh Lửa, nhưng nếu gây hỏa hoạn trong thành phố thì nguy hiểm lắm.”
Chắc chắn rồi, cô ấy nói đúng.
“Nếu là phép Phun Nước, anh có thể trữ nước vào một cái xô, nhưng xin đừng dùng chiếc cốc kim loại bên cạnh vì nó rất dễ bị trầy xước.”
Lấy nước từ hơi ẩm trong không khí à?
“Còn nếu là phép Hong Khô, anh có thể thực hành với quần áo ướt treo trên móc.”
Nghe cứ như một buổi thảo luận khoa học vậy, dù đây là thế giới fantasy.
“Phải rồi, sao Satou-san không dùng một cây gậy phép? Anh không thể dùng ma thuật nếu không trang bị nó đâu.”
Cái gì! Còn có cả hạn chế như vậy nữa à.
Nghĩ lại thì, mấy pháp sư lúc trước cũng có gậy phép, người dùng Ma Thuật Sinh Hoạt cũng đang sử dụng một cây.
Khoan đã, vậy còn người lính kia thì sao? Mấy nữ tu sĩ cũng đâu có mang gậy.
“Ý anh là các nữ tu sĩ Parion à? Nếu là họ thì họ có thánh huy đóng vai trò như một cây gậy phép. Còn binh lính thì có lẽ họ có một loại vật kích hoạt khác, hoặc có thể là một cây gậy phép ngắn dự phòng chăng?”
“Nadi-san, vật kích hoạt là gì? Và có sự khác biệt giữa các loại gậy phép à?”
“Vật kích hoạt là những thứ như nhẫn hay phụ kiện, chức năng tương tự gậy phép, nó là một vật phẩm hỗ trợ kích hoạt ma pháp. Hiệu quả chậm hơn gậy phép, nhưng vì rất đắt nên chỉ có vài pháp sư sở hữu nó. Dù vậy, với những nghề như kiếm sĩ ma pháp không thể dùng gậy phép thì nó lại là một thứ thiết yếu.”
Đúng là một wiki sống mà. Nadi-san, cô gái bách khoa toàn thư của tôi.
Gậy phép à? Trong kho chứa của tôi có rất nhiều loại đũa phép. Nhưng hiệu ứng của chúng quá mạnh, đáng sợ lắm. Nếu được, tôi muốn thực hành với một thứ rẻ tiền trước.
Nhưng cửa hàng ma thuật ở trung tâm thành phố đang đóng cửa, không biết nên đi đâu để tìm một cây bây giờ.
“Nadi-san. Cô có biết nơi nào bán gậy phép ngắn không?”
“Có một cửa hàng ở trung tâm… Nhưng tôi nghĩ nó đóng cửa vì chuyện hôm qua rồi, phải không nhỉ? Tôi đoán anh có thể tìm một cái trong tiệm giả kim ở khu phía tây thành phố.”
Tôi ghi nhớ đường đến tiệm giả kim từ Nadi-san.
Sau khi chỉ cho tôi những điểm cần lưu ý ở khu phía tây, Nadi-san quay lại với công việc của mình.
Giờ đã là giờ ăn trưa, khách trên sân hiên cũng đông hơn.
Tôi đọc xong cuốn sách giới thiệu ngay khi ăn xong phần mì cho bữa trưa.
Sao mà món ăn ở thế giới fantasy này lại ngon đặc biệt thế nhỉ!
Mười phút sau khi vào khu phía tây, thứ bên trong chiếc ví giả tôi đeo ở hông đã không cánh mà bay. Đáy túi bị rạch một đường, bên trong trống rỗng, dù thực ra cũng chỉ có đúng 1 đồng xu.
Nhìn vào nhật ký, đây không phải là móc túi. Nó thực chất là một chức năng giống như trong game.
Tôi đi qua khu vực bán nhu yếu phẩm, và các cửa hàng trông đáng ngờ bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Có thể thấy những phụ nữ ăn mặc hở hang và những gã ma cô đang lảng vảng xung quanh.
Có một quảng trường rộng lớn ở trung tâm khu Tây. Tiệm giả kim ở xa hơn nữa.
Các quầy hàng được dựng lên trong quảng trường, bán gia cầm, gia súc và những thứ tương tự, cạnh tranh ồn ào.
Ở lối vào quảng trường, một thương nhân đang thông báo gì đó về chợ nô lệ. Dường như nó sẽ mở cửa trong 3 ngày, bắt đầu từ tối mai.
Khi tôi nhìn kỹ, có rất nhiều chàng trai cô gái với vòng nô lệ trên cổ đang đứng xếp hàng như gia súc, phân nửa trong số họ trông như bị thương. Mắt của từng nô lệ đều vô hồn như đã chết. Gia súc trông còn khỏe mạnh hơn họ. Tôi có một thôi thúc muốn mua hết tất cả, nhưng đó chỉ là sự thỏa mãn nhất thời nên tôi đã dừng lại. Kể cả khi tất cả họ đều được giải thoát, mọi chuyện cũng chưa kết thúc… Đây không phải chỉ là một lời biện minh thôi sao?
Ra khỏi quảng trường, các nhà chứa xếp dọc con đường. Tôi cảm thấy sự sắp đặt tinh tế này cứ như trong một bộ phim dài tập.
Mà, qua đêm với một cô nàng chuyên nghiệp, dạn dày kinh nghiệm vẫn tốt hơn chứ nhỉ? So với một nô lệ bị ép buộc, một người chuyên nghiệp chắc chắn sẽ điêu luyện hơn nhiều.
Tối nay, hãy đến một cửa hàng có một chị gái xinh đẹp! Không biết ở đây có quán rượu nào như vậy không nhỉ? Tôi thích có một cuộc trao đổi dâm đãng trong bồn tắm đầy bong bóng nhưng mà…
Chủ đề chính đi trật ray mất rồi.
Tiệm giả kim dường như nằm giữa con phố nhà chứa này. Có lẽ là do nhu cầu về thuốc ở đây cao chăng?
Tôi tự hỏi liệu có nên cảm ơn Nadi-san vì lời khuyên chỉ đi giữa đường hay không, tôi đã đến thẳng tiệm giả kim mà không bị lôi kéo vào con hẻm nào. Khoan đã, mình vừa bị móc túi xong thì đâu thể gọi là an toàn được.
“Chào buổi trưa. Cậu muốn mua gì?”
Đứng sau quầy là một người lùn. Phải nói là, ông ta trông chẳng dễ thương chút nào. Một ông lão người lùn cao khoảng 1 mét. Ông ta là Goblin à? Hay là Hobbit?
Bảng AR cho biết ông ta thuộc tộc Tiên. Nhìn kỹ hơn, thông tin hiện ra là: 『Thổ Tinh (Gnome)』.
“Nếu cậu chỉ đến để nhìn thì biến giùm.”
Aw, lạnh lùng vậy.
Đây không phải là lúc để đùa đâu, được chứ?
“Tôi muốn mua một cây gậy phép ngắn, ông còn hàng không?”
“Người dùng ma pháp à? Có loại rẻ, loại đắt và loại cực đắt chỉ có một cái. Cậu muốn loại nào?”
Thô lỗ thật.
“Cho tôi xem loại rẻ và loại đắt.”
Chủ tiệm lấy ra một cây gậy phép ngắn bằng gỗ và một cây bằng đồng. Cây gậy phép ngắn trông giống thứ mà một cậu bé người Anh nổi tiếng sở hữu, nó như một cây đũa phép đơn giản. Nếu bạn không hình dung được, thì hãy tưởng tượng nó giống một cây đũa chỉ huy dàn nhạc nhưng dày hơn một chút.
Tôi chăm chú nhìn vào từng cây gậy phép và thông số của chúng hiện lên trên AR.
Cây bằng gỗ có [Hỗ trợ Kích hoạt Ma pháp 3], [Hiệu dụng Ma thuật Mở rộng -2] với giá thị trường là 2 đồng bạc lớn, còn cây bằng đồng có [Hỗ trợ Kích hoạt Ma pháp 3], [Hỗ trợ Tập trung Ma thuật 2], [Hiệu dụng Ma thuật Mở rộng 2] với giá thị trường là 3 đồng bạc.
Thẳng thắn mà nói, dù thấy được các chỉ số, tôi cũng không hiểu chúng khác nhau chỗ nào.
Cây gậy phép bằng đồng có vẻ tốt hơn, nhưng cây bằng gỗ lại trông giống thứ mà một pháp sư nên có, thế nên tôi mua nó.
Chủ tiệm trông không hài lòng khi tôi mua cái rẻ hơn.
Tôi cũng nên mua thêm một số loại thuốc ở đây.
Phải rồi, nếu nói về giả kim thuật thì chắc chắn phải là thuốc pha chế.
“Ông có tài liệu hay dụng cụ nào cho việc điều chế không?”
Chủ tiệm cười toe toét. Chắc ông ta nghĩ tôi là một con mồi béo bở.
“Sách giới thiệu về phối trộn thuốc, bản viết tay thực hành], [Độc và thuốc giải], [Sách các loại bệnh và cách điều trị], 5 bộ dụng cụ điều chế phòng trường hợp lãng phí, bộ dụng cụ thu hoạch thảo dược, và bộ hóa chất hỗn hợp cho người mới bắt đầu. Tất cả đây!” Ông ta nói sau khi chất tất cả lên quầy.
Hửm? Bị thử rồi à?
Bộ dụng cụ ẩn ma thuật có trạng thái [Giả mạo ẩn ma thuật]. Những thứ khác đều là hàng thật.
“Không có loại nào khác ngoài bộ dụng cụ ẩn ma thuật này à? Nó không phải loại tôi thích.”
Tôi thẳng thừng chỉ ra món đồ giả. Đó là cách giao tiếp của người lớn.
“Fumu, đó là món đồ dùng để thử mấy tay mơ không biết gì thôi.”
Ông ta trông khá vui vẻ. Điều đó không chỉ thể hiện trên mặt mà không khí cũng dịu đi một chút.
Lần này, ông ta đặt ra 3 bộ dụng cụ.
Một bộ được trang trí với biểu tượng cao cấp, một bộ trông như đã qua sử dụng nhiều lần, và bộ cuối cùng rẻ tiền rõ ràng là đồ giả. Bộ cao cấp nhất là trang bị đặc thù với ma thuật, khi tôi cầm nó và vẫy tay, nó phát ra ánh sáng xanh lá yếu ớt. Không cần nói cũng biết thứ đắt tiền là đồ giả.
“Vậy, tôi lấy cái này.”
Tất nhiên tôi lấy bộ trông có vẻ đã qua sử dụng.
Giá thị trường là 15 đồng vàng cơ à. Trông tôi giống người có tiền lắm sao, khi mà chỉ mua cây gậy phép rẻ nhất?
“Ta hiểu rồi, cậu chọn cái đó. Nếu cậu có nó rồi thì sẽ không cần cái khác, ngoài nguyên liệu thô, ngay cả khi sau này cậu đã thành một nhà giả kim thuật kỳ cựu.”
“Giá nó bao nhiêu?”
“10 đồng vàng.”
Ể, không phải rẻ hơn giá thị trường nhiều sao?
Ông chủ tiệm cười toe toét khi thấy vẻ mặt của tôi.
“Đúng như ta nghĩ, cậu có Kỹ Năng Thẩm Định.”
Chủ tiệm trông có vẻ tự mãn với suy đoán của mình. Tôi làm gì có kỹ năng đó.
> Nhận được Kỹ Năng Thẩm Định.
Không nên cãi lại ông ta thì hơn.
“Thật sự là 10 đồng vàng thôi sao?”
“Phải, ta dành nó cho người có tiềm năng học giả kim thuật như cậu.”
Khi tôi nghĩ về nó, có lẽ nên cảm ơn kỹ năng mặc cả nhỉ?
Tôi trả tiền và nhận sách cùng những thứ khác. Đúng như dự kiến, túi của tôi không đựng vừa.
Tôi quyết định trở về khách sạn trong khi ôm đống sách trên cả hai tay.
Tôi rời đi sau khi cảm ơn chủ cửa hàng.
Những việc cần làm lại tăng lên rồi.
Mình sẽ học giả kim thuật sau khi nắm vững Ma Thuật Sinh Hoạt