Góc nhìn của Tama
“Arisa, bao nhiêu mét rồi?”
“Đợi chút nhé, 1109 mét đó.”
“Hở, kỷ lục mới luôn?”
“Đúng rồi đó, chúc mừng nha.”
Giọng Arisa vọng lại từ phía bên kia của đụn cát.
Ma pháp vi diệu ghê.
“Quả là Tama nanodesu. Pochi cũng sẽ không thua đâu nodesuyo!”
Tôi thấy Pochi đang hăng hái vẫy tay ở bên kia đụn cát.
Vút một tiếng, Pochi nhảy lên.
A, em ấy mất thăng bằng rồi.
Cô bé xoay tít mù rồi cắm đầu ‘bộp’ một cái vào đụn cát.
Sau Pochi, chị Liza và Nana cũng nhảy.
Cả hai đều nhảy không xa bằng Pochi.
Tại vì, họ to con hơn mà.
Pochi bị kẹt cứng trong cát, không ra được.
Tôi lo lắng vội chạy đến chỗ em ấy, nhưng trước khi tôi kịp đào em ấy ra, Pochi đã lồm cồm bò dậy rồi bước ra.
“Phù phù, mình bị ngã rồi nodesu.”
Pochi lắc người để giũ sạch cát.
Dĩ nhiên là tôi đã chạy biến đi từ trước rồi.
“Mwu.”
“Xin lỗi mà, nanodesu.”
Mia, người bị cát vùi lấp từ đầu đến chân, đang hờn dỗi ra mặt.
Pochi vừa phủi cát giúp Mia vừa rối rít xin lỗi.
“Pochi, em được 1050 mét. Tiếc quá nhỉ.”
“Tiếc thật nanodesu.”
“Pochi, đừng bận tâm.”
“Lần tới mình sẽ không thua đâu nodesu!”
Pochi làm một tư thế quyết tâm, đòi tái đấu ngay lập tức.
Dĩ nhiên, tôi sẵn sàng chấp nhận lời thách đấu của em ấy bất cứ lúc nào.
Bởi vì, Tama là chị cả mà.
Tôi và Pochi thi chạy nước rút về chỗ Chủ nhân.
Mia, vẫn còn bị kẹt trong cát, lườm chúng tôi cháy cả mặt.
Lần này Pochi về nhất.
Em ấy dùng Thuấn Động nhảy thẳng tới vòng [Cổng Gia Tốc] thứ ba.
“Uwah, nanodesu.”
Pochi lại nhảy và xoay vòng như lần trước.
Trông em ấy có vẻ vui lắm.
Có lẽ, xoay vòng trên không vui thật nhỉ?
Cảm nhận được có ánh nhìn, tôi ngước lên và bắt gặp nụ cười hiền hậu của Chủ nhân.
Tôi bất giác cười đáp lại, toe toét.
“Em có thể bắt chước Pochi nếu muốn, nhưng nhớ cẩn thận đừng nói chuyện trong lúc xoay vòng nhé, không là cắn vào lưỡi đấy.”
“Tuân lệnh ạ~”
Chủ nhân thấy hết mọi thứ rồi nyan.
Tama đáp lại Chủ nhân bằng một tư thế nghiêm chào, rồi chạy tới Cổng Gia Tốc.
Chuẩn bị, bay nào!
Tôi thử làm mình mất thăng bằng trên không trung giống như Pochi.
Xoay, xoay, xoay, mắt tôi quay tít cả lên.
Trời đất đảo lộn, cảm giác chóng mặt này vui ghê.
Dù Chủ nhân đã dặn rồi, tôi vẫn không nhịn được mà bật cười khúc khích.
A, mặt đất tới-
Tôi lao ‘bộp’ một tiếng vào đụn cát.
Nhưng cú nhảy quá mạnh không thể dừng lại, tôi xuyên qua đụn cát, bay ra phía bên kia rồi lăn lông lốc trên mặt đất. Vui ơi là vui.
Tôi đứng dậy phủi cát, nhìn Pochi đang lo lắng chạy tới, rồi cả hai cùng phá lên cười.
Nào, làm lại lần nữa thôi
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang